<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021</id><updated>2012-02-16T04:47:13.040-08:00</updated><category term='show'/><category term='sao'/><category term='khoe'/><category term='sad'/><category term='nham'/><category term='danhda'/><category term='funny'/><category term='vụn'/><category term='vanhoc'/><category term='lungtungbaochi'/><category term='lyric'/><category term='comic'/><category term='perfume'/><category term='linhtinh'/><category term='demo'/><category term='baochi'/><category term='hht'/><category term='tukyamthi'/><category term='nokia'/><category term='sgtt'/><category term='family'/><category term='musiclungtung'/><category term='vun'/><category term='video'/><category term='hangdoc'/><category term='phatngon'/><category term='davines'/><category term='friend'/><category term='lungtung'/><category term='quangcao'/><category term='pr'/><category term='birthday'/><category term='funnycomic'/><category term='music'/><category term='suutam'/><category term='tho'/><category term='tulieu'/><category term='album'/><category term='hatran'/><category term='myshow'/><category term='mua'/><category term='nhanvat'/><category term='movie'/><category term='bạn'/><category term='photo'/><category term='divas'/><category term='Uncategorized'/><category term='china'/><category term='film'/><category term='lacai'/><category term='cafe'/><category term='cuoi'/><category term='sake'/><title type='text'>CMIV's Blog</title><subtitle type='html'>Dưới từng lớp bụi mờ của trái tim</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>546</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-1909668990777096469</id><published>2011-10-24T11:09:00.000-07:00</published><updated>2011-10-24T11:12:28.429-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Như tiếng khóc, nhịp tim đêm khô khốc&lt;br /&gt;Sương bủa vây cái lạnh vô &lt;br /&gt;tình&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-1909668990777096469?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/1909668990777096469/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2011/10/nhu-tieng-khoc-nhip-tim-em-kho-khoc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1909668990777096469'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1909668990777096469'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2011/10/nhu-tieng-khoc-nhip-tim-em-kho-khoc.html' title=''/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-431382871760585243</id><published>2011-02-10T06:23:00.000-08:00</published><updated>2011-02-10T06:32:30.079-08:00</updated><title type='text'>sapa</title><content type='html'>pho ngu trong may&lt;br /&gt;Tieng em dem chay sau huyet quan&lt;br /&gt;Neu co khoc, hay khoc bang tieng hat&lt;br /&gt;Ban tinh buon noi thay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tung doi tinh nhan diu nhau trong dem&lt;br /&gt;Tieng ken la cua vao tung buoc cham&lt;br /&gt;Sao ma khoc?&lt;br /&gt;Nuoc mat de hoa suong buon.&lt;br /&gt;Khoc duoc gi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ng&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-431382871760585243?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/431382871760585243/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2011/02/sapa.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/431382871760585243'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/431382871760585243'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2011/02/sapa.html' title='sapa'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3228748417090560152</id><published>2011-01-26T10:29:00.000-08:00</published><updated>2011-01-26T10:31:25.739-08:00</updated><title type='text'>Mơ về những đám mây trôi...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/TUBodLLY59I/AAAAAAAAANI/DsFbNeMzJuI/s1600/510158303_0d477278c2.jpg"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 270px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/TUBodLLY59I/AAAAAAAAANI/DsFbNeMzJuI/s400/510158303_0d477278c2.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5566563989855987666" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Làm sao để hút nỗi buồn bằng chiếc đũa thần tiên&lt;br /&gt;Gõ lên đôi mắt đã hằn dấu chân chim quên ngày tháng&lt;br /&gt;Gõ lên đầu ngón tay vết chai sần khô hạn&lt;br /&gt;Gõ xuống gót chân mỏi mệt nhục nhằn&lt;br /&gt;Gõ lên ngực trái tim cong mình nghẹn thở&lt;br /&gt;...Gõ xuống cuộc đời- một giấc ngủ thôi&lt;br /&gt;Nhẹ như làn khói&lt;br /&gt;Lặng bay về những đám mây trôi...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3228748417090560152?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3228748417090560152/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2011/01/mo-ve-nhung-am-may-troi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3228748417090560152'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3228748417090560152'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2011/01/mo-ve-nhung-am-may-troi.html' title='Mơ về những đám mây trôi...'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/TUBodLLY59I/AAAAAAAAANI/DsFbNeMzJuI/s72-c/510158303_0d477278c2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5305038449767989639</id><published>2011-01-14T07:09:00.000-08:00</published><updated>2011-01-14T07:27:21.635-08:00</updated><title type='text'>20110114</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/TTBrOS5v4oI/AAAAAAAAANA/6JqDzzMw8cs/s1600/demmuadong1.jpg"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 266px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/TTBrOS5v4oI/AAAAAAAAANA/6JqDzzMw8cs/s400/demmuadong1.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5562063433138954882" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Có những khi ngớ ngẩn, tôi ngồi thừ ra mà chẳng biết làm gì. Chẳng biết làm gì hay chẳng thiết làm gì? Ờ, mà chỉ thấy, ơ thời gian trôi kỳ cục. Sớm mới ngủ dậy, rồi uống cà phê, đọc báo. Rồi lại cafe, chạy đi tập gym rồi về nhà lướt web đôi chút. Vậy mà đã đến hết chiều...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời mùa đông mau tối. Bóng đen sầm sập buông màn quây hết cái u ám lạnh lẽo thành một túi kín, thả xồng xộc vào căn phòng. Cuống cuồng ăn cơm, rồi vừa xem thời sự vừa và vội mấy hột cơm trộn với đầy thức ăn trong chiếc bát tô. ăn rồi buông bát, vứt xoạch ngay thảm ngồi, ngả ngớn trong phòng và uể oải không biết sẽ làm gì nữa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi lại tối, dăm đứa bạn buzz ầm ầm trên Yahoo Mes. facebook có người invite và comment. Lại còn có đứa tag mình vào ảnh của tụi nó nữa kìa. Thế lại phải click vô, gỡ bỏ tag để làm sạch hộp mail và tường nhà... Vậy là hết tối, lượn qua lượn lại mấy trang web tin tức một cách ngu xuẩn, tò mò đọc dăm cái tin chết người hoặc tài tử tai nạn, đọc luôn cả mấy trang web phản động và ngoại quốc để thăm dò tin tức Đại hội Đảng. Ờ thì non tuần nữa khắc có tin lãnh đạo mới, vậy mà tọc mạch tí chơi lại thích hơn hay sao á. Đêm rồi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm đến bằng tiếng lò sưởi và cục CPU máy tính chạy rì rì. Tiếng hoạt động rõ ràng hơn, đều đều như tiếng thở ... Đêm đông cứng. Ngoài giời là 10 độ C, lạnh căm căm, ai chẳng muốn rúc đầu vào đống lửa ... Trong nhà cũng buồn, ngó lơ cái qua cửa kính mà có thấy chi đâu. Muốn hút một điếu thuốc, đành phải chui vào toilet, mặc nguyên quần mà ngồi phịch xuống bệ xí, bật máy hút gió và phì phèo...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao tẻ nhạt thế cơ chứ? rít một hơi thuốc, đầu loãng ra mới nghĩ hóa ra ngày trôi... bình bình bình. chả có cái dấu ấn nào, kiểu như có một bà đến thu tiền, hoặc nhận một tờ báo biếu... Cả ngày cứ luẩn quẩn với những lối sống tẻ nhạt và những thú vui ích kỷ. Ngày không nói tiếng người. Mẹ, muốn chửi thề một phát cho đỡ nhạt, mẹ kiếp đéo biết làm gì để cho vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà cũng có buồn đâu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không buồn và không vui, thế mới khiếp&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5305038449767989639?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5305038449767989639/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2011/01/20110114.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5305038449767989639'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5305038449767989639'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2011/01/20110114.html' title='20110114'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/TTBrOS5v4oI/AAAAAAAAANA/6JqDzzMw8cs/s72-c/demmuadong1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-574403553343639303</id><published>2010-10-11T09:43:00.001-07:00</published><updated>2010-10-11T09:43:29.579-07:00</updated><title type='text'>30</title><content type='html'>Ở tuổi 30&lt;br /&gt;Khi nông nổi không còn chỗ đứng&lt;br /&gt;Thì cơ hội lại đếm trên đầu ngón tay&lt;br /&gt;Khi khát vọng chạm dưới đáy ly&lt;br /&gt;Thì thời cơ đã nghiêng cạn chén&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở tuổi 30&lt;br /&gt;Ước mơ chỉ mong cuộc đời bận rộn&lt;br /&gt;Tay bế tay bồng&lt;br /&gt;Không có lúc mơ mộng viển vông&lt;br /&gt;Không có những chuyến đi dài không mục đích&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở tuổi 30&lt;br /&gt;Cứ phải chạy đua với từng thời khắc&lt;br /&gt;Phải đến tới nơi trước lúc chiều tàn&lt;br /&gt;Phải nắm lấy tay trước khi buông hẳn&lt;br /&gt;rồi cúi mặt nhìn những chuyến đò sang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở tuổi 30&lt;br /&gt;Phải nói hết những điều vô lý&lt;br /&gt;Phải cuồng quay đi cho rã cơn say&lt;br /&gt;Phải ngã gục đi vó chân hoang mã&lt;br /&gt;trước mái hiên nhà, mà xả mắt cay&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-574403553343639303?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/574403553343639303/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/10/30.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/574403553343639303'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/574403553343639303'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/10/30.html' title='30'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-1445046135218769636</id><published>2010-05-14T09:57:00.001-07:00</published><updated>2010-05-14T09:57:46.223-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Cảm ơn trang web này, tìm thấy một bài thơ cũ &lt;br /&gt;http://rcswww.urz.tu-dresden.de/~s5650590/index2.html&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đưa em về ngày tôi sinh ra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CHU MINH VŨ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này cô bé trẻ trung thành phố&lt;br /&gt;Em đã quen, đã nhớ đến tôi&lt;br /&gt;Nhưng hôm nay, em biết gì về tôi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sinh ra từ trong đồng ruộng&lt;br /&gt;Mái tóc này là tóc của râu ngô&lt;br /&gt;Thịt da này nặn từ đất sét&lt;br /&gt;Cả tên tôi, cơn mưa đến bất ngờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày tôi sinh đúng ngày đông dạo ấy&lt;br /&gt;Đồng nứt chân chim, trơ gốc nhọc nhằn&lt;br /&gt;Tôi lớn lên vui đùa cùng rơm rạ&lt;br /&gt;Để đôi khi em giận những cục cằn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở trong tôi...&lt;br /&gt;Chỉ bình yên khói lam chiều mái bếp&lt;br /&gt;Chỉ dịu dàng dải đê nép mình cong&lt;br /&gt;Chỉ mong manh lòng mình vàng hoa cải&lt;br /&gt;Đã bao giờ em thấy hết tôi không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày sinh nhật đưa em về tận ngõ&lt;br /&gt;Cho em nhìn con sáo mỏi mắt mong&lt;br /&gt;Để qua sông rồi hãy nói bằng lòng&lt;br /&gt;Em sẽ biết&lt;br /&gt;Mẹ sinh anh như thế... một ngày đông.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-1445046135218769636?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/1445046135218769636/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/05/cam-on-trang-web-nay-tim-thay-mot-bai.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1445046135218769636'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1445046135218769636'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/05/cam-on-trang-web-nay-tim-thay-mot-bai.html' title=''/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3012712072523958230</id><published>2010-05-14T01:03:00.000-07:00</published><updated>2010-05-14T01:05:12.728-07:00</updated><title type='text'>Khi những mối tình đã qua</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/S-0ELHtHPyI/AAAAAAAAAKc/zRTt5geOY9k/s1600/vu+12-5+(9).jpg"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 266px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/S-0ELHtHPyI/AAAAAAAAAKc/zRTt5geOY9k/s400/vu+12-5+(9).jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5471033711418359586" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để lại con đường. Chỉ có hàng cây là vẫn mướt xanh và rợp lối trên bước anh về. Phố xá chen nhau những ô cửa sổ nhìn về màu kỷ niệm. Đó là thứ ký ức luôn luôn đẹp cho dù trái tim cứ liên tục chà cục gôm tẩy xóa. Bước chân có thể mờ trên những dấu giày sau… Nhưng lối đó, lối đi về trái tim ngày cũ vẫn còn nguyên đó. Bản đồ và mật mã bước vào nhau thì khó mà quên (… cho lối đi Cầu Bông)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để lại là hơi ấm trong lòng bàn tay nhau. Bàn tay em nhỏ và dài đầy tài hoa. Có thể đọc được những ước mơ và bay bổng trên những sợi chỉ tay dài rối rắm. Đọc được những khao khát để giữ chặt được ước mơ- mà ước mơ được nắm bàn tay nhau là mãi mãi. Cả ước mơ được ra đi, bước ra khỏi cuộc sống nhau để mai mốt trở về…. Ta đã hứa nắm chặt tay nhau cả trong giấc ngủ mê. Trong bóng tối cũng nhận ra nhau nếu tìm thấy bàn tay nóng ấm. Cả mai mốt đui mù, trắng xóa đã bọc quanh thủy tinh thể, vẫn nhận ra nhau, bàn tay mềm chạm vuốt mắt nhau…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để lại những ân tình và con mắt dõi theo nhau. Để lại con dế lương tâm, khóc trên vai em khi máy bay rời đường băng bay nửa vòng trái đất. 12 múi giờ tính bằng từng bài hát. Mỗi lá tình thư là mỗi giọt nước mắt nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kẻ cả khi nước mắt đã chia xa. Em không còn buồn khi nhắc đến tên anh. Trái tim anh không còn đập căng lên chợt nhớ tên người cũ. Sóng gió đã tan đi. Đã bao ngày bình mình đã lên trên con đường cũ. Đã bao người bước đến đời anh, rồi lại mang anh đi. Em bé nhỏ, bé như chiếc gai hoa hồng găm vào ngón tay anh khi lạc vào vườn cũ. Lại chợt nhói đau. Một lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phương Thảo Ngọc Lễ hát một bản tình ca đã cũ. Lâu lắm rồi , lâu lắm rồi mà như mới hôm qua…. Ngày hôm qua em ngoái người trên ban công và anh đứng từ xa. Kỷ niệm cuối cùng sắp tan dần như nước đá. Tan dần, từng giọt lạnh buốt những đêm xa… Những ngày qua, sắp qua…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ, chúng mình không nên dừng trên con đường cũ! Không ai nên ngoái đầu để bước thẳng tiếp mãi đâu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3012712072523958230?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3012712072523958230/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/05/khi-nhung-moi-tinh-qua.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3012712072523958230'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3012712072523958230'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/05/khi-nhung-moi-tinh-qua.html' title='Khi những mối tình đã qua'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/S-0ELHtHPyI/AAAAAAAAAKc/zRTt5geOY9k/s72-c/vu+12-5+(9).jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3546901867528121593</id><published>2010-03-31T19:56:00.000-07:00</published><updated>2010-03-31T20:12:07.227-07:00</updated><title type='text'>Người đàn bà ngồi trên bãi biển</title><content type='html'>Gió Lào lọc cạn nước mắt&lt;br /&gt;Chắt mặn chát vào gió Quảng Bình&lt;br /&gt;O ngồi nép dưới chân đụn cát&lt;br /&gt;Ngước mắt nhìn vào lòng biển xa xăm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều sầm sập trên đầu giật tóc hàng phi lao&lt;br /&gt;Sóng bạc đầu dưới chân o gầm ứ&lt;br /&gt;O đứng nớ&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3546901867528121593?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3546901867528121593/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/03/nguoi-ba-ngoi-tren-bai-bien.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3546901867528121593'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3546901867528121593'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/03/nguoi-ba-ngoi-tren-bai-bien.html' title='Người đàn bà ngồi trên bãi biển'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-8855870135859197977</id><published>2010-02-03T09:54:00.000-08:00</published><updated>2010-02-03T09:55:38.144-08:00</updated><title type='text'>DCM Gớm quá</title><content type='html'>Gớm nhưng vẫn phải nhặt về đây. Không thể chối bỏ con cái của mình &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                Đoản khúc cho bạn cũ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                    (Chu Minh Vũ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                Có một vài lần gặp nhau trên phố&lt;br /&gt;                                Thảng thốt chào nhau mấy nụ cười&lt;br /&gt;                                Mới ngày đó sao lại bỗng xa xôi&lt;br /&gt;                                Bởi câu chữ bấy nhiêu là khách sáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                Không thể gọi “mày” – “tao” như ngày xưa nữa sao?&lt;br /&gt;                                Tao chẳng hiểu cụm đại từ “tớ” – “ấy”&lt;br /&gt;                                Đành nhắm mắt: “ở đây ai cũng vậy!&lt;br /&gt;                                Gọi thế cho gần bạn mới quen!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                Không thể nhận ra những đứa bạn thân.&lt;br /&gt;                                Cười cợt với nhau dăm ba điều đã cũ&lt;br /&gt;                                Bọn mày ơi chỉ bấy nhiêu là đủ.&lt;br /&gt;                                Tự bao giờ phải có những “chuyện riêng”!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Túm được ở đây http://hohoangluong.wordpress.com/2007/05/02/do%E1%BA%A3n-khuc-cho-b%E1%BA%A1n-cu/&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-8855870135859197977?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/8855870135859197977/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/02/dcm-gom-qua.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/8855870135859197977'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/8855870135859197977'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/02/dcm-gom-qua.html' title='DCM Gớm quá'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3420776836919459768</id><published>2010-01-25T00:21:00.000-08:00</published><updated>2010-01-25T00:24:17.523-08:00</updated><title type='text'>Hoa gạo</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/S11U8BehBOI/AAAAAAAAAKQ/VOYxobtUKdQ/s1600-h/hoa+gao+1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 312px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/S11U8BehBOI/AAAAAAAAAKQ/VOYxobtUKdQ/s400/hoa+gao+1.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5430590115843998946" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ô kìa hoa gạo tháng ba&lt;br /&gt;Rơi nghiêng chẳng đặng thế là xoay xoay&lt;br /&gt;Tôi buồn ai chẳng có hay&lt;br /&gt;Nói ra chẳng đặng đành quay lưng về&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ô kìa sương trắng triền đê&lt;br /&gt;Mưa xuân chẳng phải, tái tê tay rồi&lt;br /&gt;Tay mình, xoa chặt một đôi&lt;br /&gt;Mà chưa hết lạnh môi người xuýt xoa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời chiều rụng chiếc lá đa&lt;br /&gt;Rụng trong ký ức, rụng ra nỗi buồn&lt;br /&gt;Nỗi buồn sương lạnh chiều hôm&lt;br /&gt;Ai như hoa gạo, cháy luôn tim mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ô kìa hoa gạo rung rinh&lt;br /&gt;Rơi đâu không rụng, chốn tình mà vương&lt;br /&gt;Xoay xoay một mớ nhớ thương&lt;br /&gt;Dăm ba nỗi nhớ, một trường đam mê&lt;br /&gt;Gói trong chiếc lá dong thề&lt;br /&gt;Thành vuông bánh hỏi có về với nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa gạo rụng xuống buồng cau&lt;br /&gt;Rụng bên chum nước, lá trầu mướt xanh&lt;br /&gt;Ô kìa người đến với anh&lt;br /&gt;Người nghiêng mặt lại, giấu nhanh nụ cười&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;100125&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3420776836919459768?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3420776836919459768/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/01/o-kia-hoa-gao-thang-ba-roi-nghieng.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3420776836919459768'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3420776836919459768'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2010/01/o-kia-hoa-gao-thang-ba-roi-nghieng.html' title='Hoa gạo'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/S11U8BehBOI/AAAAAAAAAKQ/VOYxobtUKdQ/s72-c/hoa+gao+1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-1559323467742333774</id><published>2009-11-18T08:12:00.001-08:00</published><updated>2009-11-18T08:19:33.955-08:00</updated><title type='text'>Nói đi</title><content type='html'>Muốn nói gì thì nói ra đi chứ? Ta đang chờ người, đằng sau ánh mắt nồng nàn kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu muốn chạm đến trái tim ta...  Sao còn phải đợi,ngọn lửa lòng bừng bừng cháy? Ta đã nóng lên rồi, từng hơi nước ứa ra trong khóe mắt. Bởi ta đã chờ, đã đợi, đã bóp nghẹn trái tim, đã bồi hồi rồi chết lặng. Đến phút này, chỉ muốn khóc và gục đầu thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn gục xuống một nơi mà ta biết rằng đầy êm ái. Muốn ngã xuống chân mà ngửi gót nồng nàn. Muốn chết đi được, trong phút giây đụng chạm. Như thể nối thông được mọi mạch hồng bằng một nụ hôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói gì thì nói ra đi. Ta không thể đợi từng để hiểu từng tiếng thì thào bên tai. mà tâm tưởng thì bay quấn nhau trên đỉnh đầu hạnh phúc. Nói hãy nói ra đi. Ta không thể chờ thêm một chút. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi ta chỉ muốn nhảy vào, và xoáy chặt chúng ta.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-1559323467742333774?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/1559323467742333774/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/11/noi-i.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1559323467742333774'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1559323467742333774'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/11/noi-i.html' title='Nói đi'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-2588163342175680114</id><published>2009-11-04T05:30:00.000-08:00</published><updated>2009-11-04T05:35:42.521-08:00</updated><title type='text'>Ma Trận</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SvGDD1VZqUI/AAAAAAAAAJY/jZtU8S-gqaY/s1600-h/14454_195694196071_620311071_4450425_7262625_n.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 130px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SvGDD1VZqUI/AAAAAAAAAJY/jZtU8S-gqaY/s400/14454_195694196071_620311071_4450425_7262625_n.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5400241530073622850" /&gt;&lt;/a&gt; "Sitting Around Drinking Coffee" Painting by Simon Fairless&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhìn thấy những vườn hoa đang hé nở trên trên những món ăn được sắp lần lượt ngày hôm qua&lt;br /&gt;Tôi nhìn thấy màu xanh nõn nà trên da thịt trái táo thơm trên những gánh hàng rong thành phố&lt;br /&gt;Tôi nghe thấy tiếng lao xao chuyện trò của lá cây giữa cơn bão đang hun hút ngoài cửa sổ&lt;br /&gt;Và cả tiếng gõ cửa của những hạt mưa đầu, rất nhẹ nhàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứng trên cao nhìn ra từ phía quán café không có người&lt;br /&gt;Tờ báo thõng buông, gói bao nhiêu cuộc đời không quen thành những con số và chữ cái&lt;br /&gt;Từng dòng xe như kiến bò chạy bão&lt;br /&gt;Gánh trên lưng là âu lo&lt;br /&gt;Hồ Gươm như chiếc đĩa sứ&lt;br /&gt;Đàn kiến rối rít, không biết mình đang chạy vòng hay cố tình vớt vát những mẩu vụn thừa của chiếc bánh mì mùa thu rơi rớt&lt;br /&gt;Đó là niềm vui, kiếp mưu sinh hay số phận của con kiến đang bò?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi thấy niềm vui được ngậm bông hoa hồng của kiếp sau con gà trống.&lt;br /&gt;Niềm vui vẽ trái tim yêu của hạt café rang bơ nồng nàn trong tách capuchino&lt;br /&gt;Cả sự kiêu hãnh của đóa hoa hướng dương hướng từ lọ lộc bình ra ngoài cửa sổ&lt;br /&gt;Cả tiếng hát linh hồn cứu rỗi nhân sinh của M.Jackson…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cô độc thì cuộc đời vẫn chảy&lt;br /&gt;Có tránh đi thì cơn bão vẫn cứ vần vũ trên bầu trời&lt;br /&gt;Thử im lặng càng nghe âm thanh sôi sục&lt;br /&gt;Ngũ cung bầu trời rõ rệt từng tiếng người&lt;br /&gt;Tiếng điện thoại nhắc những ngày hối hả&lt;br /&gt;Mùi khói chiều nhắc tiếng mẹ gọi cơm&lt;br /&gt;Tiếng còi xe nhắc từng giờ hò hẹn&lt;br /&gt;Giọt mưa tạt vào khóe mắt, ưá nghẹn từng hờn ghen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mở cửa ra đi&lt;br /&gt;Cho con kiến bò vào quỹ đạo thân quen&lt;br /&gt;Bước ra khỏi quán cà phê đi&lt;br /&gt;Vươn vai và xỏ giầy chạy lên cầu trước khi cơn mưa về thành phố&lt;br /&gt;Bật điện thoại lên đi&lt;br /&gt;Nối sóng với tòan cầu GPRS&lt;br /&gt;Đàn kiến ở đâu, con kiến ở đâu?&lt;br /&gt;Nỗi buồn cũng không khiến mày biến mất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả đã được lập trình&lt;br /&gt;Trong ma trận của nỗi buồn và niềm vui&lt;br /&gt;Có điểm khởi đầu, có điểm đích mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.11.09&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-2588163342175680114?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/2588163342175680114/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/11/ma-tran.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2588163342175680114'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2588163342175680114'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/11/ma-tran.html' title='Ma Trận'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SvGDD1VZqUI/AAAAAAAAAJY/jZtU8S-gqaY/s72-c/14454_195694196071_620311071_4450425_7262625_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-7954406179913578031</id><published>2009-07-17T03:26:00.000-07:00</published><updated>2009-07-17T03:27:26.771-07:00</updated><title type='text'>Thơ cũ nữa</title><content type='html'>Trong Mưa - Chu Minh Vũ &lt;br /&gt;________________________________________&lt;br /&gt;Cơn mưa cuối về ướt đầm mái phố &lt;br /&gt;Bên quán quen ai dạo tiếng đàn buồn &lt;br /&gt;Một điếu thuốc đốt thời gian ngừng lại &lt;br /&gt;Ngồi ngắm giọt gianh tuôn... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa mốc thếch phải chăng vì mái phố &lt;br /&gt;Một đám rêu như nhát cọ tình cờ &lt;br /&gt;Bức tranh phố trong mưa buồn ảm đạm &lt;br /&gt;Nếu không đỏ một chiếc ô... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cà phê đắng, miệng cười "Chao ôi, đắng!" &lt;br /&gt;Em không quen những chuyện bên đường &lt;br /&gt;Những ánh mắt vu vơ vô tình gặp &lt;br /&gt;Tự bao giờ ngộ nhận lời thương. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đông về vội làm người thêm lưu luyến &lt;br /&gt;Áo len vàng hoa cúc... (tình cờ thôi) &lt;br /&gt;Chuyện ngày xưa áo vàng qua nỗi nhớ &lt;br /&gt;Tưởng chừng trong mơ tôi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai cũng bảo mưa đem tình yêu đến &lt;br /&gt;Em ngồi bên và tôi lơ đãng mưa &lt;br /&gt;Chỉ có thế mà không sao dám hỏi &lt;br /&gt;Mình đã yêu nhau chưa...?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-7954406179913578031?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/7954406179913578031/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/07/tho-cu-nua.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7954406179913578031'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7954406179913578031'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/07/tho-cu-nua.html' title='Thơ cũ nữa'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-4151947168341406758</id><published>2009-07-17T03:24:00.000-07:00</published><updated>2009-07-17T03:26:34.921-07:00</updated><title type='text'>Thơ cũ</title><content type='html'>Tình cờ tìm lại được 2 bài thơ cũ. Thời sinh viên nhiều kỷ niệm phết. Cảm ơn bạn nào đã chép lên blog để mình cop về&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không nhớ bài này có tựa là gì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;meta equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"&gt;&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5Cuser%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;link rel="Edit-Time-Data" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5Cuser%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_editdata.mso"&gt;&lt;!--[if !mso]&gt; &lt;style&gt; v\:* {behavior:url(#default#VML);} o\:* {behavior:url(#default#VML);} w\:* {behavior:url(#default#VML);} .shape {behavior:url(#default#VML);} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal 	{mso-style-parent:""; 	margin:0in; 	margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:12.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} p 	{mso-margin-top-alt:auto; 	margin-right:0in; 	mso-margin-bottom-alt:auto; 	margin-left:0in; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:12.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 	{size:8.5in 11.0in; 	margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; 	mso-header-margin:.5in; 	mso-footer-margin:.5in; 	mso-paper-source:0;} div.Section1 	{page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable 	{mso-style-name:"Table Normal"; 	mso-tstyle-rowband-size:0; 	mso-tstyle-colband-size:0; 	mso-style-noshow:yes; 	mso-style-parent:""; 	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; 	mso-para-margin:0in; 	mso-para-margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:10.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-ansi-language:#0400; 	mso-fareast-language:#0400; 	mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 18pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Lời thương nào đắng như mùi hoa Sấu&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 18pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Trắng hoang cả con đường&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 18pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Tôi với người yêu quên thời gian&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 18pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Hôn nhau kệ rối đầu hoa Sấu&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 18pt; font-family: Arial; color: green;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;a href="http://img.tamtay.vn/files/2008/02/25/dinhkhoa/blog_images/490e5c86_230852900_83ac706785_o.jpg" target="_blank"&gt;&lt;span style="text-decoration: none;"&gt;&lt;!--[if gte vml 1]&gt;&lt;v:shapetype id="_x0000_t75" coordsize="21600,21600" spt="75" preferrelative="t" path="m@4@5l@4@11@9@11@9@5xe" filled="f" stroked="f"&gt;  &lt;v:stroke joinstyle="miter"&gt;  &lt;v:formulas&gt;   &lt;v:f eqn="if lineDrawn pixelLineWidth 0"&gt;   &lt;v:f eqn="sum @0 1 0"&gt;   &lt;v:f eqn="sum 0 0 @1"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @2 1 2"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @3 21600 pixelWidth"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @3 21600 pixelHeight"&gt;   &lt;v:f eqn="sum @0 0 1"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @6 1 2"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @7 21600 pixelWidth"&gt;   &lt;v:f eqn="sum @8 21600 0"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @7 21600 pixelHeight"&gt;   &lt;v:f eqn="sum @10 21600 0"&gt;  &lt;/v:formulas&gt;  &lt;v:path extrusionok="f" gradientshapeok="t" connecttype="rect"&gt;  &lt;o:lock ext="edit" aspectratio="t"&gt; &lt;/v:shapetype&gt;&lt;v:shape id="_x0000_i1025" type="#_x0000_t75" alt="image" style="'width:337.5pt;height:252.75pt'" button="t"&gt;  &lt;v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\user\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image001.jpg" href="http://img.tamtay.vn/files/2008/02/25/dinhkhoa/blog_images/490e5c86_230852900_83ac706785_o.jpg"&gt; &lt;/v:shape&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !vml]--&gt;&lt;img src="file:///C:/DOCUME%7E1/user/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image002.jpg" alt="image" shapes="_x0000_i1025" width="450" border="0" height="337" /&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 18pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Hoa rớt hoang hè phố&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 18pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Phố vắng bước chân quen&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 18pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Quen và Quên gần thật!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 18pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Thân rồi than - xa nhau...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 18pt; font-family: Arial; color: green;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;a href="http://img.tamtay.vn/files/2008/02/25/dinhkhoa/blog_images/490e5c71_2504400504_fe5decdec9.jpg" target="_blank"&gt;&lt;span style="text-decoration: none;"&gt;&lt;!--[if gte vml 1]&gt;&lt;v:shape id="_x0000_i1026" type="#_x0000_t75" alt="image" style="'width:337.5pt;" button="t"&gt;  &lt;v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\user\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image003.jpg" href="http://img.tamtay.vn/files/2008/02/25/dinhkhoa/blog_images/490e5c71_2504400504_fe5decdec9.jpg"&gt; &lt;/v:shape&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !vml]--&gt;&lt;img src="file:///C:/DOCUME%7E1/user/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image004.jpg" alt="image" shapes="_x0000_i1026" width="450" border="0" height="337" /&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 24pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 24pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Hoa Sấu nào có xấu đâu&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 24pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Mùa về thì trắng tay thôi chứ&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 24pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Lỗi là nồng nàn quá thể&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 24pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;Khi ta không còn để...&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 24pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;                 Nồng nàn...&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 24pt; font-family: Arial; color: green;"&gt;                            Nồng nàn...&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-4151947168341406758?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/4151947168341406758/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/07/tho-cu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4151947168341406758'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4151947168341406758'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/07/tho-cu.html' title='Thơ cũ'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-4960093765700153538</id><published>2009-06-10T23:34:00.000-07:00</published><updated>2009-06-10T23:35:34.389-07:00</updated><title type='text'>Xông nhà</title><content type='html'>Bây giờ là 13h35' ngày 11-6-2009&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính thức khai trương nhà mới tại Blogspot&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-4960093765700153538?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/4960093765700153538/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/06/xong-nha.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4960093765700153538'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4960093765700153538'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/06/xong-nha.html' title='Xông nhà'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3617421783673036797</id><published>2009-05-06T23:18:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.373-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Yêu âm nhạc</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/22/__sr_/1343.jpg?mggyLMKBfnUrgVJa" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Thêm một bạn trên Yeuamnhac viết, hay quá nên cop luôn. Sorry bạn nào đó nếu đọc thấy tui xin mang ra đây.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a href="http://www.yeuamnhac.com/music/showthread.php?t=594524"&gt;http://www.yeuamnhac.com/music/showthread.php?t=594524&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;div&gt;Đang ngồi làm việc và tôi tìm đến với Portrait 17 của Hiền Thục.,&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Một sự nhẹ nhàng thỏa mái chưa từng có… lối hát dung dị phủ đầy không gian âm nhạc và không gian làm việc khiến tôi mân mê.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Từng câu chữ thảnh thơi vang lên như cái cách người ta hồi sinh sau những ưu phiền mệt mỏi, album là một trải nghiệm thú vị về thiên nhiên, cuộc sống và tình yêu đôi lứa, nhẹ thôi nhưng đủ trở thành những ký ức tươi đẹp của một đời người.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Trong một tổng thể giữa những bản phối acostic, pop, funk, seme-classical, giọng hát tình cảm, là một sự nổi trội về không gian nhạc Trịnh, giản dị, chân thành.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;9 tracks nhạc liền mạch được gắn kết bằng những dấu phẩy giản đơn, hài hòa đến mức có thể.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Như Hiền Thục đã trả lời báo chí, thành công của album thuộc về ekip làm việc và khâu chọn bài, tôi hoàn toàn đồng ý với Thục về quan điểm này, nhạc Trịnh vốn dĩ đã thấm đậm trong lòng người yêu nhạc, những bài hát quen thuộc đều đặn vang lên đâu đó .. và nay, những bài hát ít người biết đến được Thục khai sinh đầy mới mẻ, nhưng vẫn là Trịnh, vẫn là Thục.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Còn đó một vài nốt Thục hát chưa nuột lắm, nhưng, có hề chi khi Portrait đã mang lại cho người nghe ( ít nhất với tôi) một sự rung cảm và thích thú nhất định, cảm nhận đầy đủ sự bình yên và lắng lòng sau những vội vàng mà âm nhạc mang lại.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Sau Mộc thì giờ, Thục đã có một sản phẩm tương đối hoàn hảo gửi đến người yêu nhạc một cách đầy trân trọng., đủ để những ai yêu mến Thục tin tưởng, hi vọng và chờ đợi những album tiếp theo cũng như ủng hộ Thục trong những ngày tháng tới.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3617421783673036797?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3617421783673036797/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/05/yeu-am-nhac.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3617421783673036797'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3617421783673036797'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/05/yeu-am-nhac.html' title='Yêu âm nhạc'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-6890950604180180796</id><published>2009-05-06T22:58:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.414-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='baochi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Bài trên BBC của Trang NEU về Portrait 17</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/21/__sr_/50bb.jpg?mggyLMKB98QWjeSF" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;Trịnh Công Sơn và những cảm nhận mới&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(51, 51, 51); font-size: 12pt;"&gt;TrangNeu&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(51, 51, 51); font-size: 12pt;"&gt;Bài viết riêng cho BBCVietnamese.com&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(51, 51, 51); font-size: 12pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51); font-size: 12pt;"&gt;&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/05/090506_two_new_albums.shtml"&gt;&lt;font color="#800080"&gt;http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/05/090506_two_new_albums.shtml&lt;/font&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(51, 51, 51); font-size: 12pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Những ý kiến trái chiều về cuộc đời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trong thời gian vừa qua dường như không làm ảnh hưởng gì tới những người yêu nhạc Trịnh. “Có đâu bao giờ” của Hồng Nhung và Quang Dũng được phát hành ngay sau Tết, trong thời gian vừa qua lại có thêm hai album khác về nhạc Trịnh được phát hành và tiếp tục được khán giả đón nhận.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Showbiz Việt Nam có một điều thật đặc biệt, mỗi năm thường sẽ có một vài album&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;nhạc Trịnh được phát hành, thời điểm nhiều có thể lên tới mười album. Những ca sĩ dù nổi tiếng hay ít nổi tiếng, ít nhiều cũng đều hát qua nhạc Trịnh. Không kể Hồng Nhung, người phụ nữ thứ hai sau Khánh Ly đã gắn liền tên tuổi của mình với nhạc Trịnh, thì Mỹ Linh, Thanh Lam, Phương Thanh, Quang Dũng, Trần Thu Hà, … đều đã thực hiện nhiều ca khúc của Trịnh Công Sơn.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Nhạc Trịnh gắn bó với đời sống âm nhạc Việt Nam ở nhiều khía cạnh. Để hát cho hay một ca khúc của Trịnh Công Sơn không phải là điều quá khó với các ca sĩ, vì nhạc Trịnh vốn giàu có cả về giai điệu và ca từ. Nhưng trình bày một tác phẩm của Trịnh Công Sơn đến công chúng thật ra rất áp lực. Hát hay chưa đủ, nó cần có điều mới mẻ để không lặp lại người đi trước, nhưng cũng không được quá mới để khán giả không còn nhận ra nhạc Trịnh. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Bài viết này muốn nhắc tới hai album mới nhất: Mẹ - Cánh chim cô đơn (của Nguyễn Hữu Thái Hòa), và Portrait 17 (của ca sĩ Hiền Thục).&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="2"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="2"&gt;Mẹ - Cánh chim cô đơn&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Thái Hòa có một niềm say mê và tín ngưỡng kỳ lạ với nhạc Trịnh Công Sơn. Khán giả có thể cảm nhận được niềm say mê đó qua giọng hát, qua những lời tâm sự và qua những hoạt động âm nhạc anh đã thực hiện. “Mẹ - Cánh chim cô đơn” là album nhạc Trịnh thứ tư Thái Hòa phát hành ở Việt Nam, bao gồm cả những album phát hành chính thức, hay chỉ làm để chia sẻ với bạn bè. Không phải một nghệ sĩ nghiệp dư nào cũng có đủ say mê và tâm huyết đến thế.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Trong album “Mẹ - Cánh chim cô đơn”, Thái Hòa hát cùng những người bạn, (Tốp ca MPU, ca sĩ Bích Hồng, Nguyệt Ca và Tốp ca The Sisters).&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Mười một ca khúc khá quen thuộc, xoay quanh chủ đề về Mẹ, như: Lời mẹ ru, Huyền thoại mẹ, Em là hoa hồng nhỏ, Ca dao mẹ…, Thái Hòa và ê-kíp thực hiện đã trình bày một sản phẩm khá giản dị, cả về hòa âm và các giọng ca. Nhạc cụ sử dụng trong album đều là mộc: guitar, mandolin, cello, violin, và cả đàn bầu. Cách làm “unpluged” như vậy sẽ khá an toàn với nhạc Trịnh, ở đây nhạc sẽ chỉ còn là cái cớ để người ca sĩ chia đi những lời tự sự, không có ranh giới giữa người sáng tác (Trịnh Công Sơn), và tâm sự của người hát. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Giọng hát của Thái Hòa đơn giản nhưng ấm áp, và đặc biệt rất tình cảm với những ca khúc của Trịnh Công Sơn. Tuy nhiên người viết thích những bài hát của anh trong album trước đó là “Lặng lẽ nơi này” hơn một chút. Thái Hòa của “Lặng lẽ nơi này” hồn nhiên và yêu đời hơn, Thái Hòa của “Mẹ - Cánh chim cô đơn” chậm rãi hơn, điềm tĩnh hơn nhưng cũng buồn bã hơn. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Ngược lại với Thái Hòa, sự xuất hiện của Nguyệt Ca và Tốp ca The Sisters đem lại sự trẻ trung và hồn nhiên hơn. Nguyệt Ca và The Sisters lần đầu xuất hiện trong một album chính thức nhưng khá chững chạc, đặc biệt với Lời mẹ ru, Nguyệt Ca hát tròn trịa và tình cảm. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Nếu kỳ vọng một điều gì mới và sáng tạo thì có lẽ người nghe sẽ không thỏa mãn được với “Mẹ - Cánh chim cô đơn”. Album được cộng đồng yêu nhạc Trịnh Công Sơn đón nhận bởi sự chân thành và tình cảm mà nó gửi gắm. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="2"&gt;Portrait 17&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Album được đặt tên dựa trên tên của bức chân dung mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vẽ tặng ca sĩ Hiền Thục năm cô 17 tuổi. Có kế hoạch thực hiện từ giữa năm 2008, nhưng cho đến tận cuối tháng tư này, album mới được chính thức phát hành. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Trước Portrait 17, Hiền Thục cũng đã từng hát nhạc Trịnh Công Sơn, trong album “Mộc” cách đây đã lâu, cô hát Còn tuổi nào cho em đến nay vẫn còn được nhiều người nhớ. Thục đã đưa vào nhạc Trịnh nét trong sáng, ngọt ngào bản năng trong giọng hát và phong cách của cô.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Portrait 17 gồm bảy ca khúc chính thức và hai ca khúc tặng thêm đã từng phát hành trước đó, album đi theo một mạch khá thống nhất với đề tài về quê hương đất nước. Nếu “Mẹ - Cánh chim cô đơn” thu hút bởi sự giản dị và chân thành, thì Portrait 17 thú vị bởi rất nhiều nét mới, mới mà vẫn không làm hỏng đi không khí của nhạc Trịnh.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Mới trước hết ở những bài mà Hiền Thục đã chọn. Nhiều bài trong số này là những bản ít phổ biến (Còn có bao ngày, Chiều trên quê hương tôi, Về trong suối nguồn, Rừng xanh xanh mãi…), có lẽ không nằm ngoài mục đích đem lại một cảm nhận mới về nhạc Trịnh.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Nét thú vị thứ hai là phần hòa âm của album. Piano, guitar và saxophone đã hỗ trợ hữu hiệu cho giọng ca của Hiền Thục. Nếu người nghe đã từng thích Còn tuổi nào cho em thì có lẽ &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;sẽ hoàn toàn được thỏa mãn với Portrait 17, bởi chất ngọt ngào và trong sáng trong album này đã được nhân thêm lên, xuyên suốt từ đầu đến cuối album. Vẫn là Trịnh đấy mà nghe rõ hơi thở của đời sống mới, với yêu với buồn, với vui của những người trẻ tuổi hôm nay. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Bên cạnh đó, những người thực hiện album cũng đã nỗ lực thổi không khí mới cho nhạc Trịnh bằng những sắp xếp mới, ví dụ bài song ca của Hiền Thục và Tùng Dương, Hiền Thục hát Níu tay nghìn trùng trên nền Hoa Xuân Ca của Tùng Dương. Hoặc trong Cuối cùng cho một tình yêu, bài hát được tách thành một số đoạn nhỏ.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Đây cũng là một album khá đều tay từ đầu đến cuối, bao gồm cả hai bài tặng thêm. Khó có thể chọn được một bài hay hơn, hoặc kém hay hơn. Còn có bao ngày, Về trong suối nguồn trong sáng giản dị, Muôn trùng biển ơi có thêm một chút say mê, Chiều trên quê hương tôi mang không khí tươi vui.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="2"&gt;Xin chúc mừng những nghệ sĩ đã thực hiện hai album trên đây, vì họ đã hoàn thành sản phẩm tâm huyết của mình và giới thiệu được tới đông đảo công chúng. Hai album với hai màu sắc khác nhau, đem đến hai cảm nhận khác nhau về nhạc Trịnh, tuy nhiên có một điểm chung là mang lại những giá trị nhất định cho đời sống âm nhạc Việt Nam.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="2"&gt;TrangNeu&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/b&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="2"&gt;Cảm ơn T nhiều lắm!!! &lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-6890950604180180796?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/6890950604180180796/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/05/bai-tren-bbc-cua-trang-neu-ve-portrait.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6890950604180180796'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6890950604180180796'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/05/bai-tren-bbc-cua-trang-neu-ve-portrait.html' title='Bài trên BBC của Trang NEU về Portrait 17'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5322308918151209950</id><published>2009-04-24T19:57:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.422-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='album'/><title type='text'>Thứ 7</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/20/__sr_/99d2.jpg?mggyLMKBSboHOqA6" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5322308918151209950?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5322308918151209950/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/04/thu-7.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5322308918151209950'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5322308918151209950'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/04/thu-7.html' title='Thứ 7'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-6083392015232304921</id><published>2009-04-06T04:22:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.460-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Bài không tên cuối cùng</title><content type='html'>&lt;p&gt;Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói &lt;br/&gt;Nói ra nhiều cũng vậy thôi &lt;br/&gt;Ôi đớn đau đã nhiều rồi &lt;br/&gt;Một lời thêm càng buồn thêm &lt;br/&gt;Còn hứa gì? &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Biết bao lần em đã hứa &lt;br/&gt;Hứa cho nhiều rồi lại quên &lt;br/&gt;Anh biết tin ai bây giờ &lt;br/&gt;Ngày còn đây người còn đây &lt;br/&gt;Cuộc sống nào chờ &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Này em hỡi &lt;br/&gt;Con đường em đi đó &lt;br/&gt;Con đường em theo đó &lt;br/&gt;Sẽ đưa em sang đâu &lt;br/&gt;Mưa bên chồng, &lt;br/&gt;Có làm em khóc, &lt;br/&gt;Có làm em nhớ &lt;br/&gt;Những khi mình mặn nồng. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Này em hỡi &lt;br/&gt;Con đường em đi đó, &lt;br/&gt;Con đường em theo đó &lt;br/&gt;Đúng hay sao em? &lt;br/&gt;Xa nhau rồi &lt;br/&gt;Thiên đường thôi lỡ &lt;br/&gt;Cho thần tiên chấp cánh &lt;br/&gt;Xót đau người tình si &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Suốt con đường ai dìu lối &lt;br/&gt;Hãy yêu nhiều người em tôi &lt;br/&gt;Xin gửi em Một lời chào, &lt;br/&gt;Một lời thương, một lời yêu &lt;br/&gt;Lần cuối cùng &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;*** &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Nhớ rất nhiều câu chuyện đó &lt;br/&gt;Ngỡ như là vừa hôm qua &lt;br/&gt;Tôi uớc ao có một ngày &lt;br/&gt;Gặp lại em, hỏi chuyện em &lt;br/&gt;Lần cuối cùng &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Vẫn con đuờng, con đuờng cũ &lt;br/&gt;Vẫn ngôi truờng, ngôi truờng xưa &lt;br/&gt;Mưa vẫn bay như hôm nào &lt;br/&gt;Nguời ở đâu mình ở đây &lt;br/&gt;Bạc mái đầu &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Này em hỡi &lt;br/&gt;Con đuờng em đi đó, &lt;br/&gt;Con đuờng em theo đó &lt;br/&gt;Chắc qua bao lênh đênh &lt;br/&gt;Bao gập ghềnh có làm héo hắt, &lt;br/&gt;Có làm phai úa &lt;br/&gt;Nét môi đẹp ngày nào? &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Này em hỡi &lt;br/&gt;Con đuờng em đi đó, &lt;br/&gt;Con đuờng em theo đó &lt;br/&gt;Đúng đấy em ơi &lt;br/&gt;Nếu chúng mình &lt;br/&gt;Đã thành đôi lứa, &lt;br/&gt;Chắc gì ta đã, &lt;br/&gt;Thoát ra đời khổ đau. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Nếu không còn gặp lại nữa, &lt;br/&gt;Giữ cho trọn ân tình xưa &lt;br/&gt;Tôi gửi em lời cầu nguyện, &lt;br/&gt;Đuợc bình yên đuợc bình yên &lt;br/&gt;Về cuối đời &lt;/p&gt; &lt;p&gt;(Vũ Thành An)&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-6083392015232304921?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/6083392015232304921/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/04/bai-khong-ten-cuoi-cung.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6083392015232304921'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6083392015232304921'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/04/bai-khong-ten-cuoi-cung.html' title='Bài không tên cuối cùng'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-7742669950655362624</id><published>2009-04-04T18:37:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.486-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tukyamthi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='sad'/><title type='text'>Say Goodbye</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/19/__sr_/dd9a.jpg?mggyLMKBtRcxZzE." /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hai ngày nữa sẽ khai giảng khoá học mới. Sẽ trở lại với nhịp sống của ngày thường. Những bất ổn đã tạm dịu đi. Mệt mỏi sẽ không còn chỗ nữa.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;360Y sắp qua đời, thiên hạ đã dọn dẹp ngôi nhà. Hên xui, nếu nó còn tồn tại thì còn níu giữ. Còn nếu không, cứ trôi qua cũng được, cũng chả còn vương vấn gì. Đã từng hơn một lần xé tan và đốt cuốn Nhật ký phai màu . Đốt thêm lần nữa cũng có là gì đâu.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Vài người bạn tâm giao lâu lâu ghé blog, thất vọng vì những entry sặc mùi thương mại, thắc mắc không có những tâm tình ngày xưa. Thì bởi, đôi khi muốn những công việc lấp đầy những hố sâu đen xám. Nếu nhiều thương mại thì mừng cho mình, vừa có tiền vừa không có thời gian mà sầu thương.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Mình cũng đã buồn. Nỗi buồn là gì? Nếu buồn đếm bằng tiếng thở dài, có lẽ dạo này mình buồn nhiều? Còn nếu niềm vui đếm bằng tiếng cười? Hoá ra mình cũng vui nhiều? Nếu buồn đếm bằng những đêm trắng, mắt mở toang nhìn trần nhà trong đêm tối? Mình cũng đã có lúc buồn. nếu niềm vui nghịch chiều với nước mắt? Hoá ra mình cũng đã rất vui, vì chẳng bao giờ còn nhìn thấy nước mắt.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Ôi những đêm trắng. Những đêm thao thức cố lắm muốn ru mình vào giấc ngủ. Đếm từ một đến một ngàn ngôi sao, cánh diều, bông hoa … trong đêm tối. Gác tay lên trán, muốn hắt ra được một giọt nước mắt và sao cứ chảy ngược vào trong. Môi khô khốc và nóng phát sốt lên. Thở dài một cái, trằn trọc. Thở dài một cái, trở mình. Thở dài một cái, trách cuộc đời sao nhiều điều bất ngờ. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tôi sẽ không buồn nữa đâu. Người yêu dấu- Người là một vết tích ngọt ngào đã đi qua mà thôi. Một vết cứa ngọt không đau đớn của một con dao sắc lẹm. Vô tình phải không? Ừh, chắc chỉ vô tình mà thôi. Đâu có ai có lỗi . Chỉ thấy khờ khờ trong gương thôi.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Ta sẽ khác. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Ta sẽ khác ngày hôm qua. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Ta sẽ khác trong cái nhìn ngày hôm qua nữa.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Khô cằn như vách núi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Rồi sẽ nở một đoá mai rừng&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Bình yên như thiên nhiên&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Chỉ có Người là ác độc&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hãy nhìn ta trong gương đi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hai hốc mắt thâm đã nhìn thấu người trong đêm tối?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Đêm qua có mưa rơi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hay vang vang những lời ai gian dối &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Bờ môi đâu biết nói lời phản bội&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Chỉ biết ngọt ngào rót nụ hôn&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Những chờ đợi đêm khuya &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Người vô tình lôi ta vào vực thẳm&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Ta đã lao đi quãng đường dài lắm&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Đủ để quay trở về, dốc sạch máu trái tim&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Trái tim người và trái tim ta&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Trái tim nào biết quay trở về nhịp cũ?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Thương bó hoa trắng đưa tang ngày mong nhớ&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Thương niềm tin giờ hoá xa xôi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;THN- TGN (những thông điệp này, chắc chỉ riêng người hiểu)&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Làm sao để quên được một người? (Chắc cũng chỉ mình ta đã hiểu)&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-7742669950655362624?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/7742669950655362624/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/04/say-goodbye.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7742669950655362624'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7742669950655362624'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/04/say-goodbye.html' title='Say Goodbye'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-2136320897432220476</id><published>2009-03-29T21:10:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.505-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tho'/><title type='text'>BAN MAI</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/18/__sr_/9ac0.jpg?mggyLMKBgf_ybGkY" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Ban Mai&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Trong khoảnh khắc cuối cùng của mùa đông&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Anh giã từ chính mình thật khẽ khàng&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Và anh là núi đồi mơ màng&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Chưa lìa xa bóng tối&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Ở bên kia lá từ từ rơi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Trên những nóc nhà nghiêng nghiêng trên cánh tay buông hờ sau rèm vải&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Một người ngước nhìn quá khứ bằng cái nhìn thân ái&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Người ấy chính là anh&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Anh là núi đồi mơ màng&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Những ánh sáng lặng im soi một phần quên lãng&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Như lặng im chiếc cần câu chờ bí mật diệu kỳ vung lên từ nước&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Như hình hài một con đường và anh, con đường đi ngược&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Vang xa cùng dải ngân hà&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Em thân yêu người làm anh nghiêng ngả&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Sao bỗng nhiên em chẳng nói câu gì&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Biển đã chết sau rất nhiều suy nghĩ&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Biển trả cho đêm một ảo ảnh chòng chành&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Trong sương sớm ban mai còn lại mình anh&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Hình bóng cũ của trái tim bé nhỏ&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;Đập bâng quơ trên những dải mây mờ&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="4"&gt;Nguyễn Bình Phương&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-2136320897432220476?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/2136320897432220476/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/ban-mai.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2136320897432220476'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2136320897432220476'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/ban-mai.html' title='BAN MAI'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-4662227433019998329</id><published>2009-03-26T23:27:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.512-07:00</updated><title type='text'>Entry for March 27, 2009</title><content type='html'>&lt;p&gt;Sải bước chân dài qua cánh cổng. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ngôì dươí hiên nhà nghe tiếng chuông. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Bình yên như chưa bao giờ ghé. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Muộn phiền gột rưả không vấn vương&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-4662227433019998329?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/4662227433019998329/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/entry-for-march-27-2009.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4662227433019998329'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4662227433019998329'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/entry-for-march-27-2009.html' title='Entry for March 27, 2009'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-4693113676974828960</id><published>2009-03-23T18:03:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.526-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Entry for March 24, 2009</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/633e.jpg?mggyLMKBEiwj4jU9" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Vừa làm show Nokia xong, thấy ngay quả hình rất là quảng cáo Nokia nè. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Concept là Bàn tay khum khum nhắn tin hình trái tim... Mẹ kiếp, mấy tin nhắn sến vãi đái... Nói chung là nhắn tin dễ hơn là nói. Tin nhắn thì chỉ có giá trị làm bằng chứng, nhưng nội dung thì éo tin được. Haha. Nhảm bà cố.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Túm lại là quả hình rất chi là đủ thứ mang theo người. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Thuốc lá hút có vẻ hơi bị nhiều lên&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Mắt kính này bắt đầu chán chán. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Điện thoại rất chi là cũ và mờ không còn cả nhãn hiệu, thủng một cơ số lỗ trên màn hình, ko chụp hình được&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Có quả đồng hồ mua cùng Mắt kính nhưng xem ra vẫn ngon. Mới phát hiện ra một chú thích xài đồng hồ cùng hiệu với miềng. Nhưng mấy chiếc của miềng đẹp hơn. Và miềng thích quai da màu đen hơn màu nâu của chú í.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhảm mấy phút quét mạng nhện blog. Mai mốt có gì mới nhảm tiếp&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tình hình là đã xuống tóc. Một quả tóc rất bựa. Tình hình là sẽ để tóc lại. Kiểu mới này của bác Cường Lệ Lệ không hợp với miềng. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Túm lại là ko thành công. Cần rất nhiều sự thay đổi&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-4693113676974828960?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/4693113676974828960/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/entry-for-march-24-2009.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4693113676974828960'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4693113676974828960'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/entry-for-march-24-2009.html' title='Entry for March 24, 2009'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-1899462324664697014</id><published>2009-03-16T05:32:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.555-07:00</updated><title type='text'>Home alone</title><content type='html'>&lt;p&gt;Hình này chụp tại gia.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Thích quá đi&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a target="_blank" href="http://s8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/?action=view&amp;amp;amp;current=cmiv-black-s.jpg"&gt;&lt;img alt="HaNoi Noon" src="http://i8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/cmiv-black-s.jpg" border="0"&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Thanks Hello &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-1899462324664697014?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/1899462324664697014/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/home-alone.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1899462324664697014'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1899462324664697014'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/home-alone.html' title='Home alone'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-1549957977194991233</id><published>2009-03-15T01:26:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.575-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>20h truyền hình trực tiếp HaNoi 2- Unplugged show</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/16/__sr_/b71e.jpg?mggyLMKBmw8p8S_n" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Kinh moi cac cu theo doi ct cua em&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chi co 90 phut ma co moi 6 ca si&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Suy ra cac anh chi em rang ma hat moi nguoi vai bai hi&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Thang tu ve&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sway&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ngày tháng còn đó&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tiếng mưa&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cỏ và mưa&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hoa xuân ca&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tình yêu ban mai&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Dau pho e qua&lt;/p&gt; &lt;p&gt;... sơ sơ là vậy....&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-1549957977194991233?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/1549957977194991233/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/20h-truyen-hinh-truc-tiep-hanoi-2.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1549957977194991233'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1549957977194991233'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/20h-truyen-hinh-truc-tiep-hanoi-2.html' title='20h truyền hình trực tiếp HaNoi 2- Unplugged show'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5851410006123961400</id><published>2009-03-14T01:26:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.608-07:00</updated><title type='text'>Entry for March 14, 2009</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Trong góc tối sẽ cháy lên một niềm hy vọng&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Như mầm cây xanh non, ưỡn ngực giữa mưa phùn&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Trời trắng đục&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nhơm nhớp bàn tay&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Khô khốc bờ môi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Qua mùa đông sẽ hết cô đơn&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Em ở đâu hy vọng của tôi ơi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Em hiện diện trong trái tim hay trong bán cầu đại não&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Em ngọt ngào bằng tưởng tượng&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Em dịu êm bằng hình dung&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tất cả anh đều vẽ bằng mộng mơ&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hay bằng khát khao &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Có thật&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hỡi sương trắng hãy vén màn ra đi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;rạng ngơì mặt trời hy vọng&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;hãy chan hoà sự thật&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;và chân thành&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hỡi những mầm cây xanh&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nõn nà đi những khởi đầu hạnh phúc&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hãy gieo trong anh &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;những bình yên đến thời rạo rực&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;nhỏ nhoi thôi nhưng mãnh liệt trên cành&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Người yêu ơi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Người yêu thơm mùi nhựa xuân&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Người yêu xanh màu trời lụa&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Người yêu mơn man tràn nhựa&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Người yêu đã về kề:&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;“ngủ ngon” mịn màng hôn&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5851410006123961400?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5851410006123961400/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/entry-for-march-14-2009.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5851410006123961400'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5851410006123961400'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/entry-for-march-14-2009.html' title='Entry for March 14, 2009'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-6921275545463151532</id><published>2009-03-13T05:52:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.622-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='sad'/><title type='text'>Cảm ơn xxx</title><content type='html'>&lt;p&gt;Cảm ơn bạn về những lời dễ chịu&lt;/p&gt; &lt;p&gt;MIKA- Any another world&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;br/&gt;bạn có thể nói lên những điều khác biệt &lt;br/&gt;và hãy để cho những điều tồi tệ nhất &lt;br/&gt;trong con tim đang tan vỡ biến mất &lt;br/&gt;hãy cười như bạn đang mong muốn &lt;br/&gt;và hãy sống là chính bạn &lt;br/&gt;bởi vì tất cả mọi thứ đều nằm trong tay người lạc quan &lt;br/&gt;hay nói tạm biệt với thế giới mà bạn nghĩ bạn thuộc về &lt;br/&gt;hãy cầm lấy một trái bóng, chơi một phần trò chơi của con tim cô đơn &lt;br/&gt;hay nói chia tay với thế giới bạn nghĩ bạn thuộc về &lt;br/&gt;Tôi đã từng cố gắng để sống một mình &lt;br/&gt;nhưng sự cô độc thật sự rất cô độc &lt;br/&gt;vì tôi cũng chỉ là một con người &lt;br/&gt;nên tôi đành đầu hàng sự cô đơn ấy &lt;br/&gt;vậy nên tôi đã mỉm cười và cố gắng cười thật tươi &lt;br/&gt;để cho chính bản thân mình sống dậy &lt;br/&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;xxx: tôi sẽ không bao giờ , không bao giờ quên được câu chuyện ấy &lt;br/&gt;xxx: mặt tôi sẽ ko buồn, nhưng bên trong, tôi đã thực sự rất buồn&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-6921275545463151532?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/6921275545463151532/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/cam-on-xxx.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6921275545463151532'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6921275545463151532'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/cam-on-xxx.html' title='Cảm ơn xxx'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-8433595101598155592</id><published>2009-03-11T05:01:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.630-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tukyamthi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='sad'/><title type='text'>Lại một cây cầu đã gẫy</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/15/__sr_/9edf.jpg?mggyLMKBvFpW5VRs" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Lại gẫy cầu rồi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Lại một cây cầu nữa đã gẫy ngay khi chưa kịp nối những hy vọng, hạnh phúc, yêu thường. Bao nhiêu công sức và chờ đợi lao xuống lòng sông một cách lạnh lùng…&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Lần này thương vong ít hơn lần trước. Nhưng lần này hy vọng có ít hơn lần trước hay không?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Mỗi cây cầu xây lên đều nhiều tâm sức và kỳ vọng như nhau. Cây cầu nối liền những chờ đợi, những trái tim, những khát khao và cả những ham muốn được tròn đầy nữa.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Có kinh nghiệm nào để nối những nhịp cầu hay không?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Có sự chuẩn bị nào cho một cây cầu bị gãy khi mới vừa cất lên hay không?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Chắc là không. Ai không muốn trái tim mình đến đích. Ai không muốn cây cầu đưa ta về với người ta yêu thương. Ai lại nghĩ khi vừa yêu đã nghĩ ngày sau tan vỡ. Ai lại nghĩ vừa khởi công lại gẫy đúng nhịp cầu nối thông nhau…&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Có ai muốn nỗi đau lại dầy lấp bằng những nỗi đau khác.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Có ai muốn những đau thương lại nhắc lại.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Có ai muốn những tổn thương vừa mới lên da non nay lại bì chầy cấu lên đâu.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nhưng mà lại đau. Đau vì gẫy một nhịp cầu hy vọng&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Một nén nhang cho cây cầu.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nếu biết trách, chỉ trách những nền móng quá yếu&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nếu biết trách, chỉ trách những toan tính không chính xác.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nếu biết trách, chỉ trách những kẻ rút ruột công trình, gặm nhấm những niềm hy vọng của mọi người&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nếu biết trách, giờ chỉ biết trách trời.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Mà thôi.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-8433595101598155592?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/8433595101598155592/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/lai-mot-cay-cau-gay.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/8433595101598155592'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/8433595101598155592'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/lai-mot-cay-cau-gay.html' title='Lại một cây cầu đã gẫy'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-1952580551856070574</id><published>2009-03-05T22:03:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.661-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='baochi'/><title type='text'>"Cơn gió lạ" nè</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/14/__sr_/2aa5.jpg?mggyLMKB12UidIIy" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Báo Thể thao văn hoá cuối tuần/ hôm nay 6.3&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tuy là bài đặt nhưng cũng thấy khoái bài viết này... Đây cũng là trường hợp đặc biệt để khoe bài trên blog này.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-size: 22pt;"&gt;Hà Anh Tuấn &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-size: 22pt;"&gt;“Áp lực đã trở thành Động lực”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm 2005, khi tôi đang tham gia thực hiện chương trình “Con đường âm nhạc”, được giới thiệu một cậu sinh viên du học tại Đức hát hay, vừa bay ra Hà Nội để muốn xem trực tiếp chương trình này. Đó chính là Hà Anh Tuấn.&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Thời điểm đó, Tuấn không nhiều tự tin trong giọng hát nhưng có thừa sự tinh tế trong cảm nhận âm nhạc. Chúng tôi có vài dự định cùng nhau, trước hết là muốn thử thu thanh một album nhạc kỷ niệm cho Tuấn. Tuy nhiên, Sao Mai điểm hẹn đã thay đổi tất cả những dự định đó. Thành công tại cuộc thi đã cuốn cậu ấy vào một con đường không dự định trước- làm một ca sĩ chuyên nghiệp.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tuấn thần tượng Hồng Nhung, say đắm những ca khúc của các diva đàn chị. Những tình yêu ấy cho tôi biết rằng, cậu ta có mỹ cảm và niềm tin nhất định vào âm nhạc. Ở Tuấn không nhìn thấy sự hời hợt và nôn nóng được chiếm lĩnh, hoặc quá thừa sự tự tin một cách ngây thơ vào thành công tại thị trường âm nhạc trong nước. Cậu ta có một vùng âm nhạc riêng, một sở thích riêng nhưng cũng có một đam mê và hướng đi riêng. Còn nhớ ca khúc đầu tiên tại Sao Mai điểm hẹn- Dấu phố em qua, &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;lấy ra từ chùm bài hát thu thanh cho album kỷ niệm nói trên, đã gây ra nhiều cái nhìn thiện cảm nhất về Tuấn. Dư luận gọi anh chàng là “cơn gió lạ”, giản dị và nhiều đam mê bên trong một diện mạo thư sinh. Nhưng ấn tượng của tôi khi nghe bản thu này hoàn toàn khác, Tuấn rất khôn ngoan và biết áp đặt cái tôi của mình vào một ca khúc quen thuộc, đóng mác tên người hát đi trước. Cũng vẫn bài hát này, trước đó một ca sĩ &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;trẻ &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;“đối thủ” của Tuấn sau này cũng đã thử đem đi thi thố, nhưng không thoát được kết quả “bản sao” của lối hát Trần Thu Hà. Cũng chính bởi sự so sánh này, tôi đặt niềm tin nhiều vào Tuấn, không chỉ từ khi cùng cậu ấy lựa chọn bài hát mà còn là cả chuỗi công việc đưa tin và viết bài về Sao Mai điểm hẹn 2006. Ngày đó, sau một loạt bài về chương trình trên SMĐH, có một số ý kiến phản ánh đến tôi rằng, tôi thiên vị những ca sĩ như Hà Anh Tuấn, Phương Linh, Phạm Anh Khoa… Tôi có trao đổi lại với mọi người, đúng- tôi đã đưa ra nhận định có thể là chủ quan nhưng đó là nhận định của tôi. Tôi tin vào cái nhìn về khả năng đi đường dài của các ca sĩ này hơn là nhận định ngắn gói gọn trong cuộc thi. Và nhận định của tôi, chỉ cần chờ một năm sau là rõ.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tôi tin là Hà Anh Tuấn sẽ trở thành ngôi sao thành công, bất kể cậu ta có cảm thấy buồn và thất vọng sau những ồn ào về cuối của SMĐH. Sự chia sẻ của tôi chỉ đơn giản là, “giọng hát chưa phải là yếu tố quyết định”. Tôi là người nghe nhạc, điều tôi trông đợi ở những người viết và người hát âm nhạc- duy nhất là cảm xúc. Còn để thành công trong bất kỳ lĩnh vực nào, vẫn cần nhất là sự thông minh và kiên trì.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tuấn thành công quá nhanh, ngay khi cậu ấy cùng Phương Linh ra album hát đôi. Nhạc pop hay R&amp;amp;amp;B của 2 album “Café sáng”, “SaiGon Radio” sau này cũng vậy. Người nghe có thể thích sự trẻ trung và mới mẻ ở một gương mặt ca sĩ nam lịch lãm, nhưng tôi thấy ấn tượng bởi sự thông minh của Tuấn. Mỗi bước đi đều cẩn trọng và chắc chắn, biết nắm thời thế và lựa chọn một ghế ngồi cho mình một cách vững vàng và an toàn. Là người đi sau, nhưng anh ta đã tìm được một lối đi rộng và đặc biệt không dẫm chân ai. Tuấn biết xây dựng cho mình một hình ảnh, từ âm nhạc cho đến diện mạo rất sạch sẽ, không cầu kỳ nhưng cũng không hề cẩu thả. Anh ta biết mình là ai, và biết đứng ở đâu trong thị trường đang thiếu những giọng hát nam văn minh.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nếu nói về Tuấn với chuyên môn âm nhạc, có thể nhiều người sẽ không hài lòng bởi “con gió lạ” tay ngang này. Nhưng không thể nói anh ta không có gì mà có thể cộng tác được với những nhà sản xuất uy tín của các ngôi sao như Thanh Phương, Võ Thiện Thanh. Với mỹ cảm và một nền tảng văn hoá của Tuấn, anh ta đáp ứng được yêu cầu chuyên môn của họ. Với sự khôn ngoan, anh ta cũng thừa biết cách giấu đi nhược điểm, đẩy mạnh những cá tính của mình vào trong âm nhạc cũng thừa cá tính của các nhà sản xuất trên, Nếu trông đợi vào một sự tiên phong đột phá mang tính cách mạng, Tuấn không đủ sức như những cái tên hiếm có của làng âm nhạc như Thanh Lam, Mỹ Linh, Trần Thu Hà hay Tùng Dương. Nhưng nếu kỳ vọng anh ta mang đến những sản phẩm âm nhạc hoàn chỉnh, tốt đẹp và tạo ra được những cơn sóng ngầm trong làng giải trí thì hoàn toàn có cơ sở. Ít nhất, sau 3 năm thành ngôi sao, dư luận đã đồng ý rằng, Tuấn đã tạo cho mình một thói quen làm việc âm nhạc chuyên nghiệp, xây dựng được một vùng âm nhạc riêng văn minh, sạch sẽ và hướng thiện cho người nghe nhạc của anh ta. Tuấn còn nhiều giấc mơ và tình yêu lớn hơn với nhạc nhẹ hiện đại ngày hôm nay. Theo đuổi những giấc mơ với tinh thần cấp tiến ấy, tôi tin cậu ta còn cống hiến nhiều.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tôi hài lòng với cách nghĩ của Tuấn, được đề cử Cống hiến đã là một thành công. Bởi trong lứa ca sĩ của Tuấn, có lẽ anh ta thuộc về số ít những người hát thành công trong thị trường âm nhạc và được dư luận công nhận. Xét cho cùng, sự khắt khe đã không còn là áp lực mà trở thành động lực cho Hà Anh Tuấn được như ngày hôm nay. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;b style=""&gt;Chu&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt; Minh Vũ&lt;/b&gt; (Báo Sài Gòn tiếp thị)&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-1952580551856070574?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/1952580551856070574/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/gio-la-ne.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1952580551856070574'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1952580551856070574'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/gio-la-ne.html' title='&amp;quot;Cơn gió lạ&amp;quot; nè'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5125390077957392117</id><published>2009-03-05T21:51:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.694-07:00</updated><title type='text'>Tôi thích anh giai này</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/13/__sr_/517d.jpg?mggyLMKByr46RJD4" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Nghệ sĩ cello lừng danh Julian Lloyd Webber trả lời báo SGTT ngày hôm nay 6.3&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-size: 20pt;"&gt;Âm nhạc là ngôn ngữ quốc tế nhất&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;b style=""&gt;Là con trai gia đình âm nhạc Lloyd Webber lừng danh xứ sương mù, nghệ sĩ Cello đẳng cấp hàng đầu thế giới Julian Jloyd Webber chính là em trai của nhạc sĩ Andrew J.W - tác giả “Phantom of the Opera”. Cuộc trò chuyện với Julian Lloyd Webber trước đêm diễn 6.3 tại Nhà hát lớn của ông, diễn ra đầy hứng khởi bởi ông là một người có duyên ăn nói, rõ là một người cầm bút hàng tháng về Âm nhạc &amp;amp;amp; Nghệ sĩ cho The daily Telegraph.&lt;/b&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;ul style=""&gt; &lt;li style="text-align: justify;"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Trong nhạc mục trình diễn của Hennessy Concert tại Việt Nam, ông sẽ trình bày một tác phẩm ngắn “Bài ca dành cho Baba” của chính mình. Điều đó có ý nghĩa thế nào?&lt;/font&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Trước hết tôi phải nói là tôi không phải là một nhà soạn nhạc chuyên nghiệp, tôi là một nghệ sĩ biểu diễn. Tôi sáng tác đều dựa trên những thời điểm đặc biệt. “Song for Baba” của tôi được viết sáu tuần sau khi con trai David của tôi chào đời tháng 2.1992, khi tôi đang ở nhà luyện tập vào một buổi chiều bình thường. Duy có một điểm khác biệt là cậu con trai bé nhỏ đang nằm ngủ ngoan bên cạnh. Lần đầu tiên, tôi bắt đầu sáng tác và giai điệu hát ru đến với tôi rất nhanh và dễ dàng. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;ul style=""&gt; &lt;li style="text-align: justify;"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Sáng tác rất ít, còn Biểu diễn thì rất nhiều. Hai con người Sáng tác và Biểu diễn khác nhau thế nào?&lt;/font&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Ồ, thời của Mozart, nhiều nhà soạn nhạc cũng là những nghệ sĩ biểu diễn xuất sắc. Nhưng đó là thời của những thiên tài. Còn bây giờ tôi nghĩ khác, âm nhạc bác học cũng được xã hội hoá cao, trình độ thưởng thức âm nhạc cũng nâng cao đòi hỏi người soạn nhạc và người biểu diễn phải rạch ròi để nâng cao chất lượng của cá nhân lên. Tôi thấy các nhà soạn nhạc họ nghe nhạc bằng đầu và âm nhạc thôi thúc họ cầm bút để viết nó ra. Còn tôi là nghệ sĩ trình diễn, tôi nói lại tâm hồn của người khác một cách thăng hoa và trung thành nhất.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;ul style=""&gt; &lt;li style="text-align: justify;"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Nhưng gia đình ông, từ đời ông, cha và anh trai của anh đều làm âm nhạc. Họ có ảnh hưởng đến con đường nghệ thuật của ông không?&lt;/font&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tôi muốn nói thêm về cha mình, ông sinh ra trong nghèo khổ nhưng vẫn đến được với âm nhạc qua ông nội tôi. Cha tôi là một nhà soạn nhạc viết nhiều vào thời gian hậu Thế chiến thứ hai. Nhưng từ khoảng thời gian 1964, ông không có thêm những sáng tác nào cho tới thời gian ngắn trước khi qua đời mới thêm được vài tác phẩm. Dù ông là Giám đốc Đại học âm nhạc London nhưng âm nhạc của ông rơi vào tĩnh lặng gần như không ai biết tới mãi đến gần đây. Tôi cũng trình diễn tác phẩm “In the half-light, s soliloquy” của ông trước khán giả Việt Nam với mong muốn được nói về âm nhạc của cha tôi… Trở lại với câu hỏi của anh, cha tôi có ảnh hưởng rất lớn đến anh em tôi nhưng đó là một sự ảnh hưởng gián tiếp. Cha tôi tự tạo ra cho chúng tôi một sự nghiệp và nhân cách để chúng tôi tự noi theo chứ không hề áp đặt chúng tôi. Anh trai tôi đi theo con đường của cha tôi là soạn nhạc, nhưng Andrew lại chọn hướng viết những tác phẩm có lời và có nhiều tác phẩm nhạc kịch chất lượng cao. Còn tôi, tôi đi theo con đường khí nhạc, với vai trò một nghệ sĩ biểu diễn.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;ul style=""&gt; &lt;li style="text-align: justify;"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Còn mẹ ông, một cô giáo piano. Tại sao không phải là piano mà ông lại đam mê cây đàn cello?&lt;/font&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Đúng rồi, mẹ tôi đã hướng tôi theo cây đàn piano nhưng nỗ lực của bà đã không có kết quả. Năm 7 tuổi, lần đầu tôi nhìn thấy cây đàn cello trong dàn nhạc tôi đã bị hấp dẫn bởi những đường con của cây đàn và tiếng đàn của nó. Tôi cảm thấy hình dáng và cách biểu diễn Cello hợp với con người tôi hơn piano. Âm vực của đàn cello rất gần với con người nên cảm xúc rất thân thuộc. Và tôi đã chọn và gắn bó với cello đến bây giờ. Và anh thấy đó, những tác phẩm âm nhạc vĩ đại nhất của thế giới đều viết cho cello, có lẽ bởi nó rất nhân văn.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;ul style=""&gt; &lt;li style="text-align: justify;"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Ông thích các tác phẩm âm nhạc của anh mình chứ?&lt;/font&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Có chứ. Anh ấy cũng là một niềm tự hào của nước Anh và gia đình tôi. Những tác phẩm của anh ấy rất xuất sắc và tôi đặc biệt thích bản Phantasia trong vở “Phantom of the Opera”. Tôi vừa thu thanh với EMI Classics một album có bản “Khúc biến tấu Phantasia” của tôi viết dựa trên tác phẩm của Andrew. Trước khán giả VN, tôi sẽ trình diễn “Music of the light” trích từ vở nhạc kịch này. Đó là một trong những bản ballad thành công nhất của “Phantom of the opera” của Andrew.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;ul style=""&gt; &lt;li style="text-align: justify;"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Hãy nói một chút về dự án âm nhạc&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;“In Harmony” của Chính phủ Anh mà ông đang thực hiện từ tháng 1.2009?&lt;/font&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Đó là một dự án và công việc hết sức mới mẻ. Chúng tôi triển khai dự án tại Anh dành cho tất cả mọi người đặc biệt là trẻ em, ít có điều kiện tiếp xúc với âm nhạc cổ điển. Chúng tôi tập trung vào các vùng dân cư nghèo để cung cấp nhạc cụ biểu diễn, dạy trẻ em chơi đàn và biểu diễn nhạc cổ điển miễn phí. Hiện nay ngân sách dành cho dự án là 2 năm nhưng tôi rất hứng thú và đầu tư cho nó rất nhiều. Dự án đã thu hút được trên 300 ngàn trẻ em mong muốn được tham gia. Tôi nghĩ nó rất có ý nghĩ trong việc đưa âm nhạc đến với mọi người.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;ul style=""&gt; &lt;li style="text-align: justify;"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Ở Việt Nam cũng vậy, không phải ai cũng có điều kiện để hiểu âm nhạc thính phòng đâu.&lt;/font&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Ở đâu cũng vậy thôi. Mọi người nói Tiếng Anh là ngôn ngữ quốc tế nhưng tôi lại thấy Âm nhạc mới là ngôn ngữ quốc tế nhất để truyền tải thông điệp. Đây là lần đầu tiên tôi biểu diễn ở Việt Nam song tôi cũng như mọi khi, bao giờ đêm diễn của tôi cũng phải có 2 phần, các tác phẩm âm nhạc quen thuộc và dễ nghe với mọi người, một phần cho các tác phẩm kinh điển mọi người cần phải được nghe. Hãy nghe âm nhạc và cảm nhận, không cần phải lý giải vì sao bạn thấy hay. Đó chính là âm nhạc.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;b style=""&gt;Chu&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt; Minh Vũ&lt;/b&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5125390077957392117?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5125390077957392117/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/toi-thich-anh-giai-nay.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5125390077957392117'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5125390077957392117'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/toi-thich-anh-giai-nay.html' title='Tôi thích anh giai này'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-9141748155978577180</id><published>2009-03-03T02:55:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.712-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='baochi'/><title type='text'>bài trên Thế giới nghệ sĩ</title><content type='html'>&lt;p&gt;CHÓ&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt; TỨC QUÁ&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt; YAHOO ĐIÊN&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt; KHÌN&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Lần chót nha. ko post được là vứt bài này luôn nha.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-size: 20pt;"&gt;Linh Nga không chỉ đẹp&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Chưa đầy một năm trở về, trở thành diễn viên chính thức của Đoàn ca múa Bông sen (Tp HCM), dự án múa báo cáo của Linh Nga sắp trình làng. “Vũ” của Nga. Nếu như trước đến nay, ngoài thông tin trên báo chí về một diễn viên múa Linh Nga, người xem chỉ biết rằng đó là một Người mẫu tay ngang xinh đẹp. Nhưng có lẽ, từ nay, từ “Vũ” họ sẽ có một chân dung đúng hơn về Linh Nga- một diễn viên múa con nhà nòi&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;1&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Áp lực lớn nhất của Nga khi trở về Việt Nam, chính bởi cô tầm sư học đạo trong thời gian quá lâu, mọi tiếng tăm chỉ đến bằng nhan sắc đang vào độ rực rỡ. Tài năng Múa hầu như chỉ được thể hiện trên giấy. Nga học múa tại Bắc Kinh- đương nhiên là học ngôn ngữ biểu cảm cơ thể của người Trung Quốc. Dấu ấn múa ấy trở thành một áp lực cho đôi lần trình diễn tại Việt Nam, bởi người xem dường như quên đi sự cố gắng biểu diễn của Nga, đòi hỏi ở cô một cái gì đó “Việt Nam” hơn.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Trở về nhà, trở về nơi cô sinh ra- nơi đó có 2 người sinh ra cô, 2 nghệ sĩ múa Việt Nam- Đặng Hùng &amp;amp;amp; Vương Linh. Hai nghệ sĩ múa này dường như có một kế hoạch lớn để đào tạo con gái mình, trở thành một người nối nghiệp rạng danh. Dù rất yêu thương con gái đầu long, nhưng 2 người vẫn đẩy Nga vào cuộc tự lập rất sớm. 10 tuổi, bắt đầu cuộc sống du học- với một điều kiện khắc nghiệt và vất vả dễ làm nản lòng những cô bé đang lớn hoặc những bà mẹ thương con đa cảm. Linh Nga, bắt buộc phải trưởng thành tại một môi trường không có quá nhiều điểm nương tựa mà ngược lại, rất nhiều sự cạnh tranh về tài năng. Sinh viên Học viện Múa Bắc Kinh vốn lừng danh là những cô gái đẹp và đa tài, rất nhiều người trong số đó bén duyên điện ảnh và trở thành ngôi sao cộng đồng tiếng Hoa. Người nói tiếng Hoa cũng coi đây là một môi trường khó để được tuyển chọn nhưng là một bệ phóng mơ ước để có thể dấn thân sâu vào làng nghệ thuật. Múa là một lợi thế để giải phóng cơ thể, trui rèn những thanh niên mới lớn vào một sự tập luyện nghiêm túc và cống hiến. Linh Nga thừa nhận điều đó… Giờ đây, có thể cô đã bỏ lại phía sau những giọt nước mắt nhớ nhà tủi thân trong đêm bão tuyết Trung Hoa, có thể cô cũng đã quen với những giọt mồ hôi đuổi nhau lăn sau lưng và những vết chai sần trên mũi chân và đầu gối… NGa hiểu những gì thuộc về kỳ vọng của bố mẹ, rằng tại sao họ cũng là những nhà sư phạm của nghệ thuật múa lại đẩy cô đi ra trường đời. Nga vừa giống như ước mơ cất cánh xa hơn của ba mẹ, vừa trở thành một tấm gương của những thế hệ học trò nối đuôi nhau sau này của bố mẹ cô…&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Cùng thời điểm với Linh Nga, cũng có những nghệ sĩ khác cùng khởi hành với cô nhưng đích đến của họ khác nhau. Ở một góc độ nào đó, Linh Nga cũng rất may mắn có sự hậu thuẫn từ gia đình, đủ để cô có thể đi trên những hành trình dài. Tuy nhiên, cũng hiếm người biết, ba mẹ của cô tuy không ở gần nhưng … kiểm soát khá sát … tài khoản của con gái. Cộng với kỷ luật sắt của trường múa, không dễ để thiếu nữ này có thể … tung tăng một mình nơi xứ người. Đây đó có những lời mời biểu diễn hoặc những cơ hội kiếm tiền trang trải thêm cho cuộc sống độc lập tại Bắc Kinh, nhưng chính Linh Nga nói rằng, sinh viên như cô dù muốn cũng khó mà dám nhận lời. Cô đã sống tại Trung Quốc giản dị như một sinh viên du học sinh Việt Nam nào khác, đôi khi cũng thích thú với những cửa hàng cửa hiệu sang trọng, đôi khi cũng có những giấc mơ gần được đi đây đó ở xứ Trung Hoa bao la, đôi khi cũng cùng bạn bè đi casting diễn viên như một thú vui… &lt;i style=""&gt;”Cuộc sống tự lập đã làm tôi lớn lên rất nhanh. Lúc mới qua, cái gì tôi cũng không biết, tất cả đều có bố mẹ lo giùm. Nhưng 10 năm đã qua, tôi phải tự biết lo cho bản thân. Ăn một mình, đi học một mình, làm cái gì cũng 1 mình mà thôi. Cuộc sống của tôi đơn giản, ngoài giờ tập ra là ở nhà. Cuộc sống ấy rồi mãi cũng quen. Tôi không cho phép mình bị ốm, không cho phép mình được yếu đuối. Lúc nào cũng phải thật khoẻ mạnh để làm việc và đi học nữa. Cuộc sống xa nhà làm người ta dũng cảm và nghị lực hơn nhiều. Mỗi khi quyết dịnh làm một việc gì đều phải suy nghĩ chín chắn, không ai có thể giúp đỡ mình được. Cố gắng và nghị lực, tôi biết chẳng có cái gì là từ trên trời rơi xuống hết”&lt;/i&gt;. Nhưng rốt cục chỉ có học, một quãng thời gian dài ở Trung Quốc cần mẫn và hướng đến tương lai của cả gia đình tại Việt Nam.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nhiều người nói đến kế hoạch “đầu tư và nuôi sao” của cặp Đặng Hùng – Vương Linh cho Linh Nga là một dự án dài hơi thành công. Phần nào cũng đúng, nếu như họ nhìn thấy ở con mình khả năng và hơn hết, nó có môi trường nghệ thuật từ nhỏ thì tại sao không đầu tư để phát triển. Bố mẹ Nga là người trong nghề, đồng nghiệp hiện nay của cô, hơn ai hết họ hiểu những gì thuộc về sự hy sinh vì nghề nghiệp cũng như sự vất vả của nó. Nhưng họ cũng hiểu những sự quyến rũ của nghệ thuật múa cũng như “yếu tố cần”, “điều kiện đủ” và cả những gì còn “thiếu” để hoàn thiện tất cả dữ liệu cho con gái mình bay lên. “&lt;i style=""&gt;Tôi chịu ảnh hưởng nhiều từ mẹ mình. Mẹ giống như một người bạn bên cạnh tôi vậy, chia sẻ từ cuộc sống đến kinh nghiệm biểu diễn. Tôi thích đứng cạnh mẹ trên sân khấu, giống như hai chị em vậy. Mẹ tôi cũng rất nghiêm khắc, lo sắp đặt cho tôi từ quần áo, giầy dép đến tóc tai và chẳng bao giờ dành cho tôi một lời khen hết. Tôi từng bất đồng với mẹ nhưng suy nghĩ lại đều thấy mẹ đúng. Tôi thường nhìn mẹ suốt ngày trên sàn tập với các diễn viên và tự hiỏi làm sao mà mình có được một nhiệt huyết mãnh liệt như vậy. Mẹ lúc nào cũng an ủi tôi cố gắng học hành và không phải lo bất cứ một điều gì về kinh tế hay cái gì khác, chỉ tập trung vào chuyên môn mà thôi. Tôi cảm thấy yêu tâm và hạnh phúc đã được sống trong gia đình mình, chỉ tiếc thời gian qua không được ở cạnh mẹ nhiều mà thôi”.&lt;/i&gt; Được đầu tư về tiền bạc để học một thứ gì đó, đã là may mắn cho người được đầu tư. Nhưng sẽ còn là may mắn hơn nhiều điều kiện tài chính đó là những bài học về nghề nghiệp và năng lượng của sự yêu nghề. Múa vốn đã là một ngành nghệ thuật đầy hy sinh, môi trường dường như quá nhỏ bé ở Việt Nam. Nếu như Nga có bay lên như Thiên nga linh thiêng, trở thành ngôi sao của nghệ thuật múa, được hâm mộ, được biểu diễn trong những chương trình nghệ thuật được đầu tư và bán vé thì không chỉ mừng cho Linh Nga, mà mừng cho nghệ thuật múa nói chung. Ở nơi này, không chỉ có Nga, mà còn nhiều những tài năng khác đang chờ một môi trường nghệ thuật thanh sạch- một Hồ nước đầy cho đàn thiên nga trở về.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;2&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;font size="3"&gt;Linh Nga trở về, nhanh chóng trở thành một diễn viên thuộc Đoàn ca múa nhạc Bông Sen, một cái nôi tương đối tốt cho nghệ thuật múa. Không lạ, bởi đây chính là sàn diễn của bố mẹ cô. Có thể coi như Nga đã trở về gia đình thật sự. Trong thời gian gần 1 năm, bố mẹ cô đầu tư và bổ sung cho con gái những gì thuộc về Việt Nam trên nền tảng kỹ thuật múa mà Nga đã hấp thụ được trong thời gian xa nhà. Gia đình cô không gọi chương trình “Vũ” của cô là liveshow, mà đơn giản đó là một chương trình báo cáo thành quả. Ở đó, cô được múa, múa với những người bạn đồng môn Trung Quốc, múa với những ngôi sao nhỏ Việt Nam đang tiếp nối bước chân cô tại Học viện Nghệ thuật Quảng Tây, múa với mẹ của cô… Cuộc đời nghệ thuật của cô bắt đầu sang trang, lập thân tại quê hương. Nơi này cô không còn đơn độc.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Cắt đoạn nì… hehe&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;3.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Nga cũng đã chia sẻ: “&lt;i style=""&gt;Nghề múa rất vấn vả những nói thể thì không hẳn đúng. Nghề nào cũng có cái khó của nó cả thôi. Rồi đến một lúc nào đó tôi đã không còn cảm thấy nghề của mình vất vả nữa. Ở Việt Nam, múa giờ đã trở thành một món ăn không thể thiếu trong các chương trình. Từ phim, ca nhạc, thời trang cho đến quay quảng cáo thôi cũng có múa. Bộ môn nghệ thuật nào theo tôi cũng cần phải qua trường lớp, không thể đốt cháy giai đoạn mà thành công được. Mỗi người đều chọn cho mình một con đường, và tôi chọn múa, tôi không ngại vất vả và đã hy sinh 10 năm để học múa. Đấy là đàm mê và lòng nhiệt huyết của tôi với nghề&lt;/i&gt;”. Ở tuổi đẹp nhất của người con gái, Linh Nga đã sẵn sàng để toả sáng. Đâu đó có thể có người còn nghi ngờ khả năng của cô. Hoặc có nhận định Nga vẫn sẽ có thể nổi tiếng, toả sáng trong các lĩnh vực khác như người mẫu ảnh, quảng cáo hoặc diễn viên điện ảnh. Nhưng cô ấy đã chọn múa, đi theo con đường mà cô và gia đình đã chọn lựa. “&lt;i style=""&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Tôi biết không phải lúc nào mình cũng xinh đẹp. Tôi chỉ đẹp khi ở trong không gian của mình, chỉ đẹp khi múa&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;”. Với Linh Nga, có lẽ cô ấy không chỉ là một người phụ nữ đẹp.&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;b style=""&gt;Chu&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt; Minh Vũ&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-9141748155978577180?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/9141748155978577180/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/bai-tren-gioi-nghe-si.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/9141748155978577180'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/9141748155978577180'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/bai-tren-gioi-nghe-si.html' title='bài trên Thế giới nghệ sĩ'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3542224710162666732</id><published>2009-03-01T04:36:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.737-07:00</updated><title type='text'>Dũng cảm nhìn vào sự thật (một cách ứng xử dễ chịu)</title><content type='html'>&lt;p&gt;Trọn vẹn bài phỏng vấn của &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trương Bá Chi&lt;/span&gt; với kênh truyền hình &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Entertainment News Channel&lt;/span&gt;, đã được đăng tải trên tờ &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;The Sun&lt;/span&gt;. Đây là lần đầu tiên &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trương Bá Chi&lt;/span&gt; dũng cảm lên tiếng về scandal ảnh “nóng” sau một năm im lặng.&lt;br/&gt;&lt;/p&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/giangho/2009/02/chi28021.jpg"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trương Bá Chi&lt;/span&gt; tham dự show truyền hình, hôm 26/2&lt;/span&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br/&gt;Chị là người đầu tiên dám lên tiếng về sự việc này, rất nhiều người nghĩ rằng, chị rất dũng cảm. Chị đã im lặng suốt một năm qua, nhưng sao bây giờ chị lại muốn tiết lộ?&lt;/span&gt;&lt;br/&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;Thực ra, sự việc này đã xảy ra từ vài năm trước, hành động của tôi lúc đó không có gì đáng khen ngợi. Vì vậy, tôi chọn cách im lặng vì sự việc đó là một sai lầm. Thú thực, tôi đã rất xấu hổ, không biết phải đối diện với mọi người ra sao. Từ sự việc đó, tôi đã rút được bài học rằng: “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Phải luôn có trách hiệm với những gì mình làm&lt;/span&gt;”. &lt;/div&gt; &lt;p&gt;Tôi vừa là bị cáo, vừa là thẩm phán tại chính phiên tòa của mình. Bản thân tôi đã tự tống tôi vào ngục tối. Tôi cũng muốn đứng trước công chúng để trả lời về những gì đã xảy ra, nhưng tôi sợ mình phải đón thêm những rắc rối mới. Tôi quá sợ, tôi không biết phải diễn tả như thế nào. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Những bức ảnh đó là những thứ rất riêng tư của tôi, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trần Quán Hy&lt;/span&gt; đã hứa sẽ không để người thứ ba nhìn thấy nên tôi tự trấn an mình rằng, rồi sẽ ổn thôi. Nhưng rồi mọi chuyện lại không diễn ra như tôi nghĩ.&lt;br/&gt; &lt;/p&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/giangho/2009/02/chi28022.jpg"&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;Tôi suýt phát điên&lt;/div&gt; &lt;p&gt;Sau khi nhận được tin rằng cả Hồng Kông biết chuyện và bắt đầu đàm tiếu về những bức hình đó, tôi rất sợ. Tôi nhớ rằng, khi đó bé &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lucas&lt;/span&gt; mới có 7 tháng tuổi. Tôi chỉ muốn chạy vào phòng và ôm lấy con trai nhưng tôi thậm chí không còn bế nổi con mình. Tôi cũng khó trò chuyện với những người khác (khóc). Đầu gối tôi chùng xuống và tôi không còn đứng vững nổi. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi bế con trai và tự nhủ rằng: “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hãy&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhìn con trai mình đi, mình là người lớn, mình không thể quỵ ngã nhanh như vậy được. Nếu như vậy, thì con trai mình sẽ ra sao?&lt;/span&gt;”. Thằng bé lúc đó mới có 7 tháng tuổi. Nhìn con trai và tự động viên mình, tôi cố gắng vượt qua. Tôi nghĩ, có lẽ mình đã phát điên mất chứ không được như bây giờ.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi đã tự trừng phạt mình.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Khi sự việc đó bùng phát, báo giới nói rất nhiều về chúng, nhưng tôi vẫn còn một hợp đồng quay quảng cáo và buộc phải thực hiện. Thời điểm quay phim với tôi không dễ chịu chút nào (khóc tiếp).&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi lại tự động viên mình. Tôi đã phạm sai lầm và phải bị trừng phạt nhưng làm sao tôi có thể làm việc khi mà tinh thần không ổn định. Tôi vẫn cố gắng hoàn tất công việc vì đó là trách nhiệm của tôi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sau khi đoạn phim quảng cáo đó lên sóng, báo giới lại tiếp tục viết về tôi nhưng tôi đã sẵn sàng đón nhận.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi hiểu mình đã phạm sai lầm nhưng bạn bè, đồng nghiệp, gia đình và người quản lý thì luôn động viên tôi đừng oán trách mình nữa. Họ nói: “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chị là nạn nhân, việc này không liên quan tới chị, rất nhiều người bình thường khác cũng làm việc đó, chỉ vì chị là người của công chúng nên họ quan tâm thôi&lt;/span&gt;”.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng tôi nói với mọi người rằng, tôi không phải là nạn nhân. Đúng là có rất nhiều người làm việc đó nhưng sự việc này là do tôi kiểm soát. Sao tôi có thể phủ nhận mọi chuyện được. Tôi là người của công chúng và thậm chí là thần tượng của những người khác, những gì tôi làm sẽ gây ảnh hưởng tới những người tôn sùng tôi. Đừng nói tôi là nạn nhân, nhưng tôi không oán trách mọi người. Lúc đó, bất kỳ ai nhắc tới &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trần Quán Hy&lt;/span&gt;, tôi bỗng trở nên cấm khẩu.&lt;/p&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/giangho/2009/02/chi28023.jpg"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trương Bá Chi&lt;/span&gt; đã khóc rất nhiều trong chương trình truyền hình này.&lt;br/&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;Tôi phải chịu trách nhiệm vì con trai&lt;/div&gt; &lt;p&gt;Tôi im lặng gần một năm, thực ra lúc đó tôi không còn quá sợ nữa và còn nhủ với bản thân là phải đứng ra chịu trách nhiệm và đối mặt với mọi việc.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi không tâm sự với báo giới vì tôi thấy thật kinh khủng, đặc biệt khi tôi là phụ nữ. Tôi thừa nhận mọi chuyện là vì con trai mình. Tôi muốn nói với con rằng: “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Con à, mẹ đã phạm sai lầm nhưng mẹ đã vượt qua được&lt;/span&gt;”. Tôi rất may mắn khi có những ông bố bà mẹ tuyệt vời, họ đã dạy cho tôi cư xử thế nào cho đúng (lại khóc).&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vì vậy, tôi quyết định không lẩn trốn nữa và chấp nhận lên tiếng. Tôi không lên tiếng nhận những bức hình đó khi sự việc bắt đầu bùng phát vì tôi không biết, chuyện đó sẽ ảnh hưởng thế nào tới con trai của tôi. Tôi vẫn phải quan sát phản ứng của dư luận. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sẽ có người cho rằng, tôi đáng thương nhưng cũng có những người lại cho rằng, tôi làm như thế này chỉ để thu hút dư luận. Những người khác nhau luôn có những quan điểm khác nhau. Nhưng tôi chấp nhận hết. Nếu tôi muốn nhận lỗi thì tôi phải học cách chấp nhận mọi thứ.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Sao chị chọn lên tiếng sau khi &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trần Quán Hy&lt;/span&gt; làm chứng tại tòa án &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Canada&lt;/span&gt;?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Lúc đầu, tôi chưa định lên tiếng luôn lúc này đâu vì vẫn còn nhốt mình trong ngục tối và cẩn trọng trong mọi hành động. Tuy nhiên, sau khi đọc được những gì anh ta khai trước tòa, tôi quyết định lên tiếng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trần Quán Hy&lt;/span&gt; nói, anh ta muốn tất cả các nạn nhân sẽ có thể trở về cuộc sống bình thường yên ổn trước đây nên tôi cũng chọn cách lên tiếng nói hết và có mặt tại đây trong ngày hôm nay. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;(Tức giận) Khi tôi đọc được dòng tít “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Họ đã chịu đựng đủ rồi&lt;/span&gt;” mà &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trần Quán Hy&lt;/span&gt; phát biểu trước tòa, tôi nhận thấy rằng, thực sự tôi đã chịu đựng quá đủ rồi, đúng như anh ta nói. Tôi đã chịu đựng anh ta quá lâu rồi, chính anh đã gieo bao tổn thương cho tôi. Anh ta nói muốn tôi được sống khỏe mạnh nhưng chính anh là người khiến cuộc sống của tôi khốn khổ.&lt;/p&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/giangho/2009/02/chi28024.jpg"&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trương Bá Chi&lt;/span&gt; gọi &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trần Quán Hy&lt;/span&gt; là kẻ nói dối và đạo đức giả.&lt;br/&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;Anh thậm chí còn dám trả lời phỏng vấn của ký giả bên ngoài phiên tòa. Anh ta nói muốn tôi đứng dậy sống tiếp, tất cả chỉ là giả tạo. Anh nói phải bảo vệ những nạn nhân, và còn nói rằng: “Sự &lt;span style="font-style: italic;"&gt;trở lại của tôi không quan trọng, sự trở lại của các nạn nhân mới thực sự có ý nghĩa&lt;/span&gt;”.&lt;/div&gt; &lt;p&gt;Anh ta chỉ nói dối, tôi luôn nghĩ rằng, anh ta tin vào Chúa và không bao giờ nói dối nhưng sau khi đọc những gì trên báo, tôi thực sự thất vọng. Anh ta chỉ là kẻ nói dối và giả tạo. Tôi muốn nói cho &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trần Quán Hy&lt;/span&gt; hiểu rằng, thay vì chạy trốn, tại sao anh ta không dám lên tiếng trước báo giới từ trước.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Một năm trước khi sự việc này bùng phát, anh ta nói sẽ bảo vệ các nạn nhân, nhưng anh ta không làm. Anh ta nói sẽ bù đắp cho các nạn nhân và anh ta cũng không làm. Anh ta bảo vệ tôi kiểu gì khi mà những bức hình đầy trên mạng còn anh ta không buồn tìm cách ngăn chúng lại(khóc). Tôi chỉ có thể nói về anh ta như thế này: “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Một kẻ dối trá&lt;/span&gt;”.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Quản lý của tôi đã gọi điện thoại cho anh ta trước khi anh ta tổ chức họp báo vào tháng 2 năm ngoái. Anh ta nói trên điện thoại: “Tôi &lt;span style="font-style: italic;"&gt;sẽ tổ chức họp báo, giải quyết mọi việc. Mọi chuyện sẽ qua nhanh thôi&lt;/span&gt;”.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng kết quả không được như vậy, tôi vẫn sốc. Sau buổi họp báo, chúng tôi liên lạc với anh ta thì anh ta tắt máy. Sau đó, tôi không thể liên lạc với anh ta được nữa. Nếu thực sự quan tâm tới các nạn nhân, anh ta cũng nên gọi điện thoại cho từng người và giải thích chứ. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi thay mặt các nạn nhân và đang có mặt tại đây để nói với công chúng và anh ta rằng: “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đến giờ, anh vẫn chưa trả hết những lỗi lầm, vậy anh đứng lên bảo vệ cái gì?&lt;/span&gt;”.&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/giangho/2009/02/chi28025.jpg"&gt;&lt;/div&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Theo chị, Trần Quán Hy phải làm những gì?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cá nhân tôi đã học được bài học về việc đối mặt với những rắc rối, sự mất mát và lòng tự trọng. Anh thấy đấy, tôi là một nạn nhân, hiện tại tôi không khỏe cũng chẳng giàu có gì. Tôi không có đủ tiền để “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;chạy&lt;/span&gt;” ra nước ngoài, tôi cũng không có đủ tiền để đứng ra mở công ty rồi làm quản lý. Những nữ nghệ sĩ khác cũng vậy. Tôi không đòi anh ta nhận lỗi hay làm gì, tôi chỉ muốn thừa nhận sai lầm của mình và thay đổi bản thân theo hướng: “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hãy chấp nhận những sai lầm của mình&lt;/span&gt;”.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thời điểm bức ảnh bị phát tán đang là dịp tết âm lịch, vậy chị đã làm gi?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tệ lắm. Tôi mời bạn bè tới nhà chơi. Lúc đó tôi cảm thấy rất tệ và bạn bè thì luôn cố gắng tỏ ra thật bình thường trước mặt tôi. Điều đó càng làm tôi thấy mệt mỏi. Nhưng giờ thì tôi ổn rồi, tôi mừng là đã có những người bạn tốt.&lt;/p&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/giangho/2009/02/chi28026.jpg"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trương Bá Chi&lt;/span&gt;: "Tôi đã chạm tới tận cùng đau khổ và xấu hổ".&lt;/span&gt; &lt;/div&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chị có suy sụp không?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi đã tới &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thái Lan&lt;/span&gt; vài lần vì &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tạ Đình Phong&lt;/span&gt; quay phim ở đó, tôi còn mang theo bé &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lucas&lt;/span&gt;. Lúc đó tim tôi đập rất mạnh vì tôi hiểu sẽ có rất nhiều người đứng đợi tôi ở sân bay. Nhưng Tạ&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đình Phong&lt;/span&gt; và gia đình anh ấy đã động viên tôi rất nhiều. Tôi rất xúc động và hạnh phúc. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vào ngày đầu tiên những bức hình bị đưa lên mạng, bố chồng tôi đã tới thăm chúng tôi, ông tới chơi với bé &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lucas&lt;/span&gt;, ông trêu đùa bé &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lucas&lt;/span&gt; như muốn gửi một thông điệp cho tôi: “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mọi chuyện sẽ ổn thôi&lt;/span&gt;”. Còn mẹ chồng thôi, bà nhẹ nhàng chăm sóc tôi, pha cho tôi một tách trà để lấy lại bình tĩnh. Bố mẹ tôi cũng động viên tôi rất nhiều và chỉ hướng cho tôi đi. Đại gia đình chúng tôi đã cùng nhau vượt qua những ngày mưa gió đó.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Sau sự việc này, chị có muốn gửi một thông điệp tới &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trần Quán Hy&lt;/span&gt; hay không?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi hi vọng, anh ta sẽ thực hiện những gì mình đã hứa từ một năm trước, đó là bảo vệ những nạn nhân. Tôi muốn anh ta hãy học cách tôn trọng phụ nữ và đừng nói dối nữa.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3542224710162666732?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3542224710162666732/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/dung-cam-nhin-vao-su-that-mot-cach-ung.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3542224710162666732'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3542224710162666732'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/03/dung-cam-nhin-vao-su-that-mot-cach-ung.html' title='Dũng cảm nhìn vào sự thật (một cách ứng xử dễ chịu)'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-1677977542896996606</id><published>2009-02-26T01:06:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.754-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='sgtt'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pr'/><title type='text'>Nguyệt san đến rồi, Nguyệt san có rồi...</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49a6a1faz51a79760/12/__sr_/8be4.jpg?mggyLMKB29.8MCZX" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;Ủ&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;a ai lên bìa v&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;ậ&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;y ta? &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;&lt;a target="_blank" href="http://s8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/?action=view&amp;amp;amp;current=bia1.jpg"&gt;&lt;span style="text-decoration: none;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;&lt;a target="_blank" href="http://s8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/?action=view&amp;amp;amp;current=bia1.jpg"&gt;&lt;img alt="SGTT" src="http://i8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/bia1.jpg" border="0"&gt;&lt;/a&gt;Đoán đê!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;NGuy&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;ệ&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;t san SGTT đã tr&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;ở&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt; l&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;ạ&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;i, tò mò quá đi, CMIV đã vi&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;ế&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;t gì v&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;ậ&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;y? vi&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;ế&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;t v&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;ề&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt; ai v&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;ậ&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;y ta???? &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;HAHA, giống bán thuốc hôi nách quá&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Bài trang nhân vật chính vui lòng qua &lt;/font&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/minhvuchu"&gt;&lt;font size="3"&gt;http://360.yahoo.com/minhvuchu&lt;/font&gt;&lt;/a&gt;&lt;font size="3"&gt; đọc nhé. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;còn đây, Nhân vật hình bìa đây, đọc luôn&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt; &lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-size: 22pt;"&gt;Lê Cát Trọng Lý&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13.5pt;"&gt;Một năm trước, Lý giành giải nhất trong một cuộc tìm kiếm các nghệ sĩ âm nhạc độc lập tại Việt &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13.5pt;"&gt;Nam&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13.5pt;"&gt; của Nokia. Lúc đó đúng nghĩa là một nghệ sĩ Underground, ít người biết đến và bất ngờ gây sự chú ý. Tháng 12.2008, cô gái nhỏ này mang bài hát Chênh vênh, gần như xuất hiện sau cùng tại liveshow cuối cùng của Bài hát Việt, rồi bất ngờ trở thành Bài hát của năm. Một giải thưởng quá lớn, ngay cả đối với những tác giả chuyên nghiệp. 21 tuổi, vóc dáng nhỏ bé và đôi mắt sáng thông minh, cô gái ấy nhận được quá nhiều thiện cảm của những bậc cha chú trong làng nhạc chào đón một khả năng viết nhạc giàu cảm xúc, giàu cả tâm hồn âm nhạc truyền thống mà vẫn tươi mới tư duy của thế hệ cô.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13.5pt;"&gt;Lần đầu tiên gặp Lý, khi cô được nhạc sĩ Thanh Tùng gọi đến để khoe với bạn bè về những tài năng mà ông yêu quý. Đó chính là chị em Cát Tiên- Trọng Lý. Khi đó, Lý mới 16 tuổi, nhỏ nhắn hơn và ôm chiếc ghi ta cao gần che mặt người. Nhạc sĩ Thanh Tùng nhâm nhi rượu, say mê giới thiệu về 2 cô con gái của một người bạn cũ- vốn là ca sĩ ở Đà Nẵng gửi gắm cho ông… Hình ảnh về Lý trôi qua cho đến khi cô bé hát Chênh vênh ở Bài hát Việt. Vóc dáng vẫn bé như cây kẹo mút như thế, nhưng mái tóc rối đã được cột gọn gàng theo kiểu thiếu nữ muốn khoe một chiếc cổ gợi cảm. Lý hát về tình yêu, về một trái tim Tiên Dung say mê yêu vừa say vừa tỉnh “Thương anh, em trèo non cao, mua mưa thâu mây tan bềnh bồng. Thương anh, em lội sông sâu, trôi hương trôi hoa tan phận ngọc”… Thử google “Chênh vênh”, hoá ra đây là bài hay nhất, điển hình nhất trong 7 ca khúc được lan truyền trên mạng về Lê Cát Trọng Lý. Những khán giả thuộc thế hệ của Lý, họ đều gật gù về một cá tính âm nhạc chứ không hẳn là về một bài hit đột biến. Các bạn trẻ có thể vẫn thích nhạc quốc tế hoặc pop dance Việt Nam hướng ngoại, nhưng họ đều cảm nhận được những gì mà Lý mang lại, thông qua những bài hát mà cô nói thuộc về cảm xúc của riêng mình.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13.5pt;"&gt;21 tuổi, hát tâm sự đầy mãnh liệt như Lý hẳn không phải là cô gái nhỏ hồn nhiên. Cô chị Cát Tiên đã đi lấy chồng, cặp chị em cá tính người Đà Nẵng chỉ còn Lý. Cô vẫn học violon Nhạc viện Thành phố, vẫn ôm guitar hát nhạc ngoại ở những quán bar đặc trưng. Cuộc sống Sài Gòn ồn ào có thể cuốn ai đó vào những vòng xoay bất tận, nhưng với cô gái nhỏ Trọng Lý, cá tính và cuộc sống tự lập sớm vẫn giữ cô lại ở tâm điểm của những vòng xoáy đó. Hát, viết nhạc và tư duy cầu tiến. Lý muốn học tiếp piano, muốn đọc và nghe nhiều hơn nữa, muốn kế thừa nhiều hơn nữa những tư duy âm nhạc của những tên tuổi Phạm Duy, Ngô Thuỵ Miên, Thanh Tùng... Cô cũng muốn toả sáng, nhưng toả sáng bằng tác phẩm và phong cách của riêng mình. Chứ không hẳn là nhờ những ồn ào và cơ hội từ một tác phẩm – cho dù tác phẩm ấy đã được trao một giải thưởng quá lớn ngoài sự tưởng tượng của cô. Và nó thừa sức đưa cô ra ánh sáng.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: Georgia; font-size: 10pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-1677977542896996606?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/1677977542896996606/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/nguyet-san-en-roi-nguyet-san-co-roi.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1677977542896996606'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1677977542896996606'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/nguyet-san-en-roi-nguyet-san-co-roi.html' title='Nguyệt san đến rồi, Nguyệt san có rồi...'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-1083529409587515328</id><published>2009-02-24T21:24:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.783-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myshow'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pr'/><title type='text'>Giới thiệu show mới nào</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/ceb4.jpg?mggyLMKBykLBuw5D" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Show mới &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Kính mời cả nhà theo dõi show mới của iem - truyền hình trực tiếp 20h trên sóng Truyền hình Hà Nội&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chương trình UNPLUGGED - lâu lắm mới được thực hiện sau khi nhóm em giã từ Con đường âm nhạc&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Các tác phẩm cũ và mới, được kết cấu và hoà âm mới hoàn toàn để chơi Unplugged&lt;/p&gt; &lt;p&gt;KÍNH MỜI&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a target="_blank" href="http://s8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/?action=view&amp;amp;amp;current=untitled.jpg"&gt;&lt;img alt="show" src="http://i8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/untitled.jpg" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-1083529409587515328?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/1083529409587515328/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/gioi-thieu-show-moi-nao.html#comment-form' title='16 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1083529409587515328'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1083529409587515328'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/gioi-thieu-show-moi-nao.html' title='Giới thiệu show mới nào'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-2015385125570535205</id><published>2009-02-21T01:14:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.922-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lungtung'/><title type='text'>Haizz, thở dài một tiếng để thở tiếp nào</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/78a1.jpg?mggyLMKBZdKqPPlr" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tối thứ sáu, đêm qua, tôi có một cuộc hẹn cà phê đúng nghĩa là tâm giao. Sửa soạn ra ngoài như mọi ngày, cô em gái lườm một cái, “hẹn hò thứ bảy đấy!”. Thực ra có thể nó đang tuổi yêu, nhìn đâu cũng ra bóng dáng một chuyện hẹn hò.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tối thứ bảy trôi qua rất lạnh. Ngoài trời nổi gió, những cơn gió mùa đông bắc cuối cùng, cuốn phăng tất cả những đám lá vàng đang lẩy bẩy rơi… Phố tràn những lá, lộc vừng, xà cừ, bằng lăng… Những hàng cây trơ trụi lá vẽ hình trừu tượng vào bầu trời xám. Một cảm giác rất lạ, chợt co ro trong chiếc áo gió mỏng. Haizzz.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Đó cũng không phải là lần duy nhất tôi buột tiếng thở dài trong một đêm thứ bảy. Câu chuyện bàn café của chúng tôi là nói về “Lý trí và tình cảm”. Hai bản ngã hay hai động cơ trong con người mình? Tôi chẳng biết. Tôi nói với bạn, có lẽ tôi chẳng là người có thế mạnh nào cả, tôi chỉ có một mục đích rõ ràng mà thôi. Bạn nói tôi bị sống quá lý trí trong khi con người tôi thuộc về tình cảm, hãy để tình cảm ấy cuốn tôi đi. Có thể, nhưng tôi muốn những cơn sóng ngầm của mình là tình cảm, chỉ có những con sóng vỗ bờ là phần lý trí mà thôi. Tôi phải đi tới đích.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Và tôi thở dài trong đêm tối, haizz, cho đến khi tắt điện thoại và kéo chăm lên cao cằm. Trằn trọc những đêm cuối cùng của mùa đông đang nói lời từ biệt.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Sáng nay ngủ dậy, ngày thứ bảy lười biếng. Tôi không nghĩ mình đã ngủ một giấc dài như vậy dù đêm qua đã ngủ không hề quá muộn. Tôi cố nhớ về giấc mơ. Ồ không hình như tôi không mơ gì đêm qua cả. Tôi chỉ thấy vuột qua trong mình về những gạch đầu dòng, ồ không, mình cũng chẳng có một hẹn hò công việc nào hôm nay cả. Trong lúc đánh răng, vài tin nhắn gây sự với cô bạn thân. Ồ cô ấy múôn mình tới đón nếu muốn đi café sáng. Nhưng tôi lại không đỏng đảnh theo cô ấy. Ừ, có thể cô ấy là phụ nữ, một chút đỏng đảnh. Nhưng tôi là người bạn, bạn thân, nhưng không có nghĩa tôi là thằng đàn ông đang theo đuổi hoặc chí ít đang tán tỉnh cô ấy. Tôi đi café một mình.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Bắt đầu một ngày bằng cuộc café một mình như thế, tôi cũng khôgn hề nghĩ là nó có thể kéo dài một ngày tới 8h tối, cho đến khi em gái điện thoại “anh có ăn cơm không?”. Một ngày, gọn gàng với một buổi ăn trưa với ông bạn thân và một buổi làm việc bất thường với êkíp tại studio- đại bản doanh mới của nhóm.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Trở về nhà với một chiếc Ihome được tặng. Tôi leo vào phòng riêng và phát hiện đầy thích thú, đã lâu tôi không nghe radio. XoneFm khá thú vị, nhất là âm thanh của nó không tệ, và cũng không làm phiền bản thân như bộ dàn hơi quá khích trong phòng. Tôi có thể vẫn nghe nhạc và đọc một chút gì đó. Cuốn “Những ghi chép vụn” của Quốc Bảo mới phát hành, tôi mò vào mạng đọc những gì anh viết gần đây hơn là những gì vừa đọc lại trong cuốn sách. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Anh Bảo đã chia tay Yahoo blog, đó cũng là một phần lý do gần đây không giao đãi được nhiều với anh. Lần này, lại đọc say mê những điều anh viết. Chợt comment với anh một câu, chợt nhận ra, ồ 10 năm rồi. Kể từ ngày anh gật đầu tiếp tôi, mời tôi đi ăn sáng ở café Givral – Sài Gòn. 10 năm rồi, tôi đã trở thành một nhà báo, từ những điều anh viết ngày xưa trên báo Tuổi trẻ và Phụ nữ TP mà tôi cắt cẩn thận. 10 năm, tôi không nhớ cuốn tư liệu cũ đó của mìnhc ất giữ chỗ nào nữa trên giá sách ngày càng nhiều của mình. Nhưng tôi biết, mình có những gì ảnh hưởng từ tác giả ấy, một nhạc sĩ xưa giờ mình vẫn nhiều cảm nhận thú vị. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Haizz, thời gian trôi nhanh quá. một ngày, hai ngày cho đến 10 năm…&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Photo: Passion chụp tại cafe Quất cách đây chừng 10 ngày &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-2015385125570535205?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/2015385125570535205/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/haizz-tho-dai-mot-tieng-e-tho-tiep-nao.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2015385125570535205'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2015385125570535205'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/haizz-tho-dai-mot-tieng-e-tho-tiep-nao.html' title='Haizz, thở dài một tiếng để thở tiếp nào'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3657546173331069420</id><published>2009-02-13T02:06:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.943-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hatran'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Ha Tran &amp; Bang Kieu - the newest song for Valentine day</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/d0d5.jpg?mggyLMKBhl30PJNf" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Kính các bác 2 bài mới nhứt của Trần Thu Hà song ca với anh giai Bằng Kiều&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hàng này theo gout nhà a Kiều nên nghe cũ kỹ …&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Thui già rồi, nghe đỡ 2 bài nì cho Valentine day nhá&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Khi người yêu tôi khóc (Trần Thiện Thanh)&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a href="http://www.zshare.net/audio/555626476916cdb1/"&gt;&lt;font size="3"&gt;http://www.zshare.net/audio/555626476916cdb1/&lt;/font&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Lời cuối cho em (Nguyễn Vũ)&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a href="http://www.zshare.net/audio/55562980ea9ecc4e/"&gt;&lt;font size="3"&gt;http://www.zshare.net/audio/55562980ea9ecc4e/&lt;/font&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Thưởng thức đi thôi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3657546173331069420?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3657546173331069420/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/ha-tran-bang-kieu-newest-song-for.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3657546173331069420'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3657546173331069420'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/ha-tran-bang-kieu-newest-song-for.html' title='Ha Tran &amp;amp; Bang Kieu - the newest song for Valentine day'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3849796630189986851</id><published>2009-02-13T02:03:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.973-07:00</updated><title type='text'>Nhạc Valentine - Trần Thu Hà &amp; Bang Kiều (the newest songs)</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/e066.jpg?mggyLMKBUvzoROHl" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Kính các bác 2 bài mới nhứt của Trần Thu Hà song ca với anh giai Bằng Kiều&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hàng này theo gout nhà a Kiều nên nghe cũ kỹ …&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Thui già rồi, nghe đỡ 2 bài nì cho Valentine day nhá&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Khi người yêu tôi khóc (Trần Thiện Thanh)&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a href="http://www.zshare.net/audio/555626476916cdb1/"&gt;&lt;font size="3"&gt;http://www.zshare.net/audio/555626476916cdb1/&lt;/font&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Lời cuối cho em (Nguyễn Vũ)&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a href="http://www.zshare.net/audio/55562980ea9ecc4e/"&gt;&lt;font size="3"&gt;http://www.zshare.net/audio/55562980ea9ecc4e/&lt;/font&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Thưởng thức đi thôi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3849796630189986851?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3849796630189986851/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/nhac-valentine-tran-thu-ha-bang-kieu.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3849796630189986851'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3849796630189986851'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/nhac-valentine-tran-thu-ha-bang-kieu.html' title='Nhạc Valentine - Trần Thu Hà &amp;amp; Bang Kiều (the newest songs)'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-6084475334988586612</id><published>2009-02-05T03:58:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:48.999-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Entry for February 05, 2009</title><content type='html'>&lt;p&gt;Bữa nay ngồi nghe Samuel và Mạnh Dương blah blah về những chuyện "lạy thánh mớ bái", bảy tin ba ngờ. Có mấy chuyện nghe giật hết cả nảy, sởn hết cả đàn gà... Lạy cô, cô thương cô để con ngủ yên tối nay....&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Và nếu như, đúng là có ai đó giữ lời hứa, mỗi tối say Good night, thì đêm sẽ ngủ ngon thật sự.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Và đúng là như thế, nên gọi hiện tượng tâm lý thú vị này là gì? Lãng mạn quá à... Hâm hâm&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-6084475334988586612?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/6084475334988586612/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/entry-for-february-05-2009.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6084475334988586612'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6084475334988586612'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/entry-for-february-05-2009.html' title='Entry for February 05, 2009'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-4690809486964893070</id><published>2009-02-03T21:57:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.023-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photo'/><title type='text'>Gặp nhau cuối tuần</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/7033.jpg?mggyLMKBCJRxAXhx" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Hình của chị BB.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trưa nay, ăn bún đậu của a NaSon, ngồi giữa cặp đôi . Dạo này Uyên Ly tự do, mỹ nhân làng báo càng phơi phới lạ.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hôm nay HN hết rét, mặc phong phanh được rồi. Tình hình là tóc đang dài ra và người thì béo lên sau Tết.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-4690809486964893070?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/4690809486964893070/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/gap-nhau-cuoi-tuan.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4690809486964893070'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4690809486964893070'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/02/gap-nhau-cuoi-tuan.html' title='Gặp nhau cuối tuần'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5939283755318395656</id><published>2009-01-28T19:37:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.062-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Khai phím đầu xuân</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hôm nay đẹp ngày, khai phím đầu xuân nè.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm 2009, dự báo tình hình kinh tế khó khăn nhưng ẩn chứa nhiều cơ hội thách thức để thừa cơ chộp lấy. Đầy hy vọng …&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Quá nhiều lời chúc đã đến với Mít tôi nhân năm con Trâu vàng. Đa tạ các huynh đệ tỉ muội gần xa… &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm nay, phải gắng cho xong dự án Sách, cộng với 2 dự án Kim Kê, dự án new TV show… đương nhiên là những dự án báo chí đang chạy ngon trớn.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Em yêu công việc&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Em ghét chứng khoán&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Em mong ước thế giới nhanh chóng phục hồi, tạm ngưng chiến tranh ở dải Gaza&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Em yêu Hà Nội, yêu các bạn bè… &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Em thích màu xanh nhờ nhờ của tờ đô la hoặc tờ 500.000 … &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Em mong năm mới, mọi ước mơ của em thành hiện thực. mọi dự án của em suôn sẻ và thắng lợi giòn giã như pháo Đồng Kỵ quê em. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5939283755318395656?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5939283755318395656/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/khai-phim-au-xuan.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5939283755318395656'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5939283755318395656'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/khai-phim-au-xuan.html' title='Khai phím đầu xuân'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3292036812851411016</id><published>2009-01-23T01:43:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.083-07:00</updated><title type='text'>văn khấn Giao thừa Mậu Tý 2008</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/3787.jpg?mggyLMKBXerIlQ.n" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Dưới đây là bài văn khấn Giao thừa Mậu Tý 2008. Gia đình anh em nào có cũng đêm Giao thừa thì có thể in ra để khấn.&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;VĂN KHẤN TẤT NIÊN &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Nam mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật&lt;br/&gt;Nam mô A Di Đà Phật.&lt;font size="2"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nam mô Đương Lai Giáo Chủ Di Lặc Tôn Phật. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Kính lạy : Hoàng Thiên hậu Thổ chư vị tôn Thần . &lt;br/&gt;Ngài Kim niên đương cai Thái tuế chí đức tôn Thần . &lt;br/&gt;Ngài bản cảnh Thành Hoàng chư vị đại Vương . &lt;br/&gt;Ngài bản xứ Thần linh Thổ địa . Ngài định Phúc Táo quân . Các ngày Địa Chúa Long mạch Tôn Thần và tất cả các Thần linh cai quản trong xứ này này . &lt;br/&gt;Chư gia Cao Tằng Tổ khảo tỷ tiên linh nội ngoại.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hôm nay là ngày 30 tháng Chạp năm... &lt;br/&gt;Tín chủ của chúng con là : …&lt;br/&gt;Ngụ tại : …&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Trước Án tọa kính cẩn thưa trình : Đông tàn sắp hết , năm kiệt tháng cùng , xuân tiết gần kề , minh niên sắp tới . Nay là ngày 30 Tết , chúng con cùng toàn thể Gia quyến sắm sanh phẩm vật hương hoa , cơm canh cụ soạn , sửa lễ Tất niên , dâng cúng Thiên Địa , Tôn Thần , phụng hiến Tổ tiên , truy niệm chư Linh . Theo như thường lệ Tuế trừ cáo tế , cúi xin chư vị Tôn Thần , Liệt vị Gia tiên , bản xứ tiền hậu Chủ hương linh , giáng lâm án tọa , phủ thùy chứng giám , thụ hưởng lễ vật , phù hộ cho toàn Gia , lớn bé trẻ già , bình an thịnh vượng . Ai ai cũng chăm làm việc thiện, dù làm được vô số việc lành cũng không chấp công, kể công. Xin Độ cho chúng con mọi duyên thuận lợi , công việc hanh thông . Người người được chữ bình an , tháng ngày được hưởng phần lợi lộc . Âm phù - Dương trợ , sở nguyện tòng tâm . Bốn mùa không hạn ách nào xâm , tám tiết có điềm lành tiếp ứng . &lt;br/&gt;Dãi tấm lòng thành , &lt;br/&gt;Cúi xin chứng giám . &lt;br/&gt;Cẩn cáo . &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;VĂN KHẤN GIAO THỪA NGOÀI TRỜI .&lt;/strong&gt; &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Nam mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật&lt;br/&gt;Nam mô A Di Đà Phật.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nam mô Đương Lai Giáo Chủ Di Lặc Tôn Phật. &lt;br/&gt;Kính lạy : &lt;br/&gt;• Đức đương lai hạ sinh Di Lặc Tôn Phật . &lt;br/&gt;• Hoàng Thiên hậu Thổ chư vị tôn Thần . &lt;br/&gt;• Ngài Cựu niên đương cai Hành Khiển. &lt;br/&gt;• Ngài đương niên Thiên Quan... &lt;br/&gt;• Ngài bản cảnh Thành Hoàng chư vị đại Vương . &lt;br/&gt;• Ngài bản xứ Thần linh Thổ địa . Ngài định Phúc Táo quân . Các ngày Địa Chúa Long mạch Tôn Thần và tất cả các Thần linh cai quản trong khu vực này . &lt;br/&gt;Nay là giờ phút Giao thừa năm …. &lt;br/&gt;Chúng con là : …&lt;br/&gt;Ngụ tại :…&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Phút thiêng Giao thừa vừa tới , năm cũ qua đi , đón mừng năm mới , Tam Dương khai Thái , vạn tượng canh tân . Nay Ngài Thái tuế chí đức tôn Thần trên vâng lệnh Thượng Đế giám sát vạn dân , dưới bảo hộ sinh linh tảo trừ yêu nghiệt . Quan cũ về Triều để khuyết , lưu Phúc , lưu Ân . Quan mới xuống thay , thể đức hiếu sinh , ban Tài tiếp Lộc . Nhân buổi tân Xuân , chúng con thành tâm sửa biện hương hoa vật phẩm , nghi lễ cúng trần , dâng lên trước Án . Cúng dâng Phật Thánh , dâng hiến Tôn Thần , đốt nén Tâm hương dốc lòng bái thỉnh . &lt;br/&gt;Chúng con kính mời : Ngài Cựu niên đương cai, Ngài Tân niên đương niên Thái Tuế chí đức tôn thần Ngài bản cảnh Thành Hoàng chư vị đại Vương . Ngài bản xứ Thần linh Thổ địa Phúc đức chính thần. Các Ngài Ngũ Phương , Ngũ Thổ , Long mạch tài Thần . Các Bản Gia Táo Quân và tất cả chư vị Thần linh cai quản trong xứ này . Cúi xin giáng lâm trước Án , thụ hưởng lễ vật . &lt;br/&gt;Nguyện cho chúng con : Minh niên khang thái , trú dạ cát tường . Độ cho chúng con mọi duyên thuận lợi , công việc hanh thông . Người người được chữ bình an , tháng ngày được hưởng phần lợi lộc . Âm phù - Dương trợ , sở nguyện tòng tâm. Nam tử thanh cao, nữ nhi đoan chính, học hành tinh tiến, thương mại hanh thông, giúp đỡ mọi người cùng làm việc phúc. Bốn mùa không hạn ách nào xâm , tám tiết có điềm lành tiếp ứng . &lt;br/&gt;Dãi tấm lòng thành , &lt;br/&gt;Cúi xin chứng giám . &lt;br/&gt;Cẩn cáo . &lt;br/&gt;Nam mô a di Đà Phật ( 3 lần )&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3292036812851411016?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3292036812851411016/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/van-khan-giao-thua-mau-ty-2008.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3292036812851411016'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3292036812851411016'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/van-khan-giao-thua-mau-ty-2008.html' title='văn khấn Giao thừa Mậu Tý 2008'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-2296380435828668595</id><published>2009-01-17T02:00:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.144-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='baochi'/><title type='text'>mong tiếp tục nhận được chỉ giáo</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(39, 133, 20);"&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;Chưa bao giờ nhận được comment tích cực, hay và dài thế cho bài báo trong entry trước. Bài trong entry này lấy bản full từ báo Thế giới nghệ sĩ số Tết &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Xin cảm ơn các bạn. CMIV trân trọng lắng nghe và tiếp thu các ý kiến. Nghề báo bút sa gà chết, bản thân viết ra đã suy nghĩ kỹ đến tránh ảnh hưởng đến ai. Xưa nay, CMIV luôn chọn cách nhìn nhận trung dung nhất để viết. Được các bạn đọc và góp ý, MIV tôi tin rằng, mình sẽ viết bài sau chín chắn hơn bài trước &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Đa tạ.&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(39, 133, 20);"&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(39, 133, 20);"&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;Xin post tiếp một bài nhận định riêng, mong tiếp tục nhận được chỉ giáo góp ý của các bạn. Hân hạnh&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 26pt;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-size: 26pt;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 18pt;"&gt;&lt;strong&gt;Làng nhạc Việt Nam 2008&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-size: 18pt;"&gt;&lt;strong&gt;nhân chuyện suy thoái kinh tế&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;Cơn suy thoái kinh tế như một vùng mây xám phủ lên bầu trời chung của làng giải trí trong nước. Đã không còn những cuộc rượt đuổi của những ông bầu lắm tiền nhiều của chỉ hòng đẹp lòng người đẹp. Không còn những cuộc trình diễn, những album mua danh… Bức tranh làng nhạc năm 2008 màu xám buồn và tưởng như không có nhiều đột biến nhưng hoá ra lại có giá trị như một năm bản lề, bước vào năm 2009 của hội nhập kinh tế. Giải trí nước nhà cũng vì thế mà hứa hẹn những thay đổi tích cực theo mô hình hiện đại hơn. Điểm qua vài hiện tưởng nổi bật, để cố tìm ra những niềm vui tích cực.&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;1- Nhân trường hợp Mỹ Tâm&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Mỹ Tâm là một trường hợp thú vị trong cách hành xử nghề nghiệp. Thời buổi khó khăn, nhiều ca sĩ khác trông đợi vào tiền tài trợ để có cơ hội thực hiện những dự án “vĩ mô” như liveshow, tour sinh viên này nọ (nhưng thực tế cũng là để đánh bóng tên tuổi cá nhân mình). Đằng này, tuy không ồn ã như trước, thậm chí bị coi là xuống dốc, Mỹ Tâm vẫn chấp nhận việc kén chọn công việc cho mình. Từ chối một nhà tài trợ “máu mặt” để quyết định dốc tiền túi ra thực hiện dự án tour xuyên Việt theo ý mình. Không tuyên ngôn đao to búa lớn, không xuất hiện ở bất cứ một gameshow nào, không quá thường xuyên tham dự những show ca nhạc truyền hình… Mỹ Tâm rút vào những hoạt động của kế hoạch dài hơi. Liên tiếp 3 album được chuẩn bị tại Hàn Quốc, bước trên 2 dây: trung thành với cái cũ và chinh phục từng bước với cái mới. Mỹ Tâm của năm 2008 chững chạc và hoàn thiện từ giọng hát cho đến phong cách. Tất cả những cô công bố đều là những kế hoạch đã gần như hoàn thiện, từ ra mắt nước hoa mang tên mình, cho đến một quỹ từ thiện riêng hoạt động độc lập, cho đến việc tổ chức showcase quy mô giới thiệu các album mới. Các làm showcase (những chương trình giới thiệu album ở quy mô nhỏ gọn) thường thấy ở các nghệ sĩ Hàn Quốc. Nó bao gồm cả những hoạt động biểu diễn live, ra mắt báo chí, bán và ký tặng đĩa trực tiếp với người hâm mộ. Không lộ mặt ai là người đứng đằng sau điều phối các hoạt động của Mỹ Tâm (hầu như Mỹ Tâm đứng tên tất cả) nhưng rõ ràng kế hoạch của Tâm tỏ ra khá chi tiết và đồng bộ. Từ những hoạt động chuyên nghiệp này có thể thấy, những ngôi sao như Mỹ Tâm hoàn toàn có khả năng chi phối thị trường biểu diễn, tạo được những cơn sốt và giữ được thành quả cụ thể. Cách làm ấy ở Tâm báo hiệu sẽ thay thế dần đi những hoạt động đơn lẻ, cá nhân hoặc gia đình của các nghệ sĩ Việt Nam.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Sự đồng bộ và cụ thể trong kế hoạch công việc ngày càng tỏ ra là một yếu tố đắc dụng trong làng giải trí. Không thể còn những cơ hội từ trên trời rơi xuống, để một ca sĩ hạng 2 vụt sáng thành ngôi sao. Không còn những chương trình truyền hình phù phép như thủa nào… Nhân trường hợp của Mỹ Tâm, nhắc đến một đối trọng của cô trong năm 2008- Hồ Ngọc Hà. Người đẹp này ngay lập tức lấp chỗ trống truyền hình và quảng cáo mà Mỹ Tâm bỏ lại và trở thành nữ ca sĩ số 1 thị trường giải trí hiện nay. Đằng sau Hà cũng là một êkíp chuyên nghiệp của công ty Music Faces của nhạc sĩ Đức Trí. Sự thành công của Hà, cùng với nhóm ca sĩ của công ty này gồm Phạm Anh Khoa, Lê Hiếu, Phương Vy (Vừa gia nhập tháng 12.2008 là ca sĩ online Anh Khang và rất có thể là có thêm quán quân VietNam Idol 2008), M.Faces hoàn toàn đủ cơ sở để có thể thực hiện những dự án lớn đồng bộ. Việc thay thế Mỹ Tâm không dễ, nhưng để đạt được những gì Tâm có thì đối với Hồ Ngọc Hà và MFaces không khó. Vấn đề là bản thân Hồ Ngọc Hà và M.Faces không có ý thức soán ngôi đó mà mục đích tối thượng của họ là tạo ra được thị trường có thực dành cho họ. Mỹ Tâm có phần của Mỹ Tâm, M.Faces có phần của M.Faces. Mà phần của M.Faces khi họ có trong tay từ 1- 5 ngôi sao thị trường thì lợi nhuận và giá trị hợp đồng quảng cáo không nhỏ.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Cũng chung ý thức đồng bộ và kế hoạch hoá đường lối phát triển ngôi sao là công ty WePro của ông bầu Quang Huy (sinh năm 1980). Các ca sĩ của WePro gồm Ưng Hoàng Phúc, Phạm Quỳnh Anh, nhóm boyband 3 thành viên sẽ lần lượt tách riêng thành những ca sĩ độc lập. Trong năm 2008, chấp nhận sự im ắng vừa phải vì lý do khách quan (thị trường âm nhạc đi xuống) cộng lý do chủ quan (Át chủ bài Ưng Hoàng Phúc nghỉ hát chữa bệnh), bầu Quang Huy rút lui vào việc chuẩn bị nhân sự và tuyển lựa tài năng. Công ty này ngoài việc đào tạo và kinh doanh ca sĩ, năm 2008 chú trọng vào việc đào tạo nhân sự cho các khâu kỹ thuật: quay phim, dựng phim, sản xuất chương trình, nhạc sĩ sáng tác, hoà âm độc quyền… Họ tạo dựng cho mình một êkíp thiện chiến độc lập, phục vụ cho ca sĩ của họ. Và với WePro, ngôi sao của họ không cần phải là số một, nhưng phải trở thành những gương mặt hấp dẫn của thị trường. Mỗi cá nhân ngôi sao có một thị phần riêng, một công ty với nhiều ngôi sao sẽ chiếm lĩnh một thị trường rộng lớn. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm 2008, một bài toán kinh tế được đưa ra đối với các mô hình hộ kinh doanh nhỏ trước khi mở cửa thị trường 1.1.2009, phải cùng nhau hợp sức lại trở thành những doanh nghiệp kinh tế quy mô vừa hoặc lớn hơn. Làng văn nghệ Việt Nam ngoài các nghệ sĩ công chức của các đoàn nhà nước, hầu hết chọn lối đi freelance- hoạt động độc lập. Đó là một cách hoạt động tức thời của giai đoạn kinh tế những năm 90 của Việt Nam. Nhiều ca sĩ độc lập như Minh Quân, Nguyễn Ngọc Anh… đã bắt đầu nếm mùi đắng của sự tự do, chọn cách quay trở lại các đoàn nghệ thuật chuyên nghiệp như Đài Tiếng nói Việt Nam. Một số ca sĩ nổi tiếng đủ kinh tế để thành lập công ty riêng như Mỹ Linh có Công ty Diệu Thanh, Hồ Quỳnh Hương có công ty Diamond, công ty của Đàm Vĩnh Hưng có tên Tiếng hát Việt… Tuy nhiên, mức độ hoạt động của những đơn vị này vẫn chủ yếu ở mức độ quản lý thu chi cho ca sĩ chủ lực- kiêm ông chủ bà chủ của nó mà thôi.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;2- Nhân trường hợp Đàm Vĩnh Hưng&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;2 năm trước, trong trường hợp tương tự của Quang Dũng và Hiền Thục, khá nhiều người khó chịu kiểu ca sĩ mà ra album rào rào. Nay thì Đàm Vĩnh Hưng phá kỷ lục luôn, với một năm 2008 ra 1 DVD liveshow, 1 album nhạc trẻ, 1 đĩa đôi nhạc vàng, 1 đĩa Giáng sinh và 1 đĩa nhạc Xuân. Đấy là chưa kể đêm Dạ tiệc trắng chơi ngông, một đêm hát trên 30 ca khúc… Đỉnh cao của Đàm Vĩnh Hưng đến khá muộn so với tuổi đời, nhưng có khác là bao thời đỉnh điểm kiếm tiền của Mỹ Linh, Phương Thanh, Quang Dũng… Ca sĩ là một nghề có thời thế, không biết nắm bắt thời thế thì vừa đánh mất vinh quang, vừa đánh mất cả tiền bạc. Đàm Vĩnh Hưng là một ca sĩ có phong cách, có giọng hát nhưng không hẳn là một ca sĩ nhiều tiên phong. Nhưng cái giỏi của anh này là luôn biết nắm bắt thị hiếu và đáp ứng nó bằng một cách của riêng mình. Vừa tham lam muốn sở hữu tất cả các đối tượng khán giả… không còn cách nào khác, Hưng phải đốt cháy cổ họng của mình trong tất cả các bài hát, các album, các chương trình. Giải &lt;i style=""&gt;Cống hiến&lt;/i&gt; 2007 (rất có thể sẽ là cả năm 2008 nữa) giành cho Hưng đúng luôn cả về khía cạnh Cống hiến năng lượng và thanh quản cho nghề hát.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Từ trường hợp của Hưng, nghĩ đến trường hợp của Đỗ Bảo. 4 năm trước, với album &lt;i style=""&gt;Cánh cung&lt;/i&gt;, Bảo lập một kỷ lục về sức tiêu thụ cho một album tác giả. 4 năm đứng trên thành công của chính mình, cắm cúi thực hiện những album riêng khá xuất sắc cho Tùng Dương, Tấn Minh, Ngọc Anh… Đỗ Bảo mới dám đưa ra sản phẩm &lt;i style=""&gt;Cánh cung 2&lt;/i&gt; một cách rụt rè. Áp lực lớn từ thương hiệu cá nhân dồn lên tác phẩm mới, Bảo vừa tham vọng lập một kỷ lục mới, vừa lo lắng cho tay nghề mong muốn được nâng cấp 4 năm qua. Có thể nhiều người sẽ nói Bảo không khôn ngoan, không dám thừa thắng xông lên như những nhạc sĩ khác, dồn dập sản phẩm khi có thương hiệu… Nhưng sáng tác là một nghề không dễ ép, thường thì sản phẩm đầu tay là hấp dẫn bởi nó là tinh hoa. Nhưng càng tiếp cận những thứ dồn dập thứ cấp sau đó, càng thấy nhạt nhoà và đánh rơi cá tính. Trường hợp những album Lê Minh Sơn sau “&lt;i style=""&gt;Bên nhà ao nhà mình&lt;/i&gt;” là một ví dụ điển hình. Bởi thế sự lo nghĩ 4 năm cho một album riêng cho thương hiệu cá nhân của Đỗ Bảo là một điều đáng quý. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Là người làm việc chậm và ít, nhưng Đỗ Bảo lại là người góp vào năm 2008 một album đáng nghe hiếm hoi. “&lt;i style=""&gt;Cánh cung 2- Thời gian để yêu&lt;/i&gt;”&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;3- Nhân trường hợp Idols&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;“Thần tượng”- Đích cuối cùng của những người dấn thân vào làng nhạc đã nói phía trên, âu cũng chả khác là bao của cả ngàn thí sinh ứng thí “Sao Mai điểm hẹn” và “VietNam Idol”. Nhiều người đã kỳ vọng lần đầu tiên trong năm có cả 2 cuộc thi hấp dẫn là SMĐH và VNI. sẽ đem lại một không khí sôi động, tưng bừng để chào đón một lứa những thần tượng mới. (Đấy là chưa kể thêm vài cuộc thi tiếng hát truyền hình nhạt như nước ốc ở 2 đài truyền hình cùng tên HTV). Vậy mà đến tháng củ mật, náo nhiệt chưa thấy nhiều và thần tượng thì cũng chẳng thấy đâu… Người ta đổ tại, không có tài năng để mà thi nữa rồi. Đúng, nếu như có quy định mỗi thí sinh chỉ được hát ở một cuộc thi thì đúng là chả còn ai để mà thi thố, những cuộc thi nhiều như nấm hiện giờ. Người ta cứ nghĩ SMĐH đào ra được lứa Tùng Dương (Nguyên giải nhất Giọng hát hay HN), Kasim, Ngọc Khuê (Giải nhì, giải ba Sao Mai)…Người tài, nhất là ở những cuộc thi hát, là người chịu thua cay đắng ở nhiều nơi, trui rèn giọng hát mà nên ngọc sáng. Tài năng không dễ ở trên trời rơi xuống, nhưng thần tượng thì… do công nghệ mà tạo ra cả thôi.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Điều gì đã khiến cuộc thi Pop Idols thành công trên toàn thế giới, ở bất kỳ quốc gia nào đủ tiền mua bản quyền và thực hiện đúng format của nó (kể cả Việt Nam). Điều gì đã khiến Sao Mai điểm hẹn tổ chức đến lần thứ 3 là thấy oải, không còn một chút sức sống nào hết? Xin thưa, do công nghệ sản xuất ngôi sao của 2 cuộc thi này khác nhau. Sao Mai điểm hẹn tham vọng “vớt váng” từ những nhân tố trẻ trong làng nhạc, thổi phù họ lên mây bằng độ phủ sóng độc quyền của Đài truyền hình quốc gia. Vớt váng 5 năm qua, lần sau lấy cặn lần trước, thì đúng là lấy đâu ra lắm “tài năng ca sĩ trẻ” cho đủ. Trong khi đó, VietNam Idol tuân thủ cách làm quốc tế, là đào tạo, tô vẽ thực sự cho họ và triển khai tốc độ đào tạo tăng dần trong khoảng thời gian kéo dài vừa đủ. Với cách làm của Pop Idol trên toàn thế giới, nhiều tài năng đã được khái phá thực sự, và nhất là Idols của họ đáng ứng đúng nhu cầu của từng thị trường.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Một câu chuyện thú vị không liên quan, một người nước ngoài đã hỏi người viết “Thủ đô mày có past food không?”. “Có, chúng tôi có KFC”. “Có starbuck không?”, “Không rõ, nhưng có cà phê Gloria Jeans”. “Vậy có Pop Idols chứ?”, “Ồ, có, có VietNam idol”. “OK, vậy nước mày cũng sắp công nghiệp rồi, ăn nhanh, uống nhanh và giải trí cũng nhanh”. Câu chuyện nhạt này hoá ra rất chính xác, ở các quốc gia lớn cũng vậy cả thôi. Với tốc độ sống, giải trí hiện đại như hiện nay, nhu cầu của truyền thông giải trí là giữ người xem vào màn hình, còn người xem cũng chỉ có như cầu được thư giãn thoải mái. Ngành giải trí cũng sẽ sớm cần phải có những dây chuyền công nghệ sản xuất ngôi sao nhất thời nhanh chóng. Còn việc lưu giữ giá trị của thành công với các thần tượng âm nhạc Việt Nam ư? Đó là trách nhiệm của họ. Và nếu còn thắc mắc, xin đọc lại bài viết này từ đầu.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;Chu Minh Vũ &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-2296380435828668595?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/2296380435828668595/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/mong-tiep-tuc-nhan-uoc-chi-giao.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2296380435828668595'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2296380435828668595'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/mong-tiep-tuc-nhan-uoc-chi-giao.html' title='mong tiếp tục nhận được chỉ giáo'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-8220143879589980015</id><published>2009-01-16T02:27:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.166-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Lại một chuyện lộn tiết về "đạo chích"</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Lâu lắm mới lại có một vụ “ngứa mắt, lộn tiết” thế này.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a href="http://netlife.com.vn/vn/machleo/43264/index.aspx"&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;http://netlife.com.vn/vn/machleo/43264/index.aspx&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Bài của miềng, viết cho người ta. Thư ký toà soạn muốn cắt vì bài dài còn đt hỏi. Còn người copy ngang nhiên lại không thèm hỏi cái gì, cắt nguyên một đoạn thành một bài… sáng tạo và giật gân.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Tôi viết bài với tinh thần không thích mấy trò mèo câu kẹo thiên hạ dòm vào đọc vì hiếu kỳ. Tôi ghét mấy trò cắt dán của báo mạng. Tôi ghét những câu chuyện lên gân và thiếu chiều sâu của báo chí mạng nói chung.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Báo mạng lấy bài của tôi, lên án những người “chôm”, nhưng họ lại “chỉa” của tôi mà không có một tẹo suy nghĩ nào.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" color="#ff0000"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Thôi đành, ai đã đọc link trên, vui lòng đọc lại bản full, đầy đủ hơn cả bản đăng trên số Tết- Thể thao văn hoá Đàn ông.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 26pt;"&gt;Nhạc nhẹ Việt Nam&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: 18pt;"&gt;Tín hiệu vui từ những ồn ào&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm 2008, không quá nhiều những thành quả, trái ngọt cho giải trí Việt Nam, đặc biệt trong lãnh địa nhạc nhẹ. Khán giả thì vẫn chú ý đến bề nổi, nhưng bị phản hồi là quá lãnh đạm và thờ ơ với đời sống ấy. Từ những bề nổi- là những hiện tượng - vụ việc đình đám - dưới đây, để tìm thấy những chuyển động thực của làng nhạc.&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;1-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;Án treo “đạo nhạc”&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hơn một lần, tôi được mời lên các diễn đàn truyền hình hoặc báo giấy để nói về hiện tượng này. Nhưng tôi đều từ chối với lý do rằng, không có ai đủ uy tín ở Việt Nam để phán xét các hiện tượng này. “&lt;em&gt;Vầng trăng khóc&lt;/em&gt;”- Việt Nam đạo Thái Lan hay Thái Lan đạo nhạc chúng ta? Có giới hạn nào giữa việc đạo hoà âm và sử dụng beat hoà thanh mẫu? Ai là người có thể trả lời những câu hỏi này?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Xu hướng sáng tác của nhạc sĩ hiện đại không chỉ ở Việt Nam hiện nay đi vào xu hướng tối giản- gọn gàng về cấu trúc và hoà thanh. Sự đa dạng và biến hoá thể hiện trong cách thức sử dụng các chất liệu điện tử (thậm chí nhiều &lt;em&gt;sound&lt;/em&gt;- âm thanh không có thực) để tạo ra một tổng thể âm nhạc. Xu hướng viết ca khúc trên giấy (dựa vào cảm âm và cảm xúc) của các tác giả âm nhạc trước đang dần được thay thế bằng cách sáng tác trên máy tính. Không chỉ riêng âm nhạc, sự phát triển của &lt;em&gt;computer&lt;/em&gt; dần thay thế rất nhiều công đoạn sản xuất. Nếu không có nhạc &lt;em&gt;sample&lt;/em&gt;, có lẽ sự phát triển của âm nhạc vẫn chỉ gọn gàng trong pop, jazz, blue và rock… dựa rất nhiều vào trình độ biểu diễn của nhạc công… Nhạc nhẹ Việt Nam trong giai đoạn phát triển mới, với sự trở về và cống hiến của một thế hệ nhạc sĩ sinh năm 70 du học nước ngoài, được tiếp nhận hoàn toàn những giá trị của công nghệ. Sáng tạo của họ không giống thế hệ cũ, và giá trị nghệ thuật họ mong muốn cũng không “đụng hàng” các cây đa cây đề. Khái niệm về sự sáng tạo của họ không nằm gọn trong các tác phẩm âm nhạc để đời, mà là sự tìm tòi bất tận vào công nghệ đang chiếm lĩnh cả tất cả nền âm nhạc thế giới. Trong những nghi án về đạo nhạc, nhiều nhất là các nghi án “giống” và “bắt chước” chứ hiếm gặp trường hợp của “&lt;em&gt;Tình thôi xót xa&lt;/em&gt;”… Mà đối với hầu hết các nhạc sĩ 7X, họ hoàn toàn không giấu diếm việc “bắt chước”, “học hỏi” và làm theo công nghệ nước ngoài, không chỉ trong sáng tác mà còn cả trong sáng tạo, sản xuất và cả đường lối nữa.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Đã đến lúc chúng ta cần thực sự bình tĩnh nếu như một khi nào đó bắt gặp các trường hợp Hà Hồ hát nhạc giống của K.Minogue hay Beyonce’, Mỹ Tâm sao mà giống BoA… Rất có thể, tất cả đều sử dụng chung một phần mềm công nghệ tạo &lt;em&gt;sound&lt;/em&gt;, tạo &lt;em&gt;beat&lt;/em&gt; giống nhau, cùng khai thác những ưu thế của tiết tấu sôi động đó… Chỉ có giá trị khác nhau ở chỗ, ai là người đi trước mà thôi… Nhạc sĩ sáng tác ở chúng ta thường mang và chịu một ám ảnh “nhược tiểu”. Họ phải mua phần mềm máy tính, phòng thu từ nước ngoài. Khán giả ngày nay thì quá dư thừa về văn hoá quốc tế (hầu hết nhạc quốc tế tràn vào Việt Nam qua đường download- “ăn cắp” cấp độ 2- thừa hưởng từ những chuyên gia hacker quốc tế), nhưng lại đàng hoàng đưa ra các phán xét “giống” và “khác”, “đạo”, “chôm chỉa”… rất vô thưởng vô phạt. Người sáng tác trẻ không có bảo hộ sự sáng tạo, và đồng thời cũng chẳng được bảo vệ trước phán xét của dư luận… Hội nhạc sĩ Việt Nam, chưa có đủ tầm để bao quát hoạt động của nhạc sĩ trong nước. Một số nhạc sĩ trẻ đã bắt đầu tìm đến các Trung tâm bảo hộ nhạc sĩ và tác phẩm ở nước ngoài cũng vì lý do này…&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Sáng tạo ở Việt Nam nói chung đang lấm lét đi đến cánh cửa biên giới. Mục đích của nhiều người mang tâm thế “hội nhập” mãnh liệt hơn rất nhiều nhu cầu “đại chúng” tại thị trường Việt Nam. Việc giống về môtíp hoặc đi theo trào lưu nói chung không chỉ trong âm nhạc mà còn cả hội hoạ, điện ảnh, thời trang… Đó là một biểu hiện của sự “cách tân” thế hệ, họ muốn hoà nhập với dòng chảy đương đại và đại chúng của thế giới… Trở lại chuyện đạo nhạc, hãy trở lại với những “nghi án” 5 năm trước treo vào Huy Tuấn và Anh Quân “bắt chước” nhạc R&amp;amp;amp;B cho album “&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Tóc ngắn&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;” của Mỹ Linh? Nhưng sau 5 năm, vẫn những tác phẩm ấy, họ đường hoàng trở thành những nhạc sĩ – nhà sản xuất đầu tiên có trọn vẹn một seri album phát hành quốc tế. Đôi khi, sự lạnh lùng với dư luận có lẽ lại là một cách hay để làm việc của thế hệ mới hiện giờ.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;2-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;Bài hát Việt, “tôi và chúng ta”&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Ba năm nay, chương trình truyền hình “&lt;strong&gt;Bài hát Việt&lt;/strong&gt;” kiên nhẫn duy trì để tạo ra một sân chơi thường kỳ cho các tác phẩm mới. Gánh nặng lớn nhất mà những người thực hiện chương trình này đặc ra cho nó là chữ “Việt”, gắng gượng để tìm cho thấy cái gì thuộc về âm nhạc Việt Nam. Thực ra cho đến nay, có 2 nhân vật được biết đến nhiều nhất trên thế giới thuộc về Việt Nam là Trịnh Công Sơn- với nhóm tác phẩm phản chiến và Nguyên Lê - một nghệ sĩ nhạc jazz tài hoa với ngón đàn guitar không đụng hàng dựa trên kiểu chơi guitar phím lõm của cải lương Việt Nam. Âm nhạc Trịnh Công Sơn có giá trị với cộng đồng và gây tiếng vang trên thế giới vì quan niệm nhân sinh của nó, đặc biệt là trong lời ca chứ không phải trong âm nhạc. Âm nhạc Nguyên Lê (chủ yếu là các tác phẩm hoà tấu, dựa trên chất liệu dân ca Việt Nam) có giá trị bởi tính sáng tạo tổng thể, được biết đến như những tác phẩm hoà tấu nhạc jazz đặc biệt với các nhạc cụ khác với nhạc jazz chuẩn (giọng hát và lời ca chỉ là thứ yếu, như một nhạc cụ truyền tải tác phẩm)… Chưa có tác phẩm âm nhạc đơn lẻ nào của Việt Nam mang tầm thế giới với đủ đầy ới a và nội dung thiết tha tự tình dân tộc cả. Như vậy với “Bài hát Việt”, nếu giành cho nó một trách nhiệm quốc gia đại sự là vươn ra thế giới thì hoàn toàn chưa phải lúc. Còn nếu đặt tiêu chí một sân chơi nội bộ thì có thêm nhiều điều đáng bàn.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Thứ nhất, việc phân chia quá nhiều khái niệm dòng nhạc và nhất là đưa ra một khái niệm “dân gian đương đại” không phải là một cách làm hay. Xu hướng sáng tạo pha trộn đang khá phổ biến, nhạc sĩ không muốn gò bó mình trong một chiếc áo khoác ngoài nào hết mà thích thú nhất là tìm tòi những cách làm riêng. Lịch sử âm nhạc Việt đã chứng minh thành quả của nhiều tên tuổi lớn như Nguyễn Tài Tuệ, Hoàng Việt, Đỗ Nhuận, Phạm Duy, Văn Ký… viết ca khúc rất thính phòng nhưng lại bằng chất liệu dân gian … Trong khi đó, khái niệm “dân gian đương đại” còn khá mơ hồ, bởi cách viết nhạc này không mới ở ta. Đương nhiên, nếu viết tác phẩm âm nhạc như bằng chất liệu dân gian, rõ ràng nó thuộc về Việt Nam, chỉ có người Việt Nam mới cảm nhận sâu sắc nhất. Khái niệm “dân gian đương đại” của Bài hát Việt làm nhiều báo chí, đặc biệt là khán giả nói chung lầm tưởng đó là các tác phẩm âm nhạc sáng tạo cấp tiến đặc biệt, làm khó dăm làn điệu âm nhạc Bắc bộ mới. Nhiều tác phẩm âm nhạc viết theo chất liệu dân gian miền Trung, miền Nam hầu như bị… bỏ rơi ngoài vùng này như một sự mất cân bằng. Trong khi đó, điều đáng nói nhất mang tính đương đại là việc sáng tạo hoà âm bằng &lt;em&gt;computer&lt;/em&gt; của nhóm tác phẩm “đương đại” của Bài hát Việt lại không được nhắc đến.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Thứ hai, điều đáng nói đến nhiều hơn là bản lĩnh của khá nhiều tác giả trẻ tại sân chơi Bài hát Việt, cho dù khá nhiều nhạc sĩ chưa được giải vì … thiếu tính chất “Việt” trong nó. Ba năm, ngoài vài cái tên như Lê Minh Sơn, Nguyễn Vĩnh Tiến, Giáng Son, Võ Thiện Thanh, Lưu Hà An - thuộc lứa tác giả 7X, có rất nhiều những gương mặt nhạc sĩ mới bộc lộ tài năng: Lưu Thiên Hương, Lương Bằng Quang, Dương Cầm, Nguyễn Duy Hùng, Nguyễn Hải Phong, Nguyễn Đức Cường, Sa Huỳnh… Ở họ không có nhiều khái niệm về sự truyền thống phải &lt;em&gt;ới a&lt;/em&gt; mới là Việt Nam, mà ở họ bộc lộ ngay sự kiên quyết phải khẳng định tác phẩm của mình là hiện đại. Các ca khúc của lứa nhạc sĩ này rất c&lt;em&gt;ommercial&lt;/em&gt;, gọn gàng trong phát triển ca khúc (chủ yếu là Pop và R&amp;amp;amp;B). Sự nắm bắt công nghệ giải phóng rất nhiều năng lượng sáng tác. Họ viết nhiều, đều tay, nhiều đề tài và được công chúng trẻ đón nhận, bởi nó tương xứng với văn hoá thế giới mà hàng ngày họ tiếp nhận. Lứa nhạc sĩ năm thứ 3 của Bài hát Việt đã được nhiều “cây đa, cây đề” công nhận để trao giải, đó mới là điều đáng mừng. Mừng vì thế hệ đi trước đã dung hoà được với những cái mới, bớt đi sự bảo thủ trong sáng tạo. Mừng vì có thêm một thế hệ nhạc sĩ trẻ sau thế hệ giao thoa- đã hứng nhiều đòn bởi sự “học hỏi” và “bắt chước” nước ngoài một thập niên trước đây. Họ sẽ làm dầy dặn hơn một thế hệ nhạc sĩ trẻ của Việt Nam hoàn toàn khác, khi cánh cửa hội nhập kinh tế đã mở ra hoàn toàn.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;3-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;Hiện tượng Thuỳ Chi &lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Cô ca sĩ &lt;em&gt;online&lt;/em&gt; đặc biệt này thực sự là một chuyện lạ. Trong thời buổi ca sĩ nhiều như nấm và hừng hực khát vọng chiếm lĩnh thị trường thì Thuỳ Chi lại từ chối tất cả cơ hội đến với mình, chỉ để giữ một giọng hát phi thương mại, trong sáng mà thôi. Thùy Chi là sản phẩm của thế hệ trẻ sống, giao lưu và giải trí bằng mạng Internet. Cô ấy là một ngôi sao ảo nhưng có giá trị thực. Hai năm trước, cả xã hội nhốn nháo vì những sự lên ngôi của dòng nhạc thời trang hát nói, vỗ ngực chan chát và tuyên ngôn vụn cho tình yêu. Nay, với Thuỳ Chi và sức lan toả của giọng hát trong sáng với những tác phẩm âm nhạc chính cô cho là hay, là đẹp. Thuỳ Chi giống như một ngôi sao lạc trong thế giới ảo vô lường những giá trị khác nhau. Một thực tế, xã hội ảo là nơi tập trung tất cả những mặt trái của xã hội hiện đại, nhưng giá trị lấp lánh của Thùy Chi cũng cho thấy không phải những gì thuộc về xã hội ảo ấy cũng là xấu. Sẽ còn có thêm những ai nữa sau Thuỳ Chi trong làng nhạc Việt Nam: Nguyễn Đức Cường, Anh Khang, Đinh Mạnh Ninh, hay nhóm nhạc trẻ Hà Nội M4U? Hay tất cả những con chim ẩn mình này đều đang muốn tận dụng một thị trường âm nhạc “đặc biệt” này để nổi lên trở thành những ngôi sao sân khấu như Bảo Thy hay Phạm Quỳnh Anh tận nước Bỉ xa xôi?... &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Thế giới đã bắt đầu coi trọng thị trường mua bán âm nhạc trên internet là trọng điểm, thậm chí nhiều ngôi sao và nhà sản xuất không cần bán đĩa nhạc mà chỉ cần bán bài download trên internet mà thôi… Nhạc nhẹ Việt Nam đi sau, nhưng sớm muộn cũng sẽ &lt;em&gt;up-date&lt;/em&gt; những bài học kinh doanh âm nhạc ảo này nhanh chóng. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Thị trường âm nhạc trên internet là có thực, chưa có đơn vị “quốc doanh” hay cơ quan quản lý nào dòm ngó đến nó. Ngôi sao ca nhạc Thùy Chi cũng là có thực, với đầy đủ tài năng và một tâm hồn âm nhạc phong phú…. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;---&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Ba câu chuyện rời về thế hệ trẻ trong nhạc nhẹ trên đây, hy vọng là đem đến những niềm tin màu hồng khác, tốt đẹp đầu năm hơn là quá lo lắng vì một bức tranh giải trí bề ngoài ảm đạm năm qua. Chính giới trẻ là những người tạo lập ra thị trường, ra xu hướng và tạo ra ngôi sao cho âm nhạc Việt Nam. Hơn bao giờ hết, tuổi trẻ đang thực sự là một lợi thế của văn hoá.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 14pt;"&gt;Vĩ Thanh&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-8220143879589980015?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/8220143879589980015/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/lai-mot-chuyen-lon-tiet-ve-chich.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/8220143879589980015'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/8220143879589980015'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/lai-mot-chuyen-lon-tiet-ve-chich.html' title='Lại một chuyện lộn tiết về &amp;quot;đạo chích&amp;quot;'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-8197421041144664731</id><published>2009-01-09T02:08:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.229-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Entry for January 09, 2009</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Sao bỗng dưng buồn quá. Dù đã xơi hết nguyên một đĩa củ đậu… HIC. Hoá ra chuyện ăn uống không làm mình hết buồn. Thậm chí buồn… thêm&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hôm nay về quê đám ma ông bác trưởng họ. Lại một kỳ gặp mặt họ hàng. cuối năm, toàn một câu quen thuộc. “thế nào,…” “bao giờ…”. Cứ như câu “Bác ăn cơm chưa?” “bác đi đâu đấy?” í. Cái sự quan tâm kỹ lưỡng sâu sát của Đảng và Họ hàng này khiến mình bực bội. Thôi, coi như có được cái mặt sầu thảm đi đám ma cũng hợp. Mẹ tíu tít bắt tháo khuyên tai và cất kính đen vào cốp xe. Sợ bố nhìn thấy lại bực cả miền. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Về nhà, mệt mệt mệt… Nghe bố nói ở quê mọi người đã 2 đêm không ngủ. Mình một hôm dậy sớm mà cũng đã mệt thế này rồi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nhưng mà buồn đến tận bây giờ. Sao thế nhỉ?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Anh cứ ngỡ rằng rồi em sẽ yêu anh&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Huyễn hoặc trái tim mình sẽ bình yên mãi mãi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-8197421041144664731?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/8197421041144664731/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/entry-for-january-09-2009.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/8197421041144664731'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/8197421041144664731'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/entry-for-january-09-2009.html' title='Entry for January 09, 2009'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-7588366442914938386</id><published>2009-01-07T22:33:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.259-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tho'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hht'/><title type='text'>:)</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/a6d6.jpg?mggyLMKBbBLxfWPv" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;Rất vui vì nhận được link bài thơ này.&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;&lt;a href="http://diendan.teenuongbi.info/showthread.php?p=42084"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;http://diendan.teenuongbi.info/showthread.php?p=42084&lt;/font&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;Đây là bài thơ “thương mại” thời HHT nhưng cũng rất đáng nhớ. Hồi ấy, bịa đủ thứ để viết ra tiền. Nhưng quả thực, mấy năm đầu đời sống ở vùng đất mỏ cũng để lại nhiều cảm xúc không thể quên. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;30 năm rồi, vẫn nhớ con đường lên nhà mình… đen ngòm. Mái nhà và hàng cây phượng sau nhà đen kịt vì bụi than… Nhớ chuyến xe ben đầu tiên, đi nhờ để đi về quê nội… Ngày ấy nghèo…&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;font size="4"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;Con thợ mỏ&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font color="#000000"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; color: green; font-size: 10pt;"&gt;Mẹ ơi! &lt;br/&gt;Có phải mẹ nhặt con lên từ hòn than đen lóng lánh &lt;br/&gt;Trong tiếng cười vui, răng trắng thợ lò &lt;br/&gt;Những vất vả, những âu lo &lt;br/&gt;Cùng tay mẹ thô gầy nuôi con lớn. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Ngày còn bé con mơ làm thợ mỏ &lt;br/&gt;Lái xe ben ì ạch núi sau nhà &lt;br/&gt;Ước đứng dây chuyền đếm từng vất vả &lt;br/&gt;Mơ được sàng than nhặt bỏ nỗi ưu phiền &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Con đã lớn rời xa vùng đất mỏ &lt;br/&gt;Xa những bàn tay thô ráp bắt rất chặt tay mình &lt;br/&gt;Xa hàng phượng vẫn đỏ hoa tháng sáu &lt;br/&gt;Tán lá đen phủ nặng đất ân tình &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Con - hòn than đen ủ lửa đỏ trong mình &lt;br/&gt;Vẫn nhen nhóm để chờ ngày bừng cháy &lt;br/&gt;Sóng Hạ Long sớm nào choàng tỉnh dậy &lt;br/&gt;Con đã đi rồi… &lt;br/&gt;Sóng còn vỗ miên man.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-7588366442914938386?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/7588366442914938386/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/blog-post.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7588366442914938386'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7588366442914938386'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/blog-post.html' title=':)'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-4294988892277019664</id><published>2009-01-06T19:08:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.279-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='baochi'/><title type='text'>Tuần báo Tết</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/33e0.jpg?mggyLMKB0O1oKgX6" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Tuổi tôi&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Quê tôi cả thẹn, hay lo&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Dòng sông vắng khách, con đò trầm ngâm&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Bụi tre thích đứng cười thầm&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Giàn bầu, giàn bí thích cầm tay nhau&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Con chim sẻ nhớ bẹ cau&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Con chào mào lại nhớ màu ổi ương&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Làng tôi lắm ngách nhiều đường&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Trẻ con theo phía trống trường mà đi&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Mặt trời vừa giống hòn bi&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;lại vừa giống điểm bài thi hôm nào…&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Tuổi tôi câu cá cầu ao&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Chợt mong chẳng có con nào cắn câu&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Tuổi tôi bám chặt lưng trâu&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Vượt sông mà ngắm nhịp cầu bắc ngang&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Tuổi tôi ra đứng đầu làng&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Để xem màu nắng có vàng như hoa?&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Tuổi tôi sục sạo khắp nhà&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Tìm sao cho đủ tiếng gà ban trưa&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Tuổi tôi chạy giữa cơn mưa&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Thương con kiến cánh bay chưa kịp về&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Tuổi tôi cắt cỏ ven đê&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Những khi đầy gánh lại khe khẽ buồn&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Tuổi tôi lúc ngắm hoàng hôn&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Lo cho diều giấy vẫn còn trên cao…&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Tuổi tôi có lối rẽ vào&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Suốt đời bước thấp, bước cao- Tôi tìm…&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Nguyễn Vĩnh Tiến&lt;/em&gt; &lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Đặc biệt yêu thích bài thơ này trong trang thơ Lục bát của Báo Tuổi trẻ Tết. Mạn phép anh Tiến chép ra đây.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm nào cũng vậy, cái nghề báo vất vả nhất đận cuối năm và hồi hộp nhất 2 tuần đầu năm dương lịch. Đây là thời điểm làm báo Tết, rồi hồi hộp chờ đợi sản phẩm không chỉ của riêng mình, mà của đồng nghiệp, của các bậc cao niên lão làng múa bút…&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nhận định chung chung, báo Tết năm nay không tưng bừng, không đẹp và không hấp dẫn bằng 3, 4 năm trước. Chắc tình hình nhiều TBT mới, nhiều định hướng mới… mà kinh tế thì eo sèo, lương lậu thưởng thọt chả đáng nên ai cũng xìu xìu.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm nay vài ấn tượng đầu tiên là Bìa Thanh Niên vẫn xấu. Tiền Phong bị giống Sinh Viên về layout 2 năm trước. Được cái lần đầu tiên không thấy Duyên dáng Việt Nam và Hoa hậu Việt Nam trên hai tờ này. Đọc báo thấy nhẹ… nhàng. Thanh Niên vẫn có điển hình vài bài siêu nhạt, ngược lại Tiền Phong có một bài thật sự hay của Nguyễn Mạnh Hà về Trần Tiến. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Pháp luật TP HCM và Phụ nữ có truyện Nguyễn Ngọc Tư. Hai tờ này báo ngày chả bao giờ đọc mà báo Tết năm nào cũng mua. Truyện ngắn của chị Tư được ưu tiên đọc trước, mênh mang là buồn “Đầu không ngoảnh lại” khiến một đêm trằn trọc. Không hẳn vì suy nghĩ về truyện mà tự dưng chong mắt đọc báo, mỏi tay mà mắt vẫn tỉnh như sáo…&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a href="http://sgtt.com.vn/detail78.aspx?ColumnId=78&amp;amp;amp;newsid=45472&amp;amp;amp;fld=HTMG/2008/1230/45472"&gt;&lt;font size="3" color="#800080"&gt;http://sgtt.com.vn/detail78.aspx?ColumnId=78&amp;amp;amp;newsid=45472&amp;amp;amp;fld=HTMG/2008/1230/45472&lt;/font&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm nay báo nhà không xài truyện trên tờ Tết, mà in nguyên đống kịch bản của Nguyễn Huy Thiệp. Vì thế, Tư người nhà góp mặt bằng tản văn… Đọc đỡ nghiền đi ha.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm nay báo Tết có vẻ bế tắc truyện ngắn. Văn nghệ trẻ chơi lại một vệt toàn truyện lão làng về nông thôn. Các báo khác không có gương mặt nào mới hoặc đủ hấp dẫn như 4 để đọc ngay. Để dành 2 truyện của Hồ Anh Thái và Lý Lan đọc khi rảnh… Hoá ra truỵên 4 trang của Phan Việt trên báo miềng hoá hay, hạng Top cũng nên.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Báo nhà thì không bàn nữa nha. Bà con đi mua mà đọc nhá. Đến tớ còn đi mua này…&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a href="http://sgtt.com.vn/detail78.aspx?ColumnId=78&amp;amp;amp;newsid=45637&amp;amp;amp;fld=HTMG/2009/0102/45637"&gt;&lt;font size="3" color="#800080"&gt;http://sgtt.com.vn/detail78.aspx?ColumnId=78&amp;amp;amp;newsid=45637&amp;amp;amp;fld=HTMG/2009/0102/45637&lt;/font&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nói chuyện báo nhà, ngày xưa chỉ mơ là đi làm báo ít nhất có lần được ghi tên “Với sự góp mặt của những cây bút:…” bên cạnh các bậc trưởng thượng ở báo Tết Sài Gòn tiếp thị. Về báo cũng đã 2 mùa Tết rồi, hoá ra lại lười như quỷ, quên béng đi Giấc mơ Hồng ngày nào. Nhớ đận dăm bảy năm trước, có lúc ôm một cục tiền báo Tết to đùng mà ham… Mấy năm nay, Tết nhất chả còn khái niệm đi quơ tiền khắp các toà soạn nữa rồi. Hic…&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Chắc miềng sắp đến tuổi hưu trí lên phường đọc báo Tết cả tuần rồi… &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Hình minh hoạ không liên quan. Đây là nhân vật của miềng đợt Tết này. Chị Hương Thanh (việt kiều Pháp). Ai không biết thì đọc bài hoặc google há.&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-4294988892277019664?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/4294988892277019664/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/tuan-bao-tet.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4294988892277019664'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4294988892277019664'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/tuan-bao-tet.html' title='Tuần báo Tết'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-2197372907371633241</id><published>2009-01-06T04:21:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.304-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tukyamthi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='baochi'/><title type='text'>Nghe khói mùi thấy cay cay</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/bc84.jpg?mggyLMKBVVSa.6f_" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="left"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt; &lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;font size="3"&gt;3&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Sắp xếp lại từng ngăn ký ức, Lật giở từng trang của cuốn album hình thời gian… tôi hít hà để ngửi từng mùi vương vẫn mãi. Nói thơ theo kiểu Trần Dần, tự dưng tôi thấy thời gian mùi. Mùi mẹ, mùi bà, mùi cha, mùi ông nội. Gia đình mùi, người thân mùi. Thân thương cả con mèo mùi…. Mùi lớn lên theo tôi, tôi biết đói với thức ăn mùi, biết náo nức với sách vở mùi ngày khai trường, biết tự hào với khăn quàng mùi. Lớn hơn biết chộn rộn giao thừa mùi, lá dong- xôi nếp- pháo tép đì đùng. Mùi tết nhất, mùi cuối năm nối đuôi mùi xuân mới… Rồi bốn vách mùi căn phòng sinh viên, ẩm dột mùi khi mùa mưa đến, ngột ngạt mùi khi dưới nắng chói chang. Bốn mùa mùi chen chúc giọt mồ hôi, vấn vương mùi mối tình đầu yêu dấu… &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Bạn phương Nam lần đầu ra Hà Nội, đi giữa mùa thu hít hà mùi hoa sữa, thốt lên “Nghe mùi gì thơm vậy, mùi Hà Nội hả”. Ngộ nghĩnh thay cái cách nói “nghe mùi” của người Nam thay vì “ngửi mùi” của người Bắc. Ngẫm ra có cái hay, “mùi" nhắc cho người ta thấy cả âm thanh, gợi cả hình ảnh cơ mà. Mùi hoa sữa thì mơ về Hà Nội. Mùi cỏ cháy nhớ xứ cao nguyên. Mùi trầm nhang nhớ về gia đình nhỏ…. &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;Ngũ quan cảm giác bình đẳng, thứ gì cũng có lợi thế định danh một nỗi niềm. Để nhớ thương, để nôn nao hay hồi cố tri tân thì nhiều lắm. Chọn dăm ba mùi đâu nói hết được đâu… Chỉ biết rằng giờ là người trưởng thành, mỗi lúc đi xa về, bước ra cửa máy bay đã muốn hít tràn căng một bầu thân quen cái mùi nóng ứa mồ hôi xứ Bắc, mở cửa taxi cho gió cánh đồng mang mùi đồng mùa vào tận chỗ ngồi. Đi xa thì nhớ thân quen, mùi đến trước đón chào người quen cũ. Khi đã thuộc một mùi, mới nghe đã như gần gụi. Khi đã nhớ một mùi, tâm tư chỉ muốn đến bên thôi.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Bạch Vân&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/b&gt; &lt;/p&gt; &lt;p align="left"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;Bản full đăng trên tạp chí Đẹp số Tết ta&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-2197372907371633241?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/2197372907371633241/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/nghe-khoi-mui-thay-cay-cay.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2197372907371633241'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2197372907371633241'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/nghe-khoi-mui-thay-cay-cay.html' title='Nghe khói mùi thấy cay cay'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3557527233273191557</id><published>2009-01-01T04:34:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.319-07:00</updated><title type='text'>Entry for January 01, 2009</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Cái này không biết có gọi là khai bút, khai súng, khai tay, khai phím hay khai mù gì không nữa.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm 09, áp chót của thập niên 0X mất rồi. Tam thập nhi lập, nghĩ thấy sợ&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm 09, ao ước sao cho mình thêm sức khoẻ, giảm sức nặng. Có thêm nhiều cơ hội công việc, kiếm được thật nhiều tiền.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm 09, mong bố mẹ khoẻ, mong em gái lấy chồng đi … cho đỡ chật nhà. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm 09, mong cho riêng mình chỉ một giấc mơ sớm thành hiện thực&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Năm 09, con Trâu đi bừa. Vất vả đây, nhưng hy vọng là một năm cầy sâu cuốc bẫm, chồng cầy vợ cấy… &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;font size="3"&gt;Vậy thôi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3557527233273191557?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3557527233273191557/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/entry-for-january-01-2009.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3557527233273191557'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3557527233273191557'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2009/01/entry-for-january-01-2009.html' title='Entry for January 01, 2009'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-4066438855210730422</id><published>2008-12-29T04:44:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.372-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='show'/><title type='text'>Hai “Hà” đẹp trên sân khấu “Những mùa đông yêu dấu”</title><content type='html'>&lt;br /&gt;    &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-4066438855210730422?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/4066438855210730422/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/hai-ha-ep-tren-san-khau-nhung-mua-ong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4066438855210730422'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4066438855210730422'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/hai-ha-ep-tren-san-khau-nhung-mua-ong.html' title='Hai “Hà” đẹp trên sân khấu “Những mùa đông yêu dấu”'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-969839719803823135</id><published>2008-12-28T19:59:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.358-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Entry for December 29, 2008</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/b753.jpg?mggyLMKB84IkDF_O" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Trong lúc chờ quà của một ai đó, dùng tạm câu này&lt;/p&gt; &lt;p&gt;When hearts bleed like mine, then we all must die as a tragic death for love can make anyone succumb to their own tears, their own pain whithin! In the end , we will ultimately drown in our own blood. The blood that sustains life&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Pic: Quà của anh T. Thankzzzzz đại ca (đại gia)&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-969839719803823135?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/969839719803823135/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/entry-for-december-29-2008.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/969839719803823135'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/969839719803823135'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/entry-for-december-29-2008.html' title='Entry for December 29, 2008'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3551317204135711309</id><published>2008-12-28T04:05:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.380-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='birthday'/><title type='text'>December 28, 2008</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Xin chào.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hôm nay tròn 29 tuổi. Bước sang tuổi 30 rồi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nhớ ngày xưa xưa, sinh nhật ở nhà có bạn cùng lớp đến nhà ngồi chiếu cắn hướng dương.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nhớ năm nào, Liên Hương tặng bó hoa cúc trắng - người con gái đầu tiên tặng hoa mà mình yêu thích&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nhớ lần nữa, mở mắt đã thấy Gà Con đội nón, bưng cả một cây hướng dương để vào nhà. Đón lên Hoà Mã, với một bình 20 bông hướng dương mà cu cậu dậy từ 4h sáng lên chợ hoa.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nhớ năm ngoái, gọi một chai Chivas và được Nam đen tặng thêm một chai nữa chúc mừng. Say khướt. 3 lần sinh nhật say một mình, àh, nhớ ra Giang Loa ít nhất 2 lần chơi Happy birthday to you của New Kids&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;29 lần sinh nhật/ tự nhiên nhớ ra 4 lần thế này.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Sinh nhật này sẽ nhớ gì? Ừh, đó cũng là một thời điểm đặc biệt. Tôi đã&lt;span&gt; &lt;/span&gt;30 tuổi. Tạm biệt mộng mơ. Tạm biệt lãng mạn. Tạm biệt những thoáng qua. Tạm biệt những mộng ảo… Phương thảo thề thề anh vũ châu… &lt;span&gt;&lt;/span&gt;Cỏ non thôi đã rợp, niềm tin cũng đã qua&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Ngày mai, sẽ khắc một chữ tatto lên vai, khắc thêm ngày 28. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Bài này em Sim gửi, coi như quà sn đi&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;All of these lines across my face&lt;br/&gt;Tell you the story of who I am&lt;br/&gt;So many stories of where I've been&lt;br/&gt;And how I got to where I am&lt;br/&gt;But these stories don't mean anything&lt;br/&gt;When you've got no one to tell them to&lt;br/&gt;It's true...I was made for you&lt;br/&gt;I climbed across the mountain tops&lt;br/&gt;Swam all across the ocean blue&lt;br/&gt;I crossed all the lines and I broke all the rules&lt;br/&gt;But baby I broke them all for you&lt;br/&gt;Because even when I was flat broke&lt;br/&gt;You made me feel like a million bucks&lt;br/&gt;You do&lt;br/&gt;I was made for you&lt;br/&gt;You see the smile that's on my mouth&lt;br/&gt;It's hiding the words that don't come out&lt;br/&gt;And all of my friends who think that I'm blessed&lt;br/&gt;They don't know my head is a mess&lt;br/&gt;No, they don't know who I really am&lt;br/&gt;And they don't know what &lt;br/&gt;I've been through like you do&lt;br/&gt;And I was made for you...&lt;br/&gt;All of these lines across my face&lt;br/&gt;Tell you the story of who I am&lt;br/&gt;So many stories of where I've been&lt;br/&gt;And how I got to where I am&lt;br/&gt;But these stories don't mean anything&lt;br/&gt;When you've got no one to tell them to&lt;br/&gt;It's true...I was made for you&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3551317204135711309?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3551317204135711309/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/december-28-2008.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3551317204135711309'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3551317204135711309'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/december-28-2008.html' title='December 28, 2008'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-2784952349478170594</id><published>2008-12-26T19:38:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.423-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Hurt December 27, 2008</title><content type='html'>&lt;p&gt;Chiều thứ 7&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Mưa dài những giọt lạnh buốt đôi bàn tay vắng bàn tay. Cầm dù ra phố, dưới con đường xám. Có ai đợi tôi ở kia chăng. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi đi tìm một hy vọng mong manh. Tôi đi theo trái tim hay lý trí vậy? Đằng sau lạnh buốt của bàn tay là điều gì? Là máu nóng vẫn chạy trong huyết mạch. Hay cả trái tim anh cũng đã đóng băng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hà Nội. 27.12.2008&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chia tay tuổi 20 yêu dấu.......... Nghe Hurt tình cờ ... mê muội và repeat buổi chiều mưa&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="4" color="#c00000"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Seems like it was yesterday when I saw your face&lt;br/&gt;You told me how proud you were but I walked away&lt;br/&gt;If only I knew what I know today&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;I would hold you in my arms&lt;br/&gt;I would take the pain away&lt;br/&gt;Thank you for all you've done&lt;br/&gt;Forgive all your mistakes&lt;br/&gt;There's nothing I wouldn't do&lt;br/&gt;To hear your voice again&lt;br/&gt;Sometimes I want to call you but I know you won't be there&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;I'm sorry for blaming you for everything I just couldn't do&lt;br/&gt;And I've hurt myself by hurting you&lt;br/&gt;Some days I feel broke inside but I won't admit&lt;br/&gt;Sometimes I just want to hide 'cause it's you I miss&lt;br/&gt;You know it's so hard to say goodbye when it comes to this&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Would you tell me I was wrong?&lt;br/&gt;Would you help me understand?&lt;br/&gt;Are you looking down upon me?&lt;br/&gt;Are you proud of who I am?&lt;br/&gt;There's nothing I wouldn't do&lt;br/&gt;To have just one more chance&lt;br/&gt;To look into your eyes and see you looking back&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;I'm sorry for blaming you for everything I just couldn't do&lt;br/&gt;And I've hurt myself&lt;br/&gt;If I had just one more chance, I would tell you how much that&lt;br/&gt;I've missed you since you've been away&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Oh, it's dangerous&lt;br/&gt;It's so out of line to try to turn back time&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;I'm sorry for blaming you for everything I just couldn't do&lt;br/&gt;And I've hurt myself&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;By hurting you&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style=""&gt;   &lt;div style="background-color: rgb(230, 230, 230);"&gt; &lt;div style=""&gt;&lt;a href="http://www.imeem.com/"&gt;&lt;img src="http://www.imeem.com/embedsearch/E6E6E6/" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;  &lt;div style=""&gt;&lt;a href="http://ads.imeem.com/ads/banneradclick.ashx?ep=0&amp;amp;amp;ek=HOVnb9bkTW"&gt;&lt;img src="http://ads.imeem.com/ads/bannerad/152/10/" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://ads.imeem.com/ads/banneradclick.ashx?ep=1&amp;amp;amp;ek=HOVnb9bkTW"&gt;&lt;img src="http://ads.imeem.com/ads/bannerad/153/10/" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://ads.imeem.com/ads/banneradclick.ashx?ep=2&amp;amp;amp;ek=HOVnb9bkTW"&gt;&lt;img src="http://ads.imeem.com/ads/bannerad/154/10/" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://ads.imeem.com/ads/banneradclick.ashx?ep=3&amp;amp;amp;ek=HOVnb9bkTW"&gt;&lt;img src="http://ads.imeem.com/ads/bannerad/155/10/HOVnb9bkTW/" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br/&gt;&lt;a href="http://www.imeem.com/people/k0-mJ7y/music/eeyWOoCz/christina_aguilera_hurt_album_version/"&gt;Hurt (Album Version) - Christina Aguilera&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-2784952349478170594?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/2784952349478170594/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/hurt-december-27-2008.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2784952349478170594'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2784952349478170594'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/hurt-december-27-2008.html' title='Hurt December 27, 2008'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-7836668446173045553</id><published>2008-12-25T02:01:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.439-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myshow'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pr'/><title type='text'>Những mùa đông yêu dấu</title><content type='html'>&lt;p&gt;Đây là nguyên văn lấy trên ngoisao.net. Em Mỹ Dung chắc đến muộn, bỏ mất 2 tiết mục ấn tượng đầu tiên của Nguyên Thảo (Phố Nghèo) và Hồng Vy (Hướng về HN).&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sẽ tự update sau vậy&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Túm lại mời bà con xem qua sản phẩm của tớ&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Như một lời chào Giáng sinh và năm mới, đêm nhạc "Những mùa đông yêu dấu" hội tụ dàn ca sĩ ngôi sao và các ca khúc trữ tình. dịu ngọt. Trần Thu Hà cũng từ Mỹ trở về để góp mặt trong đêm nhạc khi Hà Nội trở mình với gió mùa.&lt;/p&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_22.jpg" width="500" border="1" height="375"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Ca sĩ trẻ Thùy Chi với ca khúc &lt;em&gt;Đêm nằm mơ phố&lt;/em&gt; (Việt Anh).&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_20.jpg" width="500" border="1" height="375"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Hồ Ngọc Hà đẹp lung linh giữa không gian sân khấu lãng mạn.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_19.jpg" width="400" border="1" height="532"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Đầy hoài niệm với &lt;em&gt;Lối cũ ta về&lt;/em&gt; (Thanh Tùng).&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_18.jpg" width="500" border="1" height="375"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Và rất ăn ý với Nguyễn Đức Cường khi thể hiện &lt;em&gt;Nồng nàn Hà Nội.&lt;/em&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_17.jpg" width="500" border="1" height="377"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Nhan sắc Phương Vy Idol với Về lại phố xưa (Phú Quang). Sân khấu đậm chất Hà Nội khi từng bức ảnh về phố cổ được thả treo lơ lửng.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_16.jpg" width="400" border="1" height="533"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Vẫn xinh đẹp và quyến rũ - giọng hát của Idol 2007 &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_15.jpg" width="400" border="1" height="533"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Minh Quân nhẹ nhàng với &lt;em&gt;Chiều Hà Nội.&lt;/em&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_14.jpg" width="400" border="1" height="533"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Hà Anh Tuấn thể hiện &lt;em&gt;Mong về Hà Nội.&lt;/em&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_13.jpg" width="500" border="1" height="363"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Tấn Minh với ca khúc chủ đề &lt;em&gt;Những mùa đông yêu dấu.&lt;/em&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_12.jpg" width="500" border="1" height="375"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Nghệ sĩ Hồng Kiên phiêu với những ca khúc bất hủ về Giáng sinh.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_11.jpg" width="500" border="1" height="375"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Tấn Minh và Nguyên Thảo tâm trạng trong &lt;em&gt;Bài thánh ca buồn.&lt;/em&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_10.jpg" width="500" border="1" height="318"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Tam ca Phương Vy, Trần Thu Hà, Hà Anh Tuấn cùng tỏa sáng với ca khúc &lt;em&gt;Đêm xanh.&lt;/em&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_8.jpg" width="400" border="1" height="533"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Trần Thu Hà trở về từ Mỹ để tham gia đêm nhạc.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_9.jpg" width="500" border="1" height="353"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Cô hóm hỉnh khi giới thiệu MC chương trình - nhà thơ Đỗ Trung Quân.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_7.jpg" width="500" border="1" height="317"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Cùng nhạc sĩ Xuân Phương và nghệ sĩ Hồng Kiên thể hiện ca khúc &lt;em&gt;Ngẫu hứng phố&lt;/em&gt; (Trần Tiến). Với ca khúc này, Hà Trần nhận được rất nhiều tràng pháo tay tán thưởng của khán giả.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_6.jpg" width="500" border="1" height="350"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Ấn tượng với &lt;em&gt;Lữ khách sông Hồng&lt;/em&gt; (Trần Tiến).&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_5.jpg" width="500" border="1" height="370"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Mỹ Linh như một nàng công chúa trên cung Hằng.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_4.jpg" width="400" border="1" height="564"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Lâu lắm rồi ca sĩ tóc ngắn mới hát lại ca khúc &lt;em&gt;Mùa đông sẽ qua.&lt;/em&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_3.jpg" width="500" border="1" height="375"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Minh Quân và Mỹ Linh tái hợp trong &lt;em&gt;Khúc giao mùa.&lt;/em&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_2.jpg" width="500" border="1" height="375"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Không khí năm mới tràn ngập khán phòng khi Mỹ Linh cất tiếng: "Cầm tay nhau bước trong giao thừa..."&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://a8.vietbao.vn/images/vn805/Hau_Truong/50818579_1.jpg" width="520" border="1" height="261"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Các ca sĩ tham gia chương trình chào khán giả khi chương trình kết thúc.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-7836668446173045553?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/7836668446173045553/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/nhung-mua-ong-yeu-dau.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7836668446173045553'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7836668446173045553'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/nhung-mua-ong-yeu-dau.html' title='Những mùa đông yêu dấu'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-7798220025238538504</id><published>2008-12-24T04:42:00.001-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.570-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>ĐÊM RẤT XANH</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/6c20.jpg?mggyLMKBzSvL9qrr" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;Có 2 thời khắc sung sướng nhất mỗi khi đi làm show vất vả&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;1 là trước giờ biểu diễn, khi mọi thứ đã êm xuôi. Sân khấu dọn dẹp sạch sẽ và ngồi stand by đợi đến giờ trực chiến. Lúc đó mệt, đói nhưng hồi hộp và tự tin&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;2 là sau giờ biểu diễn, khi cảm giác hồi hộp đã đi qua và thở phào một tiếng sung sướng. Mọi người hân hoan bắt tay nhau chúc mừng, nhà sản xuất – tài trợ cảm ơn, ca sĩ nhạc sĩ nấn ná lại bình luận chúc mừng.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;Hôm nay đi làm show “Những mùa đông yêu dấu”. Sự lo lắng thực sự vì công việc đang rất nhiều, bận rộn ngập đầu về bài vở. Biết chắc ông anh sếp sẽ vào đọc bài này, thực lòng muốn nói điều xin lỗi anh khi công việc của em đã qua đi. Hãy bỏ qua cho em. Em có một áp lực kiếm tiền vô cùng lớn, em muốn làm thật nhiều việc, thật nhiều nhiều hơn nữa. Đã liên tục mấy ngày nay lúc nào cũng trong tình trạng tranh thủ để làm, để hiệu quả, vì đã làm là phải hiệu quả cao nhất. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;Những mùa đông yêu dấu năm nay nằm trước đêm Noel 1 ngày. Ngoài kia mùa đông lạnh thực sự … Lâu lắm rồi mới được làm một show diễn ngon lành cành đào, hoành tráng và được dịp đưa ra những “sự lựa chọn của Mít” đã đến thế&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;Vài điều ấn tượng xin đặt theo thứ tự, thay lời cảm ơn&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;1-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Hà Anh Tuấn: Không ngờ chú em hát Mong về Hà Nội hay hơn nhiều sự tin tưởng của anh. &lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;2-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Hà Trần: Hà mãi mãi là ca sĩ mà em yêu và yêu em nhất. Ko bàn nhiều sợ thiên hạ chửi vì thiên vị. Ai xem tự bình luận&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;3-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Thùy Chi: Em quá tuyệt vời.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;4-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Chị Mỹ Linh: Chị béo ko nghe lời em mặc đồ trắng. Nhưng rõ ràng màn bay trong vũ trụ của chị oách dã man&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;5-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Em Hà Hồ, em Ng Đức Cường: Quá hay, hay y như những gì anh thích ở Cường. Lối cũ ta về ngon vô cùng, hoa bay tứ tung, Kèn thổi điên đảo. Phải cảm ơn a Kiên nữa&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;6-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Nguyên Thảo: Luôn có em cùng sự tin tưởng và đột phá. Vậy là đủ ha&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;7-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;MiMi: Lâu lắm tao với mày lại làm việc với nhau. Mày là giọng nam mà tao mê nhất, mê giọng nhé, nên nếu mày làm show với tao là phải hát bài tao chọn cho mày.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;8-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;A Tấn Minh: Lần đầu tiên quá đã. Mê em chưa?&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;9-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Phương Vy: thương bé bị anh Vũ ép quá. Hehe, nhưng vụ đỏ chót quá oách. Đêm xanh thì khỏi chê đi… kakaa&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;10-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Hồng Vy: bắt em vứt áo dài đi đã là thành công khủng khiếp rồi. Đằng này Hướng về HN cũng ngon&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;11-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Anh Đỗ: Chắc chắn anh về SG sẽ nhiều cảm xúc về show tuyệt này, kekê, dream team của chúng ta mà a!&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;Chả viết nữa. vì đang hơi mệt rồi. Lẽ ra phải ghi ra đây nhiều ghi nhận nữa về bạn bè, về team hoàn hảo của anh em chúng ta: Để lúc khác viết tiếp.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Noel năm nay tuyệt vời quá&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tiếc cho cô Thục và chú Dương. Cô chú lỡ một chuyến đò đáng giá roài. KAKA&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-7798220025238538504?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/7798220025238538504/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/em-rat-xanh_24.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7798220025238538504'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7798220025238538504'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/em-rat-xanh_24.html' title='ĐÊM RẤT XANH'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5108259281086875297</id><published>2008-12-24T04:42:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.521-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>ĐÊM RẤT XANH</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/dae1.jpg?mggyLMKBoJiatZBa" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;Có 2 thời khắc sung sướng nhất mỗi khi đi làm show vất vả&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;1 là trước giờ biểu diễn, khi mọi thứ đã êm xuôi. Sân khấu dọn dẹp sạch sẽ và ngồi stand by đợi đến giờ trực chiến. Lúc đó mệt, đói nhưng hồi hộp và tự tin&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;2 là sau giờ biểu diễn, khi cảm giác hồi hộp đã đi qua và thở phào một tiếng sung sướng. Mọi người hân hoan bắt tay nhau chúc mừng, nhà sản xuất – tài trợ cảm ơn, ca sĩ nhạc sĩ nấn ná lại bình luận chúc mừng.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;Hôm nay đi làm show “Những mùa đông yêu dấu”. Sự lo lắng thực sự vì công việc đang rất nhiều, bận rộn ngập đầu về bài vở. Biết chắc ông anh sếp sẽ vào đọc bài này, thực lòng muốn nói điều xin lỗi anh khi công việc của em đã qua đi. Hãy bỏ qua cho em. Em có một áp lực kiếm tiền vô cùng lớn, em muốn làm thật nhiều việc, thật nhiều nhiều hơn nữa. Đã liên tục mấy ngày nay lúc nào cũng trong tình trạng tranh thủ để làm, để hiệu quả, vì đã làm là phải hiệu quả cao nhất. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;Những mùa đông yêu dấu năm nay nằm trước đêm Noel 1 ngày. Ngoài kia mùa đông lạnh thực sự … Lâu lắm rồi mới được làm một show diễn ngon lành cành đào, hoành tráng và được dịp đưa ra những “sự lựa chọn của Mít” đã đến thế&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;Vài điều ấn tượng xin đặt theo thứ tự, thay lời cảm ơn&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;1-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Hà Anh Tuấn: Không ngờ chú em hát Mong về Hà Nội hay hơn nhiều sự tin tưởng của anh. &lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;2-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Hà Trần: Hà mãi mãi là ca sĩ mà em yêu và yêu em nhất. Ko bàn nhiều sợ thiên hạ chửi vì thiên vị. Ai xem tự bình luận&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;3-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Thùy Chi: Em quá tuyệt vời.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;4-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Chị Mỹ Linh: Chị béo ko nghe lời em mặc đồ trắng. Nhưng rõ ràng màn bay trong vũ trụ của chị oách dã man&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;5-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Em Hà Hồ, em Ng Đức Cường: Quá hay, hay y như những gì anh thích ở Cường. Lối cũ ta về ngon vô cùng, hoa bay tứ tung, Kèn thổi điên đảo. Phải cảm ơn a Kiên nữa&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;6-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Nguyên Thảo: Luôn có em cùng sự tin tưởng và đột phá. Vậy là đủ ha&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;7-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;MiMi: Lâu lắm tao với mày lại làm việc với nhau. Mày là giọng nam mà tao mê nhất, mê giọng nhé, nên nếu mày làm show với tao là phải hát bài tao chọn cho mày.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;8-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;A Tấn Minh: Lần đầu tiên quá đã. Mê em chưa?&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;9-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Phương Vy: thương bé bị anh Vũ ép quá. Hehe, nhưng vụ đỏ chót quá oách. Đêm xanh thì khỏi chê đi… kakaa&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;10-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Hồng Vy: bắt em vứt áo dài đi đã là thành công khủng khiếp rồi. Đằng này Hướng về HN cũng ngon&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;font size="3"&gt;11-&lt;/font&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;Anh Đỗ: Chắc chắn anh về SG sẽ nhiều cảm xúc về show tuyệt này, kekê, dream team của chúng ta mà a!&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;Chả viết nữa. vì đang hơi mệt rồi. Lẽ ra phải ghi ra đây nhiều ghi nhận nữa về bạn bè, về team hoàn hảo của anh em chúng ta: Để lúc khác viết tiếp.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Noel năm nay tuyệt vời quá&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tiếc cho cô Thục và chú Dương. Cô chú lỡ một chuyến đò đáng giá roài. KAKA&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3" face="Arial, Helvetica, sans-serif"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5108259281086875297?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5108259281086875297/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/em-rat-xanh.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5108259281086875297'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5108259281086875297'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/em-rat-xanh.html' title='ĐÊM RẤT XANH'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-312167414862878574</id><published>2008-12-20T22:07:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.591-07:00</updated><title type='text'>Chai đẹp</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/83b3.jpg?mggyLMKBiJdtnQII" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;hehe, nhìn mà chết mê chết mệt.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chết vì chai đẹp&lt;/p&gt; &lt;p&gt;he he, thế mới sinh ra bộ sưu tập đầu giường.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cảm ơn món quà Lôen kiêm Birthday của người yêu dấu&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-312167414862878574?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/312167414862878574/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/chai-ep.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/312167414862878574'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/312167414862878574'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/chai-ep.html' title='Chai đẹp'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-7770578801480536628</id><published>2008-12-17T01:33:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.599-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pr'/><title type='text'>Xin THÔNG BÁO, chương trình mới ạ</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/eb31.jpg?mggyLMKBAEf87eGj" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Một chương trình mới của bạn Mít biên tập đây&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Anh chị em đón xem ạh&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Các danh ca &lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;font size="5"&gt;&lt;strong&gt;MỸ LINH&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;strong&gt;TRẦN THU HÀ&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;strong&gt;HỒ NGỌC HÀ&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;strong&gt;HÀ ANH TUẤN&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;strong&gt;MINH QUÂN&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;strong&gt;TẤN MINH&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;strong&gt;NGUYÊN THẢO&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;strong&gt;HỒNG VY&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;strong&gt;PHƯƠNG VY&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;strong&gt;THUỲ CHI&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; và nhà thơ duyên dáng &lt;strong&gt;ĐỖ TRUNG QUÂN&lt;/strong&gt; trong vai MC&lt;br/&gt;saxophone: Hồng Kiên, guitar: Thanh Phương, piano: Sơn Thạch&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Đón xem các tình ca mới về Hà Nội và Mùa đông yêu dấu của chúng ta&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;font size="5"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0); font-weight: bold; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;20h ngày 23-12-2008 &lt;br/&gt;tại Cung Văn hoá Hữu Nghị Hà Nội&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Vé bán ở cung ạ. THTT trên HTV2&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Đã lâu rồi quý vị sẽ gặp lại êkíp của đạo diễn&lt;strong&gt; Việt Tú&lt;/strong&gt; 5 năm sau Con đường âm nhạc&lt;br/&gt;đoán đê, CMIV sẽ chọn những bài hát gì của các tác giả sau đây: Trần Tiến, Dương Thụ, Bảo Chấn, Thanh Tùng, Phú Quang, Hoàng Dương, Đỗ Bảo, Huy Tuấn, Việt Anh, Vũ Quang Trung, Nguyên Vũ, Nguyễn Đức Cường&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Nhạc mục hơi bị đáng nghe! hehe keke&lt;br/&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-7770578801480536628?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/7770578801480536628/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/xin-thong-bao-chuong-trinh-moi.html#comment-form' title='17 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7770578801480536628'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7770578801480536628'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/xin-thong-bao-chuong-trinh-moi.html' title='Xin THÔNG BÁO, chương trình mới ạ'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5975586681341726923</id><published>2008-12-14T17:29:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.727-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Hàng xóm mới</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Hàng xóm nhà bên lại ầm ĩ đánh nhau. Ông bố lại bắt bắt đầu những tone giọng super bass đay nghiến “DM mày”… Bàn ghế xô đổ. Không rõ ông đánh chửi ai. Ghé mắt nhìn qua, bà vợ vẫn đang bưng bát cơm xem tiếp bộ phim xà phòng trên đài Hà Nội.&lt;/span&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Hàng xóm nhà tôi chung ngõ chung sân. Mấy gia đình phía trong là họ hàng với nhau. Tôi biết nhà đó có mấy cậu con trai đang lớn, nhà không có con gái, mấy cậu thường chí choé đùn đẩy nhau rửa bát ngoài vòi nước chung. Ông bố không già lắm, mấy lần nhìn mặc áo may ô quần sọc … cắm hoa cúng cũng ngoài vòi nước này.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tôi mới về nhà mới, cũng không thường nói chuyện với mọi người. Cũng chỉ biết sơ sơ về họ, hình như … làm nghề bán thịt lợn. Để ý cũng bởi nhà này sáng nào cũng đều như đồng hồ báo thức, 4h sáng là lịch kịch mở cửa ngõ. Thi thoảng thì có người đến trả hoặc đòi nợ, cũng í ới ầm lên. Mấy thằng con, khá đẹp trai và nhanh nhẹ (cả đảm đang nữa) có một tội là hay chí choé văng bậy với nhau, nhưng được cái chúng có vẻ giúp được việc kinh doanh nhiều. Tôi gặp vài lần thấy bọn chúng quần áo lấm lem, đi ủng hoặc xoắn quần móng lợn. Cũng vất vả nhưng thấy yêu đời phết, phóng xe ầm ầm và hát nhạc Ưng Hoàng Phúc… Chúng cũng đi chơi rất khuya, có nhiều lần về muộn hơn tôi. (Cái ngõ nhà tôi đến hay, có khoá chung nên ai về xích cổng vang vào nhau thay chuông cho cả ngõ).&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Hôm nay cũng chả phải lần đầu tiên ông bố thiết quân luật ông con. Có đêm 2 giờ sáng cả ngõ tỉnh ngủ vì đèn đóm nhà bên sáng choang, ông bố chúi đầu thằng con đấm đá thùm thụp, d mẹ d cha… Sung tí nữa ông vứt thẳng thằng con ra ngoài sân khoá cửa, hoặc rít lên “Mày Quỳ Xuống….”&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Hôm nay lại “Mày Quỳ xuống”.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Hình như chúng nó cũng gần 20 tuổi cả rồi. Thanh niên, cao ráo đẹp trai ngoài xã hội. Bước vào ngõ là chúng biến thẳng vào nhà, chẳng dám nhìn ai lâu… Chuyện trong ngõ ai mà chả biết… Tự nhiên thấy tội. Cái cách Thiết quân luật của ông hàng xóm đáng sợ. Mà chắc chắn, bọn trẻ nhà bên lại… không còn sợ ông nữa… Đám thanh niên bên ấy đâu còn phải là trẻ con&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5975586681341726923?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5975586681341726923/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/hang-xom-moi.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5975586681341726923'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5975586681341726923'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/hang-xom-moi.html' title='Hàng xóm mới'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-9138584708025938690</id><published>2008-12-11T04:34:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.744-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tulieu'/><title type='text'>Triết lý tình yêu (của một người mà tôi thích)</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/2379.jpg?mggyLMKByRy3SMLx" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h1 style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;font style="font-weight: normal; font-style: italic;" size="3"&gt;Hay quá nè&lt;/font&gt;&lt;br/&gt;                 &lt;/h1&gt;&lt;h1 style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Triết lý tình yêu của Kỳ Duyên&lt;/h1&gt;             &lt;p&gt;Triết lý tình yêu của Kỳ Duyên&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Từ ngày chồng tôi về Việt Nam làm việc thì bạn bè người thân đều lo lắng cho tôi. "Em à, sao em lại để nó về Việt Nam một mình," "chồng đâu vợ đó... dù nó có thánh thiện cách mấy... đàn ông mà em"...&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt; &lt;a href="http://news.zing.vn/news/nhac-viet-nam/trinh-hoi-bo-be-ky-duyen/a16746.html?q=K%E1%BB%B3%20Duy%C3%AAn"&gt;Trịnh Hội 'bỏ bê' Kỳ Duyên?&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ngoài những lời khuyên thầm thì khá quen thuộc này còn có những lời "cố vấn" mới lạ mà tôi chưa từng nghe qua. Mẹ nuôi của tôi dặn tôi "con bảo chồng con lúc nào đi ra đường cũng phải nhét một củ tỏi trong người để khỏi bị ai bỏ bùa".&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="border-collapse: separate; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img src="http://img.news.zing.vn/img/154/t154470.jpg" alt="Triết lý tình yêu của Kỳ Duyên"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Kỳ Duyên vốn là người lạc quan nên không để bị lún sâu vào nỗi buồn.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p&gt;Trước hết tôi phải cám ơn sự quan tâm và lo lắng của mọi người quanh tôi. Tôi biết họ thương tôi và thật tình muốn giữ hạnh phúc cho tôi. Tôi xin ghi nhận tất cả những lời khuyên chân tình dựa trên kinh nghiệm sống thực. Tôi không đến độ quá ngây thơ hoặc tự tin, cũng không phải thuộc loại "chưa thấy quan tài, chưa nhỏ lệ" để không nhận ra những điều mọi người cảnh giác là chuyện thường xảy ra... rất có thể xẩy ra... nhiều phần sẽ xảy ra. Tuy nhiên đó cũng không làm tôi mất tin tưởng ở tình yêu, ở cuộc sống và ở chính tôi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi may mắn sinh ra là một con người lạc quan. Anh Ngạn làm việc với tôi 15 năm nay vẫn thường nói "Đời cô sướng vì cô hay cười... chuyện nhỏ gì cũng dễ làm cho cô vui." Có lần anh Ngạn kể một câu chuyện vui cho tôi nghe thử trước khi kể cho khán giả nghe. Nghe xong tôi ôm bụng cười, làm anh tưởng câu chuyện tếu thật đến chừng kể trên sân khấu chẳng "ma nào nhếch mép". Anh bực bội quay vào bảo với tôi "Lần sau tôi không dùng cô làm vật thí nghiệm nữa vì cái gì cô cũng lăn lộn ra cười được, dù chuyện nhạt như nước ốc!".&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="border-collapse: separate; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img src="http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/12/04/7afa2fd0c769d4592c3775a5bce5a6a7.jpg" alt="Triết lý tình yêu của Kỳ Duyên"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Ngày cưới của Kỳ Duyên - Trịnh Hội. &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p&gt;Tôi vô tư đến độ hầu như chưa bao giờ biết mất ngủ. Hỏi bất cứ nghệ sĩ nào đi show với tôi thì sẽ biết ngay. Máy bay chưa cất cánh tôi đã ngủ (và hầu như nghệ sĩ nào cũng có một tấm ảnh "lưu niệm" thật đẹp của tôi đang nằm ngủ... há hốc). Đến nỗi ca sĩ Trúc Linh bực quá có lần nói với tôi "Em thì khó ngủ một tiếng động nhẹ cũng làm em thức, mà thức rồi thì lại nằm suy nghĩ miên man không ngủ lại được, mà em thấy chị ngủ say, ngủ ngon lành em ghét quá!".&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Quan niệm sống của tôi rất giản dị. Tôi luôn nhìn đời là nửa ly nước đầy. Những gì chưa đến hoặc đã đến mà tôi không thay đổi được thì tôi: 1. gạt sang một bên; 2. chấp nhận; 3. chấp nhận... rồi gạt sang một bên vì cuộc đời quá ngắn ngủi để sống trong muộn phiền hối tiếc. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nói như thế không có nghĩa là tôi chưa bao giờ biết buồn. Tôi có buồn chứ, cũng từng biết thất tình ngồi khóc nguyên đêm như ai vậy. Tuy nhiên tôi không để cơn buồn kéo tôi mãi lún sâu vào vũng lầy đen tối. Người ta nói thời gian là liều thuốc thần diệu nhất... mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi. Có hai câu nói mà tôi thường dùng để tự an ủi mỗi khi có chuyện lo nghĩ là "a hundred years from now no one will care" và "a billion Chinamen don't give a damn!" (hihihihi... nghe không đã thấy muốn cười rồi).&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="border-collapse: separate; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img src="http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/12/04/d6b58c8d8c4b63bb3caf8855150c2d6d.jpg" alt="Triết lý tình yêu của Kỳ Duyên"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Kỳ Duyên, Trịnh Hội và hai con gái riêng của Kỳ Duyên trong ngày cưới.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p&gt;Tôi sống ở hiện tại. Quá khứ đã qua. Tương lai chưa đến. Tôi chỉ có hiện tại vì tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Có thể ngày mai trời mưa, nhưng hôm nay trời nắng thì tôi sẽ hưởng trọn ngày nắng đẹp. Tôi không ngồi đây trên đồng cỏ xanh dưới ánh nắng chan hòa để lo về một cơn mưa bất chợt. Tôi không chắc ngày mai có mưa hay không, và nếu có thì... tôi cũng không làm gì được (mặc dù tôi rất thích đi bộ dưới mưa). Nên tôi sẽ ngồi đây bên cạnh người tôi yêu để cho nhau những gì hạnh phúc nhất trong giây phút này.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Rồi một ngày nếu người yêu ra đi, tôi sẽ không oán trách. Ngược lại tôi sẽ cám ơn người yêu đã đến với tôi, dù một ngày hay một đời. Tôi nhìn tình yêu như một bài toán cộng. Ví dụ trước khi tôi gặp người yêu tôi là số 0. Người yêu đến với tôi năm năm, rồi ra đi. Như vậy là tôi được +5. Tôi đâu có mất mát gì vì trước khi người bước vào đời tôi, tôi vẫn là số không mà. Rồi trong năm năm đó tôi đã yêu, đã được yêu lại và còn được mang theo bao nhiêu kỷ niệm... Như vậy là tôi quá lời rồi, còn oán trách gì nữa? &lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="border-collapse: separate; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img src="http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/12/04/ada5385a3ffbd49a8c137542571f73dd.jpg" alt="Triết lý tình yêu của Kỳ Duyên"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Kỳ Duyên chấm dứt cuộc sống hôn nhân với Trịnh Hội sau 4 năm chung sống. &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p&gt;Tôi xin kết bằng câu cuối trong bài nhạc Một lần được yêu mà tôi viết cùng với ca sĩ Lưu Bích gần 10 năm trước:&lt;/p&gt; &lt;blockquote style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;blockquote style=""&gt; &lt;blockquote style=""&gt; &lt;blockquote style=""&gt; &lt;blockquote style=""&gt; &lt;p align="center"&gt;"Nếu có ngày tình ta tan vỡ&lt;br/&gt;có ngày đời em im tiếng&lt;br/&gt;xin anh đừng thương tiếc&lt;br/&gt;vì đã có lần tình yêu thắp sáng&lt;br/&gt;có lần mình yêu tha thiết&lt;br/&gt;thì dẫu xa nhau em hoài ghi nhớ&lt;br/&gt;Xin cho yêu hết &lt;br/&gt;dâng hết con tim trong phút giây này&lt;br/&gt;Người yêu em hỡi...&lt;br/&gt;Xin cám ơn anh cho em được yêu"&lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt; &lt;p align="center"&gt;... Và cho tới bây giờ đó vẫn là triết lý về tình yêu của tôi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nguyễn Cao Kỳ Duyên&lt;/p&gt; &lt;p&gt;(Theo Blog Kỳ Duyên)&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-9138584708025938690?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/9138584708025938690/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/triet-ly-tinh-yeu-cua-mot-nguoi-ma-toi.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/9138584708025938690'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/9138584708025938690'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/triet-ly-tinh-yeu-cua-mot-nguoi-ma-toi.html' title='Triết lý tình yêu (của một người mà tôi thích)'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3080837585126605422</id><published>2008-12-11T04:13:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.794-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tukyamthi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lungtung'/><title type='text'>Thời gian để...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Có người nhắn trách móc không đúng lời hẹn ước viết entry. Hehe… Quả thực đang quá bận rộn. Bận tới mức hôm nói chuyện với c Mỹ Linh VTV và Đỗ Bảo, hai người kia thì thích thú với khẩu hiệu “Thời gian để yêu” thì mình buột miệng, thiếu Thời gian, thời gian để làm và thời gian để ngủ.&lt;/span&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tình trạng căng thẳng này có lẽ anh chị bán phim, bán sách cho mình thấu nhất. Một đống sản phẩm văn hoá thế giới chắt lọc tinh hoa về cứ chồng chất trong phòng ngủ mà chưa giải quyết được. Có hai phim Traitor và Người dơi 3 ì ạch mãi xem trong 2 tuần nay chưa xong. Mỗi phim xem được 10 phút mỗi ngày. Tình hình xem phim của mình dạo này giống như down torrent vậy. THời gian cứ ì à ì ạch. Hiện thời thời gian biểu xem nghe đọc viết lộn tứ tung. Mới nhập hàng theo gout mới, rất cổ điển xinh đẹp: 4 đĩa Lang Lang, 3 đĩa Hilary Hahn và 1 đĩa mới của Sarah with love. Cộng với một loạt hàng đã down của Sa Ding Ding, Nguyên Lê, Britney, Nat King Cole, Hoàng Lập Hành, Lê Anh Dũng… chưa tiêu thụ được…. Sách thì khỏi nhé, 2 cuốn tiểu thuyết dầy ự dạng “have to read” của bác Nguyễn Phan Hách và Bùi Ngọc Tấn. ÂHHHHHHHHHHHHHHHHH…&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;2 ngày qua bị một bác nào trong đài nhắn tin “Dạo này lên V nhiều quá”. Ợ, bà con chuẩn bị xem CMIV ngã ngựa vòng 1 “Đối Mặt”, làm khách mời chương trình 1.1 Văn Hoá sự kiện &amp;amp;amp; nhân vật (Vụ này CMIV đối thoại với Thành Lộc và Đỗ Bảo hay ho phết nhá), rồi Nhân vật đồng hành với Bài hát Việt. (vụ này thì toàn có cánh thôi, các em Dương Cầm, Lương Bằng Quang, Nguyễn Duy Hùng, Nguyễn Đức Cường chuẩn bị đỡ nhé. Khen vèo vèo mì chính, đỡ được không?)…&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tháng 12, tháng giáp lá cà vỡ củ mật. Đang làm báo Tết. Tâm trạng ứ có hân hoan tẹo nào dù sau Noel là sinh nhật méo mó. Năm nay sẽ “trân trọng” tạm biệt tuổi 20 yêu dấu, bước vào tuổi 30 khốn kiếp. Tình hình rất ư là đau khổ vì tình trạng ế sưng đang quay trở lại.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Trân thành cảm ơn 2 món quà đầu tiên cho tuổi 30 &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style="font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; font-size-adjust: none; font-stretch: normal;"&gt;          &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Anh Đức và Chị Ngọ, hai người bạn thú vị. Một buổi sáng đẹp trời á khẩu khi nghe điện thoại từ Trung Của dẩn mỉn từ a Đức check hàng “Đĩa Jay Chou mới giống phim hoạt hình đúng không”. Tâm trạng chờ a Đức về chợ đã diễn ra cho đến lúc nhận đt lần 2 từ bà xã “Qua rước Jay Chou về đi em”&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt; OAAAAAAAAAAAAAAAAAAAH. Album mới nhất của Jay Chou, hàng xịn hộp bằng Inox dập nổi, DVD tặng kèm và một bộ bài với J- Jay Chou………………….. HUHUU&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt;&amp;amp;gt; SƯỚNG SƯỚNG&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style="font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; font-size-adjust: none; font-stretch: normal;"&gt;          &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;B.B. Quả điện thoại 2 sim trên 4 triệu của em đã làm anh phá vỡ kỷ lục 6 năm dùng điện thoại đểu dưới 3 triệu mất rồi. HUHU, e “Bóc tem 3 triệu” của anh rồi. Món quà này khiến mình vỡ mặt, rưng rưng nhưng cứ nhận…. HAHA… Điện thoại có chụp hình quay video nghe nhạc đầu tiên trong đời. ÔI, số phận mạt hạng của mình đã thay đổi rồi sao…&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Àh, chụp thử hình “Đĩa Jay Chou” bằng Điện thoại mới hỉ. Cảm ơn và trân trọng 2 món quà đầu tiên này. Đây là chiến trường văn hoá phẩm không đồi truỵ của tháng. Đĩa Jay nằm to ịch trên cùng (nhưng ở góc hình đoá)&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Danh sách quà tặng sẽ được update liên tục bằng các entry mới. Hehe.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3080837585126605422?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3080837585126605422/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/thoi-gian-e.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3080837585126605422'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3080837585126605422'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/thoi-gian-e.html' title='Thời gian để...'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-7101512940943841792</id><published>2008-12-01T17:59:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.801-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Nợ một lời xin lỗi</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Buổi tối chủ nhật. Đi xem phim bằng vé của bạn Huyền Galaxy tặng. Nhưng chọn xem phim không phải do bổn công ty nhập.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Highshool Musical 3&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cảm thấy cần phải xem phim này. Xem cho vui vẻ cuộc đời lên tí. Cần vài vụ nhảy nhót hát hò điên đảo. Cần thêm sự nhộn nhịp. Cần thêm sự xáo trộn. Thêm một tí sự lãng mạn. Cần nhất là giải quyết một buổi tối lạnh và tẻ nhạt.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Hơi vội vàng đăng ký chỗ ngồi khi buổi chiếu còn 15 phút nữa. Chỗ tương đối đẹp. Chui ngay vào phòng chiếu ngồi nghe nhạc teen quốc tế. Cũng còn hơn là ngồi chen chân ở sảnh. cái cảm giác bị ánh sáng đón khách của phòng chiếu, rọi thẳng từ trên đầu cứ như bị dõi mắt từ thiên đường vậy. Ê chề và loã lồ. Mình ngồi co rúm và đội xùm xụp mũ áo khoác như thần chết của Duku vậy.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Blah blah, trainer bộ phim Xích Bích phần 2 đang gây phấn khích vì gương mặt và diễn xuất quá tuyệt của Chu Du- Lương Triều Vỹ...&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;"Xin lỗi, hình như anh ngồi nhầm chỗ"&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;"Ô tôi có vé mà, để tôi check lại"&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Sự luống cuống của tôi khiến chiếc vé bé xíu nhẹ bỗng rơi nghiêng vào gầm ghế trong lúc cái đèn từ đỉnh đầu đã giảm sáng tối đa ...&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Hoá ra tôi nhầm. Vị trí của mình ngay hàng phía trước. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;"Hình như anh là C"&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cô gái hỏi... Còn tôi thì sự ngượng ngùng của việc nhầm (thường là tôi rất ghét) và sự luống cuống vô tình đang trộn vào nhau &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;"Không phải đâu, chị nhầm rồi"&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tôi vừa nói vừa lao thẳng lên ghế phía trước. Mũ áo khoác vẫn không rời khỏi đầu.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cả buổi chiếu vui nhộn của anh chàng Troy đa tài vẫn khiến tôi thiếu tập trung. Chỉ khi ngả lưng vào ghế tôi mới thấy mình vô duyên nối sự vô duyên. Tôi đã quên xin lỗi đôi tình nhân mà mình đã ngồi nhầm ghế. Tôi buột ra những câu nói hâm hâm mà quen nói lời tử tế.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cả buổi chiếu thay vì sự ức chế vì cái đèn trần ban đầu thay bằng cảm giác bị nhìn và đánh giá ngay từ đằng sau gáy.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Giá như đôi tình nhân kia một lúc nào ghé qua blog này. Coi như entry này là một lời xin lỗi muộn. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Chợt nhớ một lần trên đường, khi vừa trả lời 2 cô gái hỏi đường đi, tôi đã vọt lên gọi... Em ơi, em quên cảm ơn anh à? Xấu hổ thật.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-7101512940943841792?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/7101512940943841792/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/no-mot-loi-xin-loi.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7101512940943841792'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7101512940943841792'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/12/no-mot-loi-xin-loi.html' title='Nợ một lời xin lỗi'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-6713282917793944506</id><published>2008-11-29T03:51:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.840-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Its all over</title><content type='html'>&lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-6713282917793944506?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/6713282917793944506/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/11/its-all-over.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6713282917793944506'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6713282917793944506'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/11/its-all-over.html' title='Its all over'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-3025398227372217753</id><published>2008-11-26T17:31:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.858-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tho'/><title type='text'>Nửa ướt bây giờ, nửa ướt xa xưa</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Trưa nay, Bửu Nhưn đọc mấy câu thơ, thấy hay&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tối về search lại, thấy hay chi mà hay rứa.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;span style="font-size: 24pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;Trong cơn mưa ban trưa&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;Thấy hồn mình tách thành hai nửa&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font style="font-weight: bold;" size="4"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 18pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt; (Không đề - Nguyễn Thụy Kha)&lt;/span&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 24pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Nửa ướt bây giờ. Nửa ướt xa xưa.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Chừng nào sẽ khô đây???&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-3025398227372217753?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/3025398227372217753/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/11/nua-uot-bay-gio-nua-uot-xa-xua.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3025398227372217753'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/3025398227372217753'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/11/nua-uot-bay-gio-nua-uot-xa-xua.html' title='Nửa ướt bây giờ, nửa ướt xa xưa'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5547641406692117943</id><published>2008-11-22T03:31:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.878-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Chửi đê</title><content type='html'>&lt;p&gt;Phải viết trước blog “rào đón” này, để tránh tình trạng các bạn bè thân hữu gần xa sẽ shocked. Bạn Mít vừa đi quay chương trình “Đối mặt” về, và kết quả là bị loại ngay từ vòng 1. Một đau thương trọn vẹn í.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Hôm đi phỏng vấn, người phỏng vấn dễ thương hỏi “tại sao lại đi thi”. Ừhm, trả lời là, “Đi thi để muốn vượt qua tâm lý “sợ thua””. Và kết quả là thua ngay. Có mấy người nói là “nếu thua thì đừng nói làm gì ở đâu, xấu danh cơ quan đoàn thể bạn bè”. Hic, may là thua vòng 1, 2 thì không có cơ hội được tự giới thiệu. Quả là đau. HY vọng là mình sẽ không bị lên hình nhiều, vì nguyên văn mặt mới trải qua đợt điều trị trứng cá, nói chung là không mĩ miều gì. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Lúc về, nằm trên giường rồi, lưng đau và chân mỏi dã man. Hic, nằm trên giường nệm êm chăn ấm, thấy nhẹ nhõm phết. Ùhm, hình như đã không thấy sợ hãi khi bị thất bại nữa rồi. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;OK, em thua rồi… Mời các anh chị em bạn bè vào chửi (Đặc biệt là bé Bánh Bao, Bé Bảo Nhưn, bé Tôn, bé Huyền rất tồ, bé Nga chọi… ). Miềng chịu&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5547641406692117943?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5547641406692117943/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/11/chui-e.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5547641406692117943'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5547641406692117943'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/11/chui-e.html' title='Chửi đê'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-1094431922732487602</id><published>2008-11-16T02:07:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:49.926-07:00</updated><title type='text'>Coming Soon 12.2008</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Trân trọng kính báo&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Hai sản phẩm Made in CMIV đã hoàn tất. Chuẩn bị xuất hiện trong tháng 12&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;font style="color: rgb(255, 0, 0);" size="5"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold;"&gt;Album Hiền Thục Vol9 - Portrait.17&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;"Album lấy ý tưởng từ tên bức hoạ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vẽ chân dung Hiền Thục- Bức hoạ được ghi Portrait17. Không rõ đó là chân dung số 17 của nhạc sĩ kiêm hoạ sĩ, hay là Chân dung tuổi 17 của Hiền Thục.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Đã hơn 10 năm từ những ngày xưa ấy. Nhạc sĩ thì không còn nữa còn Ca sĩ cũng đã có quá đủ biến cố để không còn dấu vết của những hồn nhiên trong veo ngày đó. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Portrait 17 - Album gồm 10 nhạc phẩm của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Khác với sự lựa chọn an toàn của các nghệ sĩ khác, album của Hiền Thục chủ yếu gồm các ca khúc mới, hoặc ít người lựa chọn thể hiện. 2 bài quen thuộc nhất là "Còn tuổi nào cho em"- sự nhắc lại của album Mộc cách đây 3 năm và "Cuối cùng cho một tình yêu" - gắn với một kỷ niệm riêng. Các ca khúc khác đều lần đầu tiên, Hiền Thục thu thanh. "Đoản khúc thu Hà Nội" - ca khúc hát tặng cho những người bạn Hà Nội của cô. Một bản song ca đầy bất ngờ với ca sĩ Tùng Dương...&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Ngoại trừ 2 bản Acoustic phong cách quen thuộc với Hiền Thục do nhạc sĩ Thanh Phương hoà âm, các bản còn lại do nhạc sĩ Hồng Kiên thực hiện với những thử nghiệm trẻ hoá tâm lý người nghe nhạc Trịnh bằng R&amp;amp;amp;B. Tuy vậy, một số bản hoà âm thách thức Hiền Thục với chất liệu semi classical&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Photo: Samuel Hoang ,  Graphic Design: Dung Yoko&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" href="http://s8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/?action=view&amp;amp;amp;current=coverHienThuc.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/coverHienThuc.jpg" alt="Photobucket" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;font style="font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);" size="5"&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Album Vương Dzung Vol 2 - DZUNG&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tên album để ghi nhớ cách viết hiện tại của tên ca sĩ, chỉ đơn giản vì nghĩa tiếng Anh của cái tên đẹp Dung... lại chẳng đẹp tẹo nào!&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Khởi nghiệp bằng Giải Nhất Sao Mai 2005 toàn quốc bảng Nhạc nhẹ. Dzung khởi nghiệp chậm hơn 2 người bạn là Nguyễn Ngọc Anh và Phương Linh. Cho dù cả 2 bạn đều chưa có được 2 album riêng như Dzung. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Album Vol1 - Trái cam mặt trời với những tác phẩm chủ yếu của Nguyễn Cường, cùng với sự xuất hiện trên truyền hình quá nhiều với các ca khúc âm hưởng dân ca Bắc bộ, cái tên Vương Dzung bị gắn với chất liệu âm nhạc đó. Đó là một phong cách độc đáo, phù hợp với Vương Dzung nhưng hơi bó buộc và giới hạn những lần xuất hiện của Dzung.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Với mong muốn khẳng định mình ở những miền âm nhạc khác, giản dị và trữ tình hơn. Vương Dzung đã thực hiện album Vol 2 với chất liệu Pop và các tác phẩm âm nhạc trẻ. Ca khúc được lựa chọn của các tác giả Quốc Bảo, Hồng Kiên, Võ Thiện Thanh, Giáng Son, Nguyễn Vĩnh Tiến, Trần Thanh Sơn, Trần Quế Sơn...&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Có thể đâu đó vẫn còn những giai điệu âm hưởng ngũ cung trong các tác phẩm. Nhưng đó chính là sự "cố tình" để không để mất đi chất riêng của Vương Dzung, song màu sắc âm nhạc đều quay về nhạc pop đề cao tiết tấu và giai điệu. Vương Dzung đã rất cố gắng để hát thật dịu dàng, trữ tình... Khác hẳn những gì mọi người có thể nghĩ đến cô&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Hoà âm: Hồng Kiên - Thanh Phương&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Khách mời đặc biệt: Anh Khang&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;photo: Jundat,  art design: Cao Trung Hiếu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" href="http://s8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/?action=view&amp;amp;amp;current=DZUNGcover_001.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/DZUNGcover_001.jpg" alt="Dzung2" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;font size="4"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold;"&gt; Thế nào, các bác thấy quả nào OK thì chuẩn bị đi nhé.... &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-1094431922732487602?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/1094431922732487602/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/11/coming-soon-122008.html#comment-form' title='18 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1094431922732487602'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1094431922732487602'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/11/coming-soon-122008.html' title='Coming Soon 12.2008'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-6089459263594950634</id><published>2008-11-11T23:27:00.000-08:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.036-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friend'/><title type='text'>Entry for November 12, 2008</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/a739.jpg?mggyLMKB8M0llGXc" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Haizz&lt;/span&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Entry này dành để chúc mừng sinh nhật cho thằng em. Cái trò viết một en-tri này lâu nay bắt đầu thấy sến sến. Nhưng xét cho cùng, sến sến nó lại hợp với người được tặng. Thôi, đàn sến bay qua này…&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cốc Cốc Cốc&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chịu nổi không? &lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Quà ở dưới đấy.&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Vèo vèo&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Bùm chéo&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Phụt (Pháo hoa bay vèo vèo)&lt;/p&gt;  &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" href="http://s8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/?action=view&amp;amp;amp;current=DSCN3829.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/DSCN3829.jpg" alt="Chuc mung sinh nhat" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;br/&gt;   &lt;p&gt;………….&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;CHÚC MỪNG SINH NHẬT La La La La&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Bao lâu rồi ta, thấm thoắt là đã trên 400 ngày chơi với nhau roài. Xét cho cùng, mày cũng chưa là gì so với những người bạn thân khác của anh. Con bạn thân nhất của anh, chơi với nhau từ thời mặc quần … có lỗ chống đái dầm. Thế mà anh vẫn giữ món quà sinh nhật của nó cách đây 2 năm. Thôi mặc kệ, cái áo anh mua cho nó chắc giờ lỗi mốt rồi. Đưa nó đánh cho mình phù mỏ. Một thằng bạn thân khác anh chơi với nó 11 năm, từ thời vừa ra trường cấp 3. Sau thời tốt nghiệp đại học, mỗi đứa mỗi phương. Cả năm bặt vô âm tín nhưng cứ ngày sinh nhật của mỗi thằng vẫn có điện thoại. Mà chắc chắn luôn, cứ chờ và không thể biết nó sẽ gọi lúc nào trong ngày sinh nhật. Anh cũng vừa mới gọi cho nó hôm 24.10. Hoá ra 7 năm qua gặp nhau 1 lần, nhân gấp đôi là 14 lần gọi điện thoại. Bạn bè thế đấy. Vưỡn thân nhau. Một ông bạn vàng nữa. Nhớ lần 19.4 hai năm trước, nó đi ôtô đến cửa nhà mình, rủ đi lượn. Chả hiểu nó tự dưng rủ đi nhậu muộn nên hỏi mới biết, hoá ra mình quên mất sinh nhật nó đến mức nó phải chạy xe đến rước mình đi Happy birthday…&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Năm nay mày 25 tuổi rồi đấy nhỉ. Trên 2 con giáp. Ở quê mà lấy vợ sớm có khi con cũng sắp xong tiểu học rồi. Thế mà nhiều khi anh nghĩ mày vẫn đáng tặng cho chiếc khăn tay, thêu 3 bông hoa tím hoặc một con gà con xinh xắn, cài kim băng ở vai áo bên phải, thi thoảng các anh các chị nhắc hỉ mũi xanh thập thò… Ừ nhỉ, tại sao anh khôgn nghĩ đến món quà này cho mày nhỉ. Thôi nếu có cơ hội ở xứ xủng xoẻng ấy tự mua một cái khăn Hermes hoặc Chloé đi. Coi như đó là quà của anh (nhưng tiền của mày nhé).&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sinh nhật, mày có thấy mày già đi không em?&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Già đi, Già cho sớm cảm thấy đáng tiếc và đáng yêu cái thời tuổi trẻ mày đang sống.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Già đi. Già cho có thời gian mà ngẫm lại quãng thời gian vội vàng vừa đi qua.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Già đi, Già để mà nghĩ lại những ấu trĩ đã không còn tồn tại, những lo toan hoá ra thật cỏn con, những việc mình làm hoá ra cũng đáng.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Già đi em. Già mà về mua 2 căn hộ trên tầng chung cư cao nhất (để làm gì? Hêhe)&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Già đi. Già cho 2 chân mệt rũ ra. Khỏi đi nhiều, Khỏi ra khỏi HN2, Khỏi chạy vòng lên đê Hồng Hà. Khỏi phải mệt…&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ê, tự nhiên có một ngày để mày uống say có lý do. Không cần bác sĩ ơi nữa đâu, có vấn đề gì cứ gọi luật sư đến giải quyết.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Luật sư mà bố láo, mà bó tay. Lúc đó hãy cần gọi Bác sĩ nhé…&lt;br/&gt;  &lt;/p&gt;&lt;p&gt;(Cái bánh đến là đẹp í. Nên ăn cắp mẫu gấp em ạ)&lt;br/&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-6089459263594950634?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/6089459263594950634/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/11/entry-for-november-12-2008.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6089459263594950634'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6089459263594950634'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/11/entry-for-november-12-2008.html' title='Entry for November 12, 2008'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-9154006854671611256</id><published>2008-10-23T20:01:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.044-07:00</updated><title type='text'>Trích đoạn</title><content type='html'>Nguyễn Nguyễn lấy tay gõ vào lan can rồi nói: “Thực ra tớ biết hai người xa nhau quá lâu sẽ rất dễ có chuyện. Thật đấy, một chốn đôi nơi yêu nhau quá khổ, nhưng tớ luôn tâm niệm rằng, tớ và anh ấy đều có đủ sự chung thuỷ, chắc chắn cả hai sẽ đợi được đến ngày về với nhau. Tớ cũng không biết bắt đầu từ bao giờ, tự nhiên tớ cảm thấy giữa hai đứa chúng tớ chẳng có chuyện gì để nói. Anh ấy bảo “xxx ngốc quá, chân đi đôi tất khác nhau mà không biết”, thưc ra tớ rất muốn hỏi “xxx là ai?”. Tớ kể, “giảng đuowngf trong học viện bọn em, sau khi sửa sang trông có hồn hẳn lên”, anh ấy nói “Anh có biết Học viện của bọn em trước đây như thế nào đâu”… Cứ như thế, bọn tớ bắt đầu không hiểu những chuyện đang xảy ra xung quanh nhau, hàng ngày có bao nhiêu chuyện phải  trải qua và bao nhiêu người xuất hiện bên người mình yêu nhưng bọn tớ đều không biết. Những lúc bọn tớ chán nản, những lúc vui, lúc buồn đều không có người kia ở bên cạnh. Cả hai chỉ có thể gọi điện thoại. Trước kia mỗi lần gọi điện thoại là nói cả tối, chỉ mong kể hết mọi chuyện cho nhau nghe, dần dần càng nói càng ngắn, kể cho nhau nghe những chuyện xa lạ quả thực là vô vị. Những chuyện cả hai thấy hứng thú chỉ còn là kỷ niệm mà thôi, nhưng quá khứ dù đẹp đến đâu, nói mãi sẽ thấy nhạt nhẽo. Thế rồi tớ mới  phát hiện ra rằng, không ngờ tớ đang rất cố gắng tìm kiếm chủ đề , càng tìm càng không biết phải nói gì. Tớ nghĩ, chắc anh ấy cũng như vậy. Bây giờ, bọn tớ gọi điệnc ho nhau, chỉ là thông báo cho người kia biết mình đang ở đâu, làm gì, nhưng anh ấy ngốc quá, ngay cả nói dối cũng không biết&lt;br/&gt;&lt;br /&gt;&lt;br/&gt;&lt;br /&gt;Tân Di Ổ- Anh có thích nước Mỹ không?- tiểu thuyết 2008&lt;br/&gt;&lt;br /&gt;&lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-9154006854671611256?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/9154006854671611256/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/10/trich-oan.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/9154006854671611256'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/9154006854671611256'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/10/trich-oan.html' title='Trích đoạn'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5561327027867728928</id><published>2008-10-12T03:31:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.160-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Sang mua</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Hom nay mua buon quaaaaaaaaaaaaa.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5561327027867728928?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5561327027867728928/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/10/sang-mua.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5561327027867728928'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5561327027867728928'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/10/sang-mua.html' title='Sang mua'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-7289745989802226441</id><published>2008-09-22T18:08:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.175-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uncategorized'/><title type='text'>Ủa</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/3f25.jpg?mggyLMKBOTFCMgST" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Ủa, sao đứng chình ình trước ngõ nhà tôi?&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Trên đường về nhà, thấy pano mới tuyên truyền Mũ bảo hiểm. Ấn tượng đầu năm nay không đẹp bằng năm ngoái, dù năm nay toàn là người đẹp chứ không phải bệnh nhân chấn thương sọ não như năm ngoái. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Ủa, mà ai quen quen&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Nhìn kỹ, TRời, Mắc chi ra đứng cửa nhà tui vậy. Mai Phương Thuý, Thành Lộc, Lam Trường... lại ra chỗ khác là sao??? hehee. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Mai mốt rảnh sẽ post nốt mấy mẫu pano này. Thích ghê. Hy vọng có clip đẹp như năm ngoái nữa í.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-7289745989802226441?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/7289745989802226441/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/ua.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7289745989802226441'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7289745989802226441'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/ua.html' title='Ủa'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5683243433729001191</id><published>2008-09-22T05:05:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.203-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='funny'/><title type='text'>Hãy đến đây hỡi người</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/365e.jpg?mggyLMKBbO5RLnVH" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="5"&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Dược sĩ ngoài tốt bụng còn phải đẹp trai!&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Bạn đã mến anh ấy, tại sao ko tin tưởng anh ấy&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Hãy đến với CMIV&lt;/span&gt;!&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Đến với cửa hàng thuốc &lt;em&gt;GPP* 2E&lt;/em&gt; (2E Trần Hưng Đạo, Hà Nội)&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;font size="4"&gt;&lt;br/&gt;Kính báo với bà con, anh chị em. Cửa hàng Dược uy tín và trách nhiệm của CMIV mang tên "Nhà thuốc 2E" chuẩn bị đi vào hoạt động. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Anh chị em hãy lưu vào bộ nhớ, địa chỉ này.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Nơi đây, hứa hẹn sẽ là một địa điểm đáng tin cậy để anh chị em... có thể nhìn thấy CMIV- Dược sĩ (Được đào tạo chuyên nghiệp) hành nghề một cách thân thiện và đáng mến.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Giá thuốc sẽ được niêm yết cụ thể, đảm bảo chính xác và ưu tiên cho người nghèo có nhu cầu nâng cao sức khoẻ, đẩy nhanh kết quả điều trị.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;2E (Êm ái - Êm dịu - Êm như vòng tay bạn hiền)&lt;br/&gt;2E (2E Trần Hưng Đạo, sự khác biệt trong cung ứng Dược phẩm)&lt;br/&gt;2E (Còn gì mà không nhớ đến Em, Còn gì mà không đến với Em)&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;2E- Dù 2 con người, 2 công việc nhưng vẫn là Em.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;CMIV kính thư&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;GPP: Tiêu chuẩn thực hành tốt nhà thuốc (Good Pharmacy Practice)&lt;br/&gt;Hình minh hoạ: Dược sĩ CMIV- photo by Akay. Stylist: DCHN. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;font style="font-style: italic;" size="3"&gt;Câu hỏi cuối: &lt;br/&gt;1- Dược sĩ có cần đẹp trai hơn nữa không?&lt;br/&gt;2- Nhà thuốc có nên làm poster và tờ rơi với hình chân dung dược sĩ không?&lt;br/&gt;3- Có nên mở nhạc khi bán và tư vấn thuốc không?&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Trân thành cảm ơn các comment góp ý.&lt;/font&gt; &lt;br/&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5683243433729001191?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5683243433729001191/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/hay-en-ay-hoi-nguoi.html#comment-form' title='16 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5683243433729001191'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5683243433729001191'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/hay-en-ay-hoi-nguoi.html' title='Hãy đến đây hỡi người'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5803498352385202037</id><published>2008-09-17T03:56:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.300-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Xuân này con hông dzìa - Thuỳ Chi</title><content type='html'>&lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5803498352385202037?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5803498352385202037/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/xuan-nay-con-hong-dzia-thuy-chi.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5803498352385202037'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5803498352385202037'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/xuan-nay-con-hong-dzia-thuy-chi.html' title='Xuân này con hông dzìa - Thuỳ Chi'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-6424497838014074886</id><published>2008-09-10T19:21:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.321-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tukyamthi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lungtung'/><title type='text'>BẠN</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/4680.jpg?mggyLMKBe.gN8LTY" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;     &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;1-     &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Hôm nay, 13 giờ một người bạn lên máy bay tòng phu. Hehe, mấy ngày gặp nhau vẻn vẹn mà thú vị. Con người này chưa bao giờ hết lý thú. Nửa bạn, nửa chị, Nửa du côn- nửa nghệ sĩ, Nửa đàn ông- Nửa thiếu nữ, Nửa đẹp- Nửa xấu… Đạp đi, đạp chết mẹ nó đi. Hehe, hơi bị nhớ mấy câu đùa được bê nguyên ra cho thiên hạ nghe. Thế mà khối người khoái chí. Thích những chuyến đi của bạn này, lúc online khối chuyện buôn bán để rồi máu chí gặp nhau tua lại. Bạn về làm được việc lớn, đêm hôm khuya khoắt bao nhiêu người nhắn tin chia sẻ về bạn vào máy mình. Giống hệt như mình đã là của bạn vậy. &lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;2-     &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Bạn nữa, người trở về và trằn trọc trên giường sau 3 năm du học. Con số 18 đưa ra như thách đố sự chịu đựng và thử thách của họ. Mình có nhiều niềm tin vào người này, thông minh- kín đáo và đồng cảm nhiều điều. Sự trở về của bạn là mơ ước của tôi. Sự thành đạt của bạn trong tương lai là điểm đến của tôi… Tôi giấu những giấc mơ thảo nguyên đi từ lâu rồi. Tôi không nghĩ đến những viên gạch lát đường đá cổ lâu rồi. Tôi chỉ còn thấy đẹp khi xem phim về những lâu đài và bầu trời xanh trong veo… Rồi ở đâu cũng dưới bầu trời này. Ở đâu rồi mình cũng là mình- bé xíu- cuộn khát vọng vào bên trong và lăn như bi không gia tốc trong xã hội. Phút nào đứng lại thì buồn. Lúc cuồn cuộn đi đâu thiết tha gì xung quanh… Rồi thì ở đâu cũng chừng đó ham muốn, chừng đó nhu cầu, chừng đó tư thế … mà thôi. Điều tôi muốn nói với bạn, ngủ đi, 3 ngày nữa là trở về nhịp sống mà thôi. Nói tiếng việt với bố, ăn cơm nhà với mẹ, nghe Hà Trần hát nhạc chiến tranh chẳng khoái hơn xì xồ với bọn tư bản, tiêu Euro và nghe J.Lo sao? Giá trị của mình không thay đổi và cũng chẳng thể thay thế được nhiều. Bám gốc rễ mà sống, chả hơn chơi vơi làm tầm gửi trên cao?&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;3-     &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Bạn nữa. Bạn làm tôi cảm động rơi nước mắt với 6 hương vị bé xíu nhưng đầy ánh trăng rằm. Bạn đi qua Thu Hương hiếu kỳ với đám đông và đặt câu hỏi nhà tôi có đồ thắp hương chưa? Bạn điện thoại ào ào như mọi lần sau đúng buổi tối anh em tôi băn khoăn- ăn hay không ăn chiếc bánh Trugn thu khác trị giá hàng triệu. Chỉ tối qua thôi tôi đã nghĩ mình sẽ mua tạm một cái bánh khác, thay thế hộp bánh ngon (mà từ bé đến giờ tôi chưa ăn bao giờ) về quê cho bố mẹ. Lúc đó nghĩ bố mẹ cũng có khi chưa bao giờ được ăn mấy cái bánh này chắc luôn… Đã 11 năm sống xa nhà, nhưng không bao giờ quên khái niệm Tết trung thu. Tôi, hay bạn, dù sống dưới bầu trời nào cũng vẫn một vầng trăng đó thôi. Vẫn sẽ thấy lúc tròn vành vạnh mà nhớ lúc quây quần thủa nhỏ. Càng lớn thì càng coi nhẹ miếng bánh ngày xưa. Nhưng càng lớn thì giá trị của sự chờ đợi trăng tròn lại càng lớn. Hồi hộp từng ngày theo tiếng trống ếch. Mắt rưng rưng từng chớp mỗi khi nhìn thấy đèn kính màu… Tôi không hẳn là đứa quá sến đến mức rặn ra cảm xúc. Nhưng rõ ràng bạn đã làm tôi rơi nước mắt&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;4-     &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Tôi vẫn nhớ. Nhớ như in cô bạn gái đại học- Người yêu mà tôi yêu nhiều nhất thì chính xác hơn. (Người ấy đã lấy chồng, sinh con và nói với tôi, sẽ không còn ai để đi café với tôi, xem phim với tôi, ăn cơm cùng tôi nữa vì bạn í đã đi lấy chồng). Điều tôi nhớ nhất về người ấy không phải là người đó xinh, bàn tay người đó đẹp, hay những giọt nước mắt của người ấy… Mà đó là chiếc gối bằng lụa xanh, in trăng và sao lúc chia tay. Người đó viết “em trả anh về thế giới của anh”. Thế giới của tôi là trăng và sao hay sao? Để tôi ôm cả trăng và sao mơ mộng đến bây giờ àh? Tôi đã thề mình không mơ mộng từ ngày ấy. Sự mơ mộng lấy đi thực tế của tôi, lấy đi những điều mà sau này tôi mới thấy giá trị. NGười ấy ngày xưa, nhớ mãi đến trước mặt tôi, nhấc lên từ làn xe Honda cup (chiếc xe không dành cho 2 người yêu nhau) một túi hồng xanh. Tôi thích nhất trái hồng xanh mùa thu. Tôi ghét nhất phải gọt nó. Nhưng tôi có thể chết đi được khi nhận túi hồng xanh từ người mà tôi biết đã hiểu tôi đến đáy. Tôi có thể ăn mãi, ăn đến say nhựa hồng xanh khi nhận nó từ…. người nào đó gọt cho tôi. Tôi tầm thường nhỉ… tầm thường đến mức nhìn trái hồng xanh mà ứa nước bọt nhớ về tình yêu đã không còn.&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;5-     &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Tôi cũng nhớ mãi trung thu năm ngoái. Có người cao hứng lắm, nhất định bắt tôi đừng mua bánh trung thu và chờ người đó share những thứ sơn hào hải vị ê chề nhà bạn ấy. Bạn ấy hồn nhiên vô cùng, hồn nhiên chia sẻ những tình cảm chân thành… Tôi tin bạn ấy chân thành, không thay đổi suy nghĩ ấy dù bạn ấy đã quên… rằng tôi đã giữ đúng lời hứa không bánh trung thu. Đêm trung thu ấy, bạn í đã quên lời hứa không chỉ với tôi và còn một người khác…&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;6-     &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Chúng tôi hay ăn bánh trung thu 2land trước mùa Trung thu. Thú vui gặm nhấm ký ức thơ bé đầy thú vị. Thú vui nhấm nháp những miếng bánh ngày càng khác xa hương vị ngày xưa nhưng vẫn thấy ngon vì quanh mình là bạn bè. Ăn kỷ niệm và không khí thì đúng hơn… Đôi khi tôi thấy mình hơi đề cao cảm xúc, hơi thái quá những cảm giác của cá nhân mình. Đôi khi mình lại trân trọng những lời hứa vô tình hoặc cao hứng quá chăng?&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style=""&gt;7-     &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Nhưng bạn ạ, xét cho cùng chiếc bánh Thu Hương bé xíu 18K (mà tui thường mua sau Trung thu với giá rẻ hơn), hay những quả hồng xanh bé xíu, cho đến những hộp cao lương tôi gửi về nhà hoặc trong lời hứa đã quên 1 năm của bạn cũng chỉ là thực phẩm. Nó sẽ quá hạn sử dụng nếu lỡ quên đi. Nó cũng sẽ bị giảm giá nếu như qua ngày rằm tháng tám giống như bánh Thu Hương… Nhưng với tôi, nó mang giá trị khác. Tôi thích câu quảng cáo của bánh Kinh Đô- “Trao thành ý- bền tâm giao”… Chính bạn mới là giá trị của chiếc bánh mà.&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 0.25in; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-6424497838014074886?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/6424497838014074886/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/ban.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6424497838014074886'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6424497838014074886'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/ban.html' title='BẠN'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-4364506563751035923</id><published>2008-09-09T02:50:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.368-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='perfume'/><title type='text'>Cool Water</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/12b9.jpg?mggyLMKB2RYj9vRv" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;Bổ sung bộ sưu tập. Chai Davidoff thứ 2- loại cool water&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;Cảm ơn bạn TD đáng yêu&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;Được giới thiệu vào mùa thu năm 1991, Davidoff Cool Water được xem như một làn sóng tươi mát của tâm hồn. Người đàn ông Cool Water tận hưởng một cuộc sống đầy niềm vui, hăng hái và sảng khoái. Thân chai với một màu xanh bóng loáng thể hiện sự nam tính của những người đàn ông mạnh mẽ với một phong cách tuyệt vời. Sự kết hợp của những nốt hương từ hoa cam, bạc hà, lá hương thảo, gỗ đàn hương và xạ hương; bộ sưu tập Cool Water hứa hẹn mang đến những mùi hương thật mạnh mẽ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;strong style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;br/&gt;Phong cách:&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mạnh mẽ, nam tính, phong cách.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;a href="http://s8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/?action=view&amp;amp;amp;current=davidoff_cool_water_men.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i8.photobucket.com/albums/a45/chuminhvu/davidoff_cool_water_men.jpg" alt="nuochoa" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-4364506563751035923?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/4364506563751035923/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/cool-water.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4364506563751035923'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4364506563751035923'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/cool-water.html' title='Cool Water'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-5489581457754297657</id><published>2008-09-09T00:13:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.404-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='video'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Crush- HQ video</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/a506.jpg?mggyLMKBcrk6t7V_" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br/&gt; &lt;a style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" href="http://www.mediafire.com/?spt2gyrflpr"&gt;http://www.mediafire.com/?spt2gyrflpr&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Link HQ video Crush - video đầu đời của bé David Achurleta. Iu bé này quá&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-5489581457754297657?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/5489581457754297657/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/crush-hq-video.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5489581457754297657'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/5489581457754297657'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/crush-hq-video.html' title='Crush- HQ video'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-4170297756443024069</id><published>2008-09-08T05:24:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.419-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='baochi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tulieu'/><title type='text'>Thích quá đi</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/c88a.jpg?mggyLMKBMqVs3Ex2" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;     &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b style=""&gt;Khám phá cuộc sống&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b style=""&gt; &lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" align="center"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-size: 20pt;"&gt;Vienne&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-size: 20pt;"&gt; Boys Choir - sứ giả của những thần đồng&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b style=""&gt;“&lt;i style=""&gt;Tất cả mọi người đều có âm nhạc trong mình. Đó là một phần của văn hóa. Là một thành viên của dàn hợp xướng là một cách để đóng góp xây dựng nền văn hóa của chúng tôi&lt;/i&gt;”- mục tiêu của dàn hợp xướng danh tiếng bậc nhất thế giới này đã nói lên được giá trị của họ. Việt Nam- rồi cũng sẽ là một điểm đến văn hoá của họ trong những cuộc hành trình cùng âm nhạc tới đây (&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt;Vienne&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt; Boys Choir sẽ trình diễn tại Nhà hát Lớn HN- tối 1/10 và Nhà hát thành phố HCM tối 4/10) &lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b style=""&gt;Gắn liền với lịch sử âm nhạc&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cách đây hơn 1 nửa thiên niên kỷ, năm 1498, Hoàng đế Maximilian I đã chuyển cung điện và những nhạc công hoàng gia từ Innsbruck đến thành phố Vienna. Ông ra lệnh phải có 6 cậu bé trong đội nhạc công của nhà vua và các sử gia đã chọn năm 1498 làm năm thành lập chính thức của &lt;span class="avtext1"&gt;Vienna Hofmusikkapelle và Dàn hợp xướng Những cậu bé Thành Vienna – Vienna Boys’ Choir. Năm 1918, dàn hợp xướng chủ yếu chơi nhạc phục vụ cho hoàng cung. &lt;/span&gt;Dàn hợp xướng đã từng là nơi làm việc và cống hiến của nhiều nhạc sĩ nổi tiếng, đặc biệt là &lt;span class="avtext1"&gt;W.A. Mozart. Các nhà soạn nhạc Jacobus Gallus, Franz Schubert và các nhạc trưởng Hans Richter, Felix Mottl và Clemens Krauss cũng từng là thành viên dàn hợp xướng. Anh em Joseph và Michael Haydn là thành viên của dàn hợp xướng Nhà thờ thánh Stephen, và thường xuyên hát cùng dàn hợp xướng hoàng gia… &lt;/span&gt;Năm 1918, sau khi đế chế Habsburg bị sụp đổ, chính phủ Áo tiếp quản đoàn biểu diễn Opera hoàng gia (bao gồm dàn nhạc và những ca sỹ trưởng thành) nhưng không tiếp nhận những cậu bé trong dàn hợp xướng. Dàn hợp xướng tiếp tục tồn tại là nhờ một sáng kiến của Josef Schnitt, người sau đó trở thành Linh mục Nhà thờ Hoàng gia vào năm 1921. Ông Schnitt đã biến dàn hợp xướng của những cậu bé trở thành một tổ chức tư nhân: những cậu bé từng chơi trong dàn hợp xướng cung điện hoàng gia trở thành thành viên của &lt;span class="avtext1"&gt;Wiener Sängerknaben, đồng phục hoàng gia được thay bằng áo quần thủy thủ, và sau đó là những bộ quần áo thời trang nhất dành cho nam thiếu niên. Nguồn ngân quỹ của nhà thờ không đủ để trang trải cho các cậu bé và năm 1936, dàn hợp xướng bắt đầu tổ chức hòa nhạc ở bên ngoài nhà thờ, biểu diễn những bài thánh ca ngắn, những tác phẩm cổ điển và cả những vở nhạc kịch opera dành cho trẻ em. Kết quả thật đáng kinh ngạc: chỉ trong vòng 1 năm, Wiener Sängerknaben đã biểu diễn ở &lt;/span&gt;&lt;span class="avtext1"&gt;Berlin&lt;/span&gt;&lt;span class="avtext1"&gt; (dưới sự chỉ huy của nhạc trưởng Erich Kleiber), &lt;/span&gt;&lt;span class="avtext1"&gt;Prague&lt;/span&gt;&lt;span class="avtext1"&gt; và &lt;/span&gt;&lt;span class="avtext1"&gt;Zurich&lt;/span&gt;&lt;span class="avtext1"&gt;. Tiếp theo đó là Athens và Riga, Tây Ban Nha, Pháp, Đan Mạch, Na Uy, Thụy Điển, Mỹ, Úc, Nam Mỹ…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b style=""&gt;Môi trường nuôi dưỡng tài năng&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Dàn hợp xướng “Vienne Boys Choir” lừng danh trên thế giới không bởi những album hợp xướng cổ điển bán chạy nhất ở mọi quốc gia, mà còn bởi nó chính là một môi trường giúp các cậu bé phát huy tối đa và nhận biết được năng lực bản thân cũng như tiềm năng âm nhạc của mình. Các thành viên dàn hợp xướng học cách bộc lộ chính mình một cách chuyên nghiệp với nhiều phong cách nhạc khác nhau. Và họ được cung cấp những công cụ để, nếu muốn, có thể trở thành một nhạc sĩ chuyên nghiệp. Những kinh nghiệm mà một cậu bé thu lượm được trong thời gian là thành viên của dàn hợp xướng, đặc biệt là về các buổi hòa nhạc và đi tour, sẽ theo cậu suốt cuộc đời. “&lt;i style=""&gt;Chúng tôi muốn dạy các cậu bé trở thành một con người cởi mở, khoan dung, tự lập và phát triển tốt. Tất cả những cậu bé tài năng đều được hưởng chung một nền giáo dục, dù xuất phát điểm của họ có khác nhau thế nào chăng nữa.”&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Wiener &lt;span class="avtext1"&gt;Sängerknaben có trường học riêng. Với lớp học đầu tiên tại nhà trẻ, các cô bé cậu bé đã được cung cấp những kiến thức đại cương và âm nhạc hoàn chỉnh ở bậc sơ cấp. Lên 10 tuổi, hầu hết những cậu bé tài năng nhất sẽ được lựa chọn vào đội hợp xướng và tham gia vào trường trung học phổ thông của dàn nhạc. Tất cả sẽ được chỉ định vào một trong các đội hợp xướng và các bài học sẽ được dạy cho từng nhóm nhỏ. Trường học có một ban nhạc và tổ chức các hoạt động ngoại khóa như thể thao (bóng chày, bóng rổ, judo, bong đá, bơi và đấu kiếm) hay các buổi hòa nhạc, opera, kịch và điện ảnh. Các thành viên của đội hợp xướng được khuyến khích có những tác phẩm riêng, và rất nhiều người đã viết, đóng kịch và đạo diễn những vở kịch ngắn về cuộc sống ở trường. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span class="avtext1"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span class="avtext1"&gt;Các nam sinh là niềm tự hào của trường. Nhiều người trong số họ tiếp tục học để trở thành các nhạc sĩ, nhạc trưởng, ca sĩ, hay nhạc công chuyên nghiệp ở Viên và trên thế giới. Rất nhiều trong số họ vẫn tiếp tục ca hát. Có 2 đoàn bao gồm các giọng ca nam từng là thành viên của Wiener Sängerknaben trước kia, Chorus Viennensis và Imperial Chapel’s Schola Cantorum…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Hiện nay tổ chức này gồm có khoảng 100 thành viên từ 10 đến 14 tuổi, được chia thành 4 dàn hợp xướng. Các dàn hợp xướng này thực hiện khoảng 300 buổi hòa nhạc và trình diễn mỗi năm với lượng khán thính giả trên dưới nửa triệu người. Mỗi nhóm dành khoảng 9 đến 11 tuần trong năm học để đi biểu diễn. Họ đến hầu khắp các thành phố châu Âu, và cũng là những vị khách thường xuyên của châu Á, Úc và các nước châu Mỹ. &lt;span class="avtext1"&gt;Mỗi nhóm được&lt;/span&gt; đặt tên theo những nhà soạn nhạc nổi tiếng người Áo từng gắn bó với lịch sử phát triển của cả dàn hợp xướng là Bruckner, Haydn, Mozart và Schubert và trình diễn rất nhiều tác phẩm âm nhạc của họ.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Kể từ những năm 1920, dàn hợp xướng không ngừng thu thập các bản nhạc trong suốt cuộc hành trình của họ. Một trong những mục tiêu giáo dục là giới thiệu cho các cậu bé những phong cách âm nhạc khác nhau. &lt;span class="avtext1"&gt;Gerald Wirth cho biết, “&lt;i style=""&gt;Chúng tôi không yêu cầu phải chơi những bản nhạc gốc, chúng tôi tạo ra điều gì đó từ những nguồn gốc, nguyên văn, sổ sách ghi chép của chính chúng tôi. Chúng tôi cố gắng trung thành với bản gốc và sử dụng chúng với sự tôn trọng&lt;/i&gt;”. &lt;/span&gt;Những năm 1970, dàn hợp xướng bắt đầu trình diễn những bản acappella các bài hát của Beatle&lt;span class="avtext1"&gt;. Năm 2002, họ đã ghi album nhạc pop đầu tiên, trình diễn các bài hát của Madonna, Celine Dion, Robbie Williams và &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;trở thành CD bán chạy nhất được đề cử cho giải The 2003 Amadeus của Áo…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span class="avtext1"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span class="avtext1"&gt;Rất dễ kiếm những CD của &lt;/span&gt;&lt;span class="avtext1"&gt;Vienne&lt;/span&gt;&lt;span class="avtext1"&gt; boys Choir tại Việt &lt;/span&gt;&lt;span class="avtext1"&gt;Nam&lt;/span&gt;&lt;span class="avtext1"&gt;. Nhưng chắc chắn, cơ hội để lắng nghe trực tiếp thực sự là hiếm có, bởi đây là cơ hội để mọi người có thể tiếp xúc với một nền văn hoá thế giới. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: right; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" align="right"&gt;&lt;strong&gt;Chu Minh Vũ- photo Lukas Beck&lt;/strong&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-4170297756443024069?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/4170297756443024069/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/thich-qua-i.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4170297756443024069'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4170297756443024069'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/thich-qua-i.html' title='Thích quá đi'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-1023212369394764208</id><published>2008-09-07T04:45:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.437-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nham'/><title type='text'>Hot News</title><content type='html'>&lt;p align="justify"&gt;&lt;font size="5" face="Times New Roman"&gt;Việt Nam thiếu dược sĩ trầm trọng (&lt;em&gt;tại nó đi làm báo roài, híhí&lt;/em&gt;)&lt;br/&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt;Theo thống kê mới nhất của bộ Y tế, tổng số dược sĩ đại học và sau đại học ở nước ta là 7.870 người, chiếm tỷ lệ 0,9/10.000 dân, trong đó dược sĩ đại học làm việc trong các cơ sở y tế nhà nước là 3.697 người, chiếm 0,42/10.000 dân.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt;Như vậy, nếu so với chỉ tiêu chiến lược phát triển ngành dược đến năm 2010, Việt Nam phải phấn đấu có 1,5 dược sĩ đại học/10.000 dân, con số 0,9/10.000 hiện nay là quá thấp.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt;Ch.Giang&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="right"&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt;(http://sgtt.com.vn/Detail31.aspx?ColumnId=31&amp;amp;amp;newsid=39914&amp;amp;amp;fld=HTMG/2008/0904/39914)&lt;br/&gt;&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="right"&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt;&lt;br/&gt;&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-1023212369394764208?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/1023212369394764208/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/hot-news.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1023212369394764208'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/1023212369394764208'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/hot-news.html' title='Hot News'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-4542193159262277183</id><published>2008-09-05T18:18:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.444-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tho'/><title type='text'>Vườn đêm</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Có khi nào trăng rớt xuống lòng không...&lt;/span&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Có khi nào sương rơi mềm mi cỏ...&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Có khi nào trong vườn khuya đầy gió...&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Hoa dạ hương cởi áo xuống thềm&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Có khi nào em nhẹ những bước êm&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Mùi dạ hương vương đầy trên thân thể&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Có khi nào em nõn nà như thế&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Trên da sương đôi giọt lấp loáng trăng&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Đêm như ôm bao bọc khối tình chung&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cuộn vào lòng những gì trong trắng&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Chỉ phập phồng tiếng yêu trong tĩnh lặng&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Hình như tim đang chực lén trao nhau&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Trăng trên đầu có treo suốt đêm thâu...&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Sương có đọng mãi đầu ngọn cỏ...&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Giấc mơ đêm có đâm sâu vào gió...&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Biết lúc nào ngã gục tiếng thở nhau&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-4542193159262277183?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/4542193159262277183/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/vuon-em.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4542193159262277183'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4542193159262277183'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/vuon-em.html' title='Vườn đêm'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-2818411493061178966</id><published>2008-09-04T18:40:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.468-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tukyamthi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mua'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lungtung'/><title type='text'>Đêm nghe tiếng mưa</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/94a6.jpg?mggyLMKBa03b3Jx_" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;     &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Nhớ 6 năm trước. Mỗi cơn mưa rầm trên mái là phải cố nằm co ro lại trên giường. Căn phòng chừng 10m2, một mình. Ngày đó còn là sinh viên năm cuối, thuê nhà với giá 700 ngàn một tháng. Cơn mưa xuống báo hiệu bằng những tiếng lộp độp trên lá dừa ngoài cửa sổ. Rồi đến tiếng lục cục nối đuôi nhau mau hơn trên mái nhà. Nửa đêm. Mưa. Không gian ẩm ướt từ bốn bức tường vôi đến sàn nhà láng xi măng. Mùi ẩm ốc theo hơi nước ướp chặt chăn màn. Rờ đâu cũng thấy ẩm… Mưa to, ngoài vườn nước bắt đầu không còn chỗ mà rúc vào đất sũng, dâng lên vào cột nhà. Dăm bữa nữa thôi là tường sẽ xanh rêu hoặc đám dương xỉ non. Còn cây cột nhà, khôn thì mọc ra mộc nhĩ mịn như nhung, còn ác độc là những cây nấm vàng lừa lọc. Tôi sợ những đêm mưa bất tử, hoặc dai dẳng thời gian đó. những vệt nước rỉ từ mái nhà dột, lan theo chỗ trũng của trần cót ép về phía góc tường. Nơi ấy, màu tường vôi đã loang vết ố của bao nhiêu cơn mưa khác , vệt nước chảy dài xuống nền nhà. Chậm rãi, chậm rãi … vừa lăn vừa ngấm vào da thịt ngôi nhà. Vệt nước để lại như nước mắt vậy.&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Hai năm trước. Căn hộ thuê giá cao hơn tận 2 triệu rưỡi ở một khu chung cư ngay gần trung tâm rộng rãi hơn. Có phòng ngủ rộng 20m2. Có phòng khách cũng rộng chừng đó. Có căn bếp có bàn ăn và tủ lạnh. Có cả chỗ để xe máy trong nhà và có thể kê thêm một cái tủ để giầy to đùng nữa. Tuy gần trung tâm nhưng khu chung cư bị con Thuỷ béo trêu là ngoài đê, còn nhà nó ở tận Bưởi nhưng vẫn là trong đê. Đâu có sao, miễn là tiện đi lại. Hơn nữa cần chỗ đi về, ấm cũng, yên ổn và che mưa che nắng. Những cơn mưa đến rồi đi, không làm tỉnh giấc ngủ yên bởi phòng ngủ nằm trong, đến sóng điện thoại còn chập chờn huống chi tiếng mưa còn nhẹ hơn cả tiếng thở đêm. Đôi khi, có những khuya thức, chợt có mưa về, thấy ôm ấp đến dịu dàng. Đều đều lẫn tiếng dễ rích rích mà tìm được vào giấc ngủ…&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Còn nhớ có đêm mẹ ra. Mẹ ngủ sớm như thói quen từ khi Bản tin cuối ngày hiện lên. Thường thì trước khi đi ngủ, mấy mẹ con ngồi co ro trong phòng khách uống trà chuyện phiếm. Mẹ ngủ rồi thì con trai leo lên giường bắt đầu những thói quen đêm, mắt tỉnh queo trước màn hình laptop. Mưa về, cơn mưa ấy sầm sập như hành quân, đổ nước như trút bên ngoài khu chung cư yên bình. Tivi mở những kênh sóng quốc tế, diễn biến thời cuộc như chẳng liên quan gì đến thời tiết hết. Mẹ tỉnh giấc vì tiếng động mưa bão bất thường, nhỏm dậy ngó ra hiên nhà xem có lỡ để quên quần áo không? Ngoài trời mưa to khiếp, nước chảy vào ống thoát nước tầng thượng cũng không hết trào ra những vết nứt toác của ống sành, đổ xuống dần oàng oạc tức giận. Nước trên con đê chắc cũng đang đổ xuống. Cống thoát ra sông Hồng dâng lên ức nghẹn. Cả sân chơi khu chung cư nước ngập trắng, lấp loáng đèn… Mẹ gọi tôi dậy, báo động nước đã ngấm qua kẽ hở của kệ cửa xây cao ngăn nước lũ… Lần đầu tiên biết thế nào là ở ngoài đê vì đã lâu sông Hồng không bị ngập nước. Nước tràn vào nhà nhanh chóng, trong veo trên nền đá hoa như không có gì, nhưng thực ra xâm lấn và báo động sẽ tràn nhanh chóng vào đến phòng ngủ, phòng khách. Mẹ bắt đầu lao ra lau, tát, dùng những thứ giẻ lau có trong nhà để chặn những lưỡi liếm của dòng nước. Trong nhà có rất nhiều thứ vứt chất đống trên sàn. Sách báo, giầy dép, các ổ nối cắm điện. Những hộ tầng 1 xung quanh đều như nhà tôi, bật dậy, đèn đóm sáng choang. Ba mẹ con thi nhau dọn dẹp và tát nước. Thức nguyên đêm với cơn mưa. May mắn lần nhớ đời ấy mưa cũng dứt sớm, không đến nỗi phải lội nước trong nhà hoặc đi thuyền ra ngõ. chỉ buồn cười là quần xắn móng lợn, tay cầm hộp cầm gáo tát nước. Hoá ra, lúc tát nước, cái hót rác là thứ hữu dụng nhất… Hai mẹ con vừa dọn nhà vừa nhớ cảnh bao lâu lắm rồi, còn tát gầu giai bên bờ mương hồi nào.&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Đêm nay lại mưa. Cơn mưa giống hôm qua, cứ chừng 1 giờ sáng lại sầm sập ngoài cửa kính. Tiếng mưa gõ lên mái tôn nhà đối diện như báo động vậy, ào xuống khung&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;cửa kính. Ngoài kia tối đên, chợt loá lên ánh sáng trắng giật loè rạch ngang trời. Mưa rất to, cảm giác như muốn cuốn trôi bay tất cả vào ống thoát nước bên ngoài. Nhà mới, hai mặt của phòng ngủ tôi là cửa kính, nước bám đầy nối đuôi nhau rửa trôi mặt ngoài. Hồi mới về, việc đầu tiên là lắp lại mái tôn cho tầng thượng, thậm chí còn bịt kín chuồng cọp và tôn hai bên vách, chỉ để hở mỗi phần lan can trồng cây. Giờ đây cây leo đã xanh um mặt ấy. Hoa sao, hoa lan vàng, hoa cát đằng xanh ươm. Mưa như lau lá non lấp loáng nước mát mẻ. Mưa hắt vào ban công những cơn gió mang hạt nước li ti mát rượi…&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Nửa đêm bị dựng dậy bởi những cơn mưa. Ngoài động tác chạy dọn ban công và đóng cửa sổ là hết. Là bắt đầu thần người ra nhìn ra bên ngoài. Ngoài kia, mưa ướt những mái ngói mờ rêu của xóm nghèo Hà Nội. Mưa rũ bụi lam lũ của đám hoa chậu còi cọc và thèm thuồng nước nguồn. Mưa làm đêm hoang vắng đi, ẩn tất cả vào bóng tối. Đêm không trăng sao. Không ánh đèn thảng thốt vì nước. Mưa cách biệt những khối bê tông dựa vào nhau san sát, nối những giọt nước rũ rượi vào nắp cống tham lam. Tường nhà không lưu luyến ẩm ướt. Sáng mai thôi, nắng ban mai lại xoá sạch dấu vết của cơn mưa ban đêm này…&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tôi vẫn giật mình trong đêm mưa. Nhớ trằn trọc những đêm nơm nớp trong căn phòng cấp bốn mười mét vuông ngày sinh viên. Nhớ mẹ và buổi tát nước không có trăng vàng ở khu chung cư ngoài đê. Nhớ những giọt nước hắt vào trong đêm mưa mát rượi…&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Giờ đây trong đêm mưa. Trong căn phòng trắng, đằng sau những tấm kính ứơt nước mưa là không khí đặc quánh khói thuốc lá. Có tiếng lách tách của bàn phím đều đều xen lẫn tiếng quạt máy lầm lì. Tôi biết, trong này là 32độ C, chỉ cần mở cửa kính ngoài đầu giường tôi thôi, hơi mát lạnh trong lành của đêm mưa sẽ ùa ào lấp đầy, xoá sạch những tàn dư của thời gian xung quanh tôi. Thò tay ra ngoài vùng không gian đen xôn xao tếng mưa đêm kia, nước mưa sẽ quấn quýt nắm lấy tôi. Tôi sẽ về với ngày xưa, về với mẹ, về với thời sinh viên trong lành. Thậm chí về xa hơn, về những ngày dầm mưa đi học, về với thủa tắm mưa sũng sượi, về với mùi đất bùn, mùi hoa sen và &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;tiếng dế kêu đêm….&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Nhưng tôi biết, tôi đã đổi ngày hôm nay bằng nhiều thứ. Đổi để được những đêm mưa bình tâm thế này.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-2818411493061178966?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/2818411493061178966/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/em-nghe-tieng-mua.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2818411493061178966'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/2818411493061178966'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/em-nghe-tieng-mua.html' title='Đêm nghe tiếng mưa'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-7200575861699078108</id><published>2008-09-04T05:19:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.531-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photo'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='sake'/><title type='text'>Post tiếp hình Hoa hậu, đắt hàng quá</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/420c.jpg?mggyLMKB9TEHepLj" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chào em chào xinh tươi.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-7200575861699078108?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/7200575861699078108/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/post-tiep-hinh-hoa-hau-at-hang-qua.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7200575861699078108'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/7200575861699078108'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/post-tiep-hinh-hoa-hau-at-hang-qua.html' title='Post tiếp hình Hoa hậu, đắt hàng quá'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-4633047149266689340</id><published>2008-09-03T04:57:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.551-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photo'/><title type='text'>Hoa hậu đích thực</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/530e.jpg?mggyLMKBlgBKwZ64" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em- Sakê&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Em là hoa hậu đích thực&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Hoa hậu không cần bằng trung học. Em vẫn xinh nõn nà&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Yêu em&lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-4633047149266689340?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/4633047149266689340/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/hoa-hau-ich-thuc.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4633047149266689340'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/4633047149266689340'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/hoa-hau-ich-thuc.html' title='Hoa hậu đích thực'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-8724064289805441979</id><published>2008-09-02T05:00:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.577-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nham'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='funny'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lungtung'/><title type='text'>nhảm Tân Hoa hậu (Chơi công bằng phát)</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/f322.jpg?mggyLMKBJEpkkmAP" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Thề với thiên hạ là em ủng hộ em Thuỵ Vân đăng quang cơ. Tính em không thích các bạn gà gà, chạy bộ, chân to, thịt dai. Em thích Thuỵ Vân vì giọng ngọt Hà Nội, trắng trẻo thơm tho. Có cái gì đó quý phái và sang trọng, lại có phần trí thức (Thực ra thì không khoái câu trả lời văn chương của em í bằng câu thật thà của Bé đen Thu Hằng. Nhưng mờ dân Ngoại thương thì đúng là giỏi thật). Với lại môi trường của em í là Hà Nội, rồi Ngoại thương, ắt hẳn sinh ra một thiếu nữ thông minh, sắc sảo và hiện đại.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Nhưng với em Tân Hoa hậu. Đúng là về cái đầu thì em ấy thua quá... Nhưng về nhan sắc thì đúng là được. (Người ngợm đầy hoành tráng, cao ráo...) Với quả hình áo dài này thì đúng là chuẩn đấy. Thích phết. Mặt có nét gì đó thanh tú và trong sáng. Gout thẩm mĩ cũng được. Nhất là mái tóc dài ăn điểm phết (Mình ghét tóc dài, tối ngủ nhìn như ma í. Nhưng với cô cao cao này mặc áo dài thì đúng là đáng ngưỡng mộ). Tuy thế giết chết thằng nào make up em nó đêm chung kết. Xấu và già quá. Cài nguyên cái phao câu gà trống đằng sau, trông nặng nề khiếp.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Thôi, đằng nào em í cũng đăng quang rồi. Hy vọng Thuỵ Vân được cử đi thi cuộc thi quốc tế nào đó mà đăng quang gỡ gạc. Còn Hoa hậu nó có số rồi. Rớt trúng Mai Phương thì Hoàng Oanh đẹp thế nào cũng chịu. Lần này Vương miện rơi đánh cốp vào cô Dung (ối mẹ ơi, chúng ta có cả thủ tướng và Hoa hậu cùng tên tiếng anh là DUNG. hêhhe). Đành thương và ngắm cô ý thôi. Hôm nay cô Thuỷ Hoa hậu 94 nói rồi, vài năm nữa, chả còn ai nhớ đến Á hậu nữa đâu.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cô Dung là hoa hậu thứ 10. Chắc chỉ chịu nhìn hình trên mà an ủi thôi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;(thích cả áo dài lẫn dạ hội em Thuỵ Vân. Sang và giàu quá. Nhưng sao tui mâu thuẫn quá đi, tui thích cái áo giản dị này của em Dung).&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Chết mất.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Vài năm nữa nếu em này mà xinh lộng lẫy như hình này. Thì đúng là phải cảm ơn bác Kỳ Anh nhìn xa trông rộng hỉ. Bác tinh vãi ra&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;PS: Các em gái 9X chú ý.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Trung tâm Dự báo Hoa hậu cho biết, theo đường lối phát triển của Hoa hậu nước nhà, Hà Nội- TP HCM- Hải Phòng... là 3 thành phố trung ương đã lần lượt có gái đăng quang. Năm nay, cơn bão Hoa hậu đã lan đến thành phố thứ 4 (mới nhá) trong cả nước  là Đà Nẵng để xứng với quy mô phát triển vũ bão của thành phố cũng như thanh niên thành phố. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Dự báo trong thời gian tới, Các em 9X Cần Thơ hoàn toàn có cơ hội để đăng quang trong một dịp "Năm du lịch sông nước", "năm môi trường 9 rồng", "năm tình yêu cây lúa nước", "lễ gieo sạ" hay "QUốc gia ăn trái cây"... chẳng hạn. Cơn bão Hoa hậu quốc gia chắc chắn sẽ cố tìm ra một em trên 1m75 để ấn bằng được cục vàng vương miện vào đầu. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Vì thế nên khuyến cáo các em nên đi bơi nhiều (quá được, gần sông). Chạy lên cầu Cần thơ (Sắp xong rồi, chạy nhiều cho chân nó săn chắc), hoặc tập xà đơn.... phát triển chiều cao. Cứ trên 1m75 là liên lạc ngay với Đoàn Hội cấp phường xã. Nếu gấp quá thì chạy lên thẳng Uỷ ban nhân dân thành phố, gặp chú (bác ) gì cũng phải gọi là gặp anh Chủ tịch... Anh í sẽ hết sức tạo điều kiện giúp đỡ. Nếu không thì sẽ có Tổng giám dick ngân hàng nôgn thôn nào đó sẽ gây áp lực giùm. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Không cần cố phải thi đại học đâu (vì nếu đăng quang sẽ đi du học ở Mỹ hoặc Anh. có các chị cựu hoa hậu ở bển chuẩn bị thành lập Hiệp hội Hoa hậu ngoài biên giới, giúp đỡ và nâng cấp các đàn em). Nhưng quan trọng nhất là chuẩn bị học tiếng Anh đi là vừa. Học cho tốt tốt tí mà còn đi thi quốc tế thay đổi số phận (Báo chí chỉ cần em lên kênh quốc tế phát là bốc thơm em ngay thôi. Nhưng đừng có ton ton chạy vào Hoa hậu bạn nếu nó đăng quang giống em Huyền và em Thuý nhá, ranh lắm)... &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Cố lên cố lên. (nếu đăng quang nhận vương miện thì nhớ kiểm lại số hạt xoàn trên đó nhé. Có thiếu thì liên lạc chị Thuỳ Dung hoặc bác Kỳ Anh)... hehe&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Thề  sẽ viết blog ca tụng em.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-8724064289805441979?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/8724064289805441979/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/nham-tan-hoa-hau-choi-cong-bang-phat.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/8724064289805441979'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/8724064289805441979'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/09/nham-tan-hoa-hau-choi-cong-bang-phat.html' title='nhảm Tân Hoa hậu (Chơi công bằng phát)'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-6584392346007337682</id><published>2008-08-26T18:45:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.602-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='video'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Bản dựng toàn hình ca sĩ - HOÀ NHỊP CON TIM (hàng độc)</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/29ce.jpg?mggyLMKBvOA8O5DM" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bản dựng chỉ có hình ảnh của 19 ngôi sao trong phòng thu. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;  &lt;br/&gt;  &lt;br/&gt;  &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cận cảnh nhé. Bản dựng dành riêng cho fan, không phát sóng...   &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;  &lt;br/&gt;  &lt;br/&gt;  &lt;br/&gt;  &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Xem tạm trên Youtube nhé&lt;br/&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;		&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5698280265829564021-6584392346007337682?l=chuminhvu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chuminhvu.blogspot.com/feeds/6584392346007337682/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/08/ban-dung-toan-hinh-ca-si-hoa-nhip-con.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6584392346007337682'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5698280265829564021/posts/default/6584392346007337682'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chuminhvu.blogspot.com/2008/08/ban-dung-toan-hinh-ca-si-hoa-nhip-con.html' title='Bản dựng toàn hình ca sĩ - HOÀ NHỊP CON TIM (hàng độc)'/><author><name>MIT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10343170104996941064</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_ewnvPsVDTwc/SjIlLhWx5LI/AAAAAAAAAII/YbMM7uOOCi0/S220/IMG_8662.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5698280265829564021.post-8905195987520757206</id><published>2008-08-26T05:08:00.000-07:00</published><updated>2009-06-12T02:54:50.622-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tho'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tulieu'/><title type='text'>Chim Sầm cầm không chết</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49b10042za4eb3430/17/__sr_/8078.jpg?mggyLMKB3VaKaedN" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;strong&gt;Chim Sầm cầm đã chết&lt;/strong&gt;- tên vở kịch cuối cùng của Vũ- chưa hoàn thiện. Một điềm báo chăng???&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Tôi không biết người này vĩ đại. Nhưng trong tuổi thơ của mình có bóng dáng Nàng Sita của cha con ông. Tôi biết vợ ông, vì tuổi thơ tôi được nuôi dưỡng bằng những bài thơ và tập truyện ngắn mỏng lét của NXB Kim đồng (hình như tên là Cây vĩ cầm cảm lạnh). Những ký ức đó,  tôi biết Quỳnh viết cho những đứa con chồng và con mình. Nhưng nó âu yếm như chính là viết cho thằng bé bị nhốt trong nhà, chỉ có đôi chân vắt ra ngoài cửa sổ là tôi vậy.&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Xuân Quỳnh- người làm tôi thú vị trong suốt những bài giảng văn học cấp 2, cấp 3. Người này nằm trong số ít, đọng lại trong trí nhớ. Trí nhơ về một nhà thơ- một tâm hồn.&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Tôi không rõ nỗi đau mất Quỳnh và Vũ của thi ca và sân khấu, của những người bao cấp như cha mẹ tôi. HỌ thần tượng Vũ, thần tuợng những tuyên ngôn Tôi và chúng ta... Họ đã khóc khi hai nhân vật lớn ra đi, cũng như thổn thức khi biết Trần Vân chết vì ung thư... &lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Tôi không biết... đến khi tất cả những gì tôi nhìn thấy. Những người đã lớn cho tôi thấy rằng những gì họ để lại là một giá trị. &lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Tôi không biết... đến khi tôi lượm được trong một vỉa hè sách cũ một tập (gồm nhiều tập thơ) Xuân Quỳnh được đóng chung lại cẩn thận. Nó thành một cuốn sách quý giá dù giấy đã bạc màu và ẩm ướt...&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Tôi không biết... cho đến khi mình trưởng thành. Gần 30 tuổi chưa gọi là lớn. Nhưng đủ rồi nhưng dư vị yêu thương, chán nản, hy vọng, khát vọng, quyết tâm... Đọc thơ Vũ không thấy mình trùng lòng đi như những lúc giấu mình vào thơ. Mà thấy mình vững tâm hơn... Muốn lời của Vũ là ý thức của mình. Muốn tâm hồn của Vũ là gió thổi mây mù u ám trong nghĩ suy của mình...&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Tôi không biết... cho đến những ngày này. 20 năm vắng họ. Khoảng trống sân khấu thì còn nguyên đó. Thi ca thì đã chuyển màu hừng hực Ngựa giời. Cho đến khi những lúc một mình, đọc những bài báo về quá vãng.&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Nhói đau.&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Dù không gian không có mùi trầm hương. Đêm trong lành cơn mưa đuôi bão.&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Nhưng một cơn bão đang về, cơn bão mang cơn mưa. Mưa Quỳnh hương.&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Post lại một số bài thơ, khi cần dễ dàng tìm ra đọc lại&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;  &lt;br/&gt; &lt;font style="font-style: italic; font-weight: bold;" size="2"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nơi ấy &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lưu Quang Vũ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ở nơi ấy có đồi mua tím &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Có con đường đất mịn mát chân đi &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ở nơi ấy có một rừng bưởi chín &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Có người em bé nhỏ ngóng ta về &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tia nắng hạ sáng bừng trên lá cọ &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chim chào mào ăn hạt dẻ mùa thu &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Rơm khô ủ những quả hồng chín đỏ &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ngọn gió chiều, hoa nở trắng như mưa. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ở nơi ấy, suối thành sông mùa lũ &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Xuyên qua rừng, ngập ớt cả bờ lau &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đèn nhựa trám tinh mơ em nhóm lửa &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Sương mịt mù trước cửa, thấy em đâu &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Gương mặt ấy, nụ cười bên lửa thắm &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Quả doi rừng trong nón để phần nhau &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ở nơi ấy vị măng vầu chẳng đắng &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Củ sắn lùi ống nứa vẫn thơm lâu &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hoa chẳng sớm và trái không quá muộn &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Xuân không nhanh và đông chẳng kéo dài &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mỗi khóm lá một hương rừng bí mật &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nắng dong vàng thung lũng tiếng ong bay &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tôi đã đi bao đường xa tít tắp &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bao mùa đông mùa hạ đã trôi qua &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bao cửa bể, xóm thôn, thành phố rộng &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Một vùng quê nơi ấy ngỡ phai nhoà &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nếu em biết những gì tôi đã sống &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những buồn vui tôi đã có trong đời &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nếu em biết bây giờ tôi khác lắm &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Buổi cùng em kiếm củi ven đồi? &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Người ta bảo: Cả em giờ cũng khác &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đã con bồng, con dắt, nhớ chi tôi... &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Có sao đâu: trái mùa thu vẫn thắm &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mây mùa thu vẫn trắng những chân trời.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bầy ong trong đêm sâu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tâm hồn anh dằn vặt cuộc đời anh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thắp một ngọn đèn hồng như ánh lửa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đêm sâu quá đêm nào biết ngủ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chỉ con người đến ngủ giữa đêm thôi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mà có ngủ đâu người ta đợi mặt trời&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đợi lâu quá nên để cơn mơ chờ đợi vậy&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Trong cơn mơ là cuộc đời thức dậy&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Con ong vàng bé nhỏ đến tìm em&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Con ong xanh có đôi mắt đen&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Con ong trắng bơ vơ trong tổ vắng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Con ong đỏ là con ong thơ thẩn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bay đi tìm hương nhuỵ mất từ lâu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đã chết rồi ơi chú ong nâu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Để hoa rụng mùa thu thương nhớ bạn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh là con ong bay giữa trời lận đận&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Trời đêm dài chẳng có một ngôi sao&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em ở đâu em ngủ ở phương nào&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Môi em thở những điều gì khe khẽ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em gần hay em xa thế nhỉ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đến bất ngờ loá nắng giữa lòng đau&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh có hẹn đâu anh chả nói câu nào&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh chỉ buồn thôi em chỉ buồn thôi ai biết&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tóc em dài như một ngày mỏi mệt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em đợi chi anh em cần chi anh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh đợi chờ em không đợi sao đành&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đêm như biển không bờ bóng tối rất thẳm sâu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đời cũng như biển kia anh lại giống con tàu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tàu anh đi đi hoài trên biển vắng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mong tìm được một bóng hình bè bạn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đến bây giờ anh gặp được tàu em&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh mở gió tâm hồn cho buồn thắm kéo lên&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh ngờ tàu em lại là tàu cướp biển&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em cướp hết cuộc đời anh em lấy hết&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Trói anh vào cột buồm của tình yêu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bão táp nổi lên chớp giật tàu xiêu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em đứng đó hãi hùng ngơ ngác&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh cũng thương em suốt đời trên sóng nước&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cướp được tàu anh tưởng có ngọc vàng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ngờ đâu chỉ là ván nát sàn hoang&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Còn trơ lại hồn thơ tai ác quá&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nhưng thôi em ơi đấy chỉ là lời ru trong giấc ngủ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh thương em đây anh lại êm đềm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Làm con ong vàng đến ngủ giữa tóc em &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Con ong xanh có đôi mắt đen&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Con ong trắng là con ong thương nhớ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Con ong đỏ chính niềm tin ấp ủ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Còn hạnh phúc cuối cùng là tiếng hát chú ong nâu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Từ biệt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thôi nhé em đi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Như một cánh chim bay mất&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Phòng anh chẳng có gì ăn được&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chim bay về những mái nhà vui&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nghĩa gì đâu kỷ niệm tháng năm dài&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lời thương mến nhớ lại thành chua chát&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lòng ta cạn hay tại đời quá hẹp&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nghĩ cho cùng nào dám trách chi em&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những ngày qua không thể dễ ngờ uôi quên&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em lạc đến đời anh tia nắng rọi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh thủa ấy lòng thơm trang giấy mới&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mối tình đầu tóc dại tuổi mười lăm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh làm sao quên được những con đường&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lá vàng rơi trên cỏ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nhớ vai em chập chờn hoa gạo đỏ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nhớ vầng trăng xẻ nửa lúc xa xôi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nhớ lời yêu trong những lá thư dài&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Sao em muốn anh quên nhanh chóng thế&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh cũng lạ cho mình xe cát bể&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chắp đời em vào với cánh buồm anh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh giặt áo cho em anh dọn bếp sửa buồng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lúc em vắng anh thường ngồi tựa cửa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh cứ nghĩ thương nhau là tất cả&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nhưng em cười khi anh chẳng thể vui&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hai ta không đi một ngả đường dài&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Không chung khổ đau không cùng nhịp thở&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những gì em cần anh chẳng có&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em không màng những ngọn gió anh trao&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chiếc cốc tan không thể khác đâu em&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh nào muốn nói những lời độc ác&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Như dao cắt lòng anh như giấy nát&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Phố ngoài kia ngột ngạt những toa tàu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tiếng bán mua tiếng cãi chửi ồn ào&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những nhà cửa nhỏ nhoi những mặt người bụi bẩn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cánh chim vàng lạc đến đỉnh rừng hoang&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nay trở lại với cỏ mềm quả ngọt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hãy ra đi sung sướng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thật ra mà nói chẳng có gì để nói&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lá thu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Quán cafe gầm cầu xe lửa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hạt mưa đen trên ô kính vỡ &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ngón tay dài trong bóng tối run run&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lá đầu thu xao xác bên đường&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Trời chuyển gió sắp quay cuồng bão lớn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Điều tôi nói phải chăng là quá muộn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em u buồn em có nhận hay không&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em gầy như Huệ trắng xanh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ngon lửa nhỏ giữa hai bờ vực thẳm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em tê dại em âm thầm kiêu hãnh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em cô đơn như biển lạ lùng ơi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đi tìm em suốt đời &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Sao bây giờ mới gặp&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Khi mặt đất mênh mông đầy biếnh loạn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Khi bước chân lầm lạc&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Khi con người giết nhau&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những lá thư không biết gửi về đâu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những hải cảng không có bờ cập bến&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Quen thất vọng tôi hồ nghi mọi chuyện&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tìm trong mất em náo động những chân trời&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ngõ phố dài hôm ấy mưa rơi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đá xa vắng trên con đường ướt lạnh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tóc em rối và áo em đỏ thắm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những bức tranh nổi gió ở trên tường&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hoa cúc vàng nỗi nhớ của hoàng hôn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những dãy phố những con đường phiêu bạt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những người con gái con trai im lặng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mắt mở to trong nắng thẳm mong chờ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thế giới xanh xao những sự thực gày gò&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em đã dập vỡ ra từng mảnh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Giấu sôi sục trong từng nét lạnh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em đi tìm thế giới của riêng em&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Niềm tin lớn giữa cuộc đời vô lý&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nghĩ về em bao buổi chiều lặng lẽ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tìm trong em bao khát vọng không ngờ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Môi tôi run những lời nói dại khờ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em ẩn hiện sao còn xa lạ thế&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tôi ảo tưởng quá nhiều ư ?Có lẽ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em cần cơn lóc của đời tôi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mai em đi mùa hạ cũng qua rồi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tồi ở lại một mình trên phố vắng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hoa cúc rối chiều xuân nào tôi đến&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chẳng gặp em cỉ mầu hoa vàng rực&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đêm nay về đốt lửa hồn tôi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đêm phòng không tiếng nổ vỡ khắp trời&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thời đau khổ chung quanh đều đổ nát&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nỗi cô đơn đen ngòm như miệng vưc&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tôi muốn đi đến đích cùng em&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tôi phải đi đến đích cùng em&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lòng tôi như buổi sớm vẫn trong lành&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em nhận lấy em dừng e ngại nữa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tôi ta nát tôi kinh hoàng sợ hãi &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em cô đơn rồ dại của tôi ơi.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em làm thay đổi đời anh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Như màu trời đổi thay sắc nước&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Như gió bấc, gió nồm đổi mùa nóng lạnh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Như phù sa đằm thắm tạo đồng bằng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh vào trong vòng tay em&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Như tàu vào bến cảng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Biết em là nước mắt của quê hương&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Có gì đâu. Chuyện đơn giản dễ dàng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mà đến nay anh vẫn chưa hiểu hết được&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Giữa ý nghĩ rối ren, em là mặt trời trong biếc&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ý nghĩ của anh, thành vầng trán của em&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mỗi ngôi nhà, ngọn gió, mỗi ban đêm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mỗi tiếng hát đều vọng từ em tới&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh đọc bao sách dày về tình ái&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bao vần thơ anh viết trót đau buồn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cứ nghĩ rằng những thiếu nữ như em&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chỉ có trong giấc mơ huyền hoặc&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Trên đời này niềm vui không có thật&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Và tình yêu chỉ trong chuyện mà thôi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh hay đâu, anh đã lầm rồi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em vụt đến cho lòng anh chói lọi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em vụt đến như mùa xuân bối rối&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Với tình yêu là ngọn gió màu xanh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Người đầu tiên hiểu đôi mắt anh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Người duy nhất hiểu điều anh chẳng nói&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hiểu nỗi anh lo, cả những điều tội lỗi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Vẫn bao dung như biển lớn yên lành&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Không có em anh sống cũng chẳng là anh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cám ơn bàn tay chỉ sắc màu hạnh phúc&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em là rễ nối liền anh với đất&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lại là chồi mở búp đón sương mai&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lạ lùng như giấc mơ, mà chẳng phải giấc mơ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em rất thật như là da thịt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Gần gụi lắm như cơm ăn áo mặc&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lại lung linh như một ánh trăng ngà&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hơi thở êm đềm, đôi mắt mở to&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ngày hạnh phúc có nụ cười mỏi mệt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Là dịu dàng, em cũng là mãnh liệt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Như thủy triều sóng mạnh vỗ vào đêm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ôi đêm này anh biết nói gì thêm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em đã là tất cả:&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Sao của hoàng hôn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mầm thơm của mạ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Niềm tin cần cho những năm gian khổ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Và tình yêu nuôi nấng những con người.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mắt của trời xanh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tóc của đêm dài mắt của trời xanh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mắt của phương xa tay của đất nâu lành&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Người yêu như lửa và như lụa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bản nhạc ngày xưa con tàu xứ lạ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nắng cuối mùa đông hoa chớm thu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bánh xe lăn bờ biển cát bao la&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Con ve xanh mưa rào ướt đẫm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đôi mắt to nóng bỏng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nói chi lời tàn nhẫn để anh đau&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ru em bên hồ sâu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lòng đêm rừng thăm thẳm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mặt trời chiếc mũ vàng chói sáng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nghiêng một ngày xuống ngủ ở vai em&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh muốn làm cánh cửa để em quên&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ngọn gió nhỏ trên trán em kiêu hãnh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Làm cốc nước em cầm trưa nắng gắt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Làm con đường quen thuộc để em qua&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Vì em anh viết những bài thơ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Gương mặt ấy không gì thay được cả&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mặc ai rằng tình yêu giờ đã cũ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Như vầng trăng như ngọn thuỷ triều&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh vẫn dựng ngôi nhà theo quy luật của tình yêu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chẳng cần những lâu đài lạnh giá&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chỉ tin nơi nào có em đến ở&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chỉ sống bằng hơi thở của em thôi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh đã mất chi,anh đã được gì&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Phải chăng anh đã mất giấc mơ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đã mất tiếng ve và những mùa dưa chín&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh đã mất cả mây qua lòng giếng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cả tiếng gà hẻm núi cả cơn mưa?&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mất những tiếng rung mơ hồ mà biết gọi người đi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mất niềm tin vào chiếc thuyền buồm trắng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mất đom đóm đầm sâu mất nụ cười phố vắng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mất bài thơ trao tay nhỏ em cầm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Giờ lạnh tanh anh không còn xao động nữa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Không nỗi buồn không cay đắng không niềm vui&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Khổ đau hôm nay không như khổ cũ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nỗi lo âu cũng khác hẳn xưa rồi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh đã cho nhiều, anh đã phải lãng quên&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Người ta chê anh nhiều lưu luyến quá&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh gắng gượng nghe theo anh vứt bỏ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bao diệu kì chân thực thuộc về anh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mất hạnh phúc rồi ư, nhưng anh cần chi hạnh phúc&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hai tiếng xa vời, hiểu rõ nghĩa từ lâu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ừ thì ngẩn ngơ anh đành nhận thế&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Giọt lệ trong không tủi hổ gì đâu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh chẳng mang cho đời những tiệc vui ảo ảnh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nỗi buồn chân thành đời chẳng nhận hay sao?&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cái bay thợ nề sinh ra để dựng xây&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh sinh giữa ngày lo âu bề bộn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bàn tay phải trồng, đôi vai phải gánh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh có ngại chi anh đã hiểu rồi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh vẫn còn nguyên cái tinh chất của đời&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh đã được vầng trán cao, được cái nhìn trí tuệ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Được rèn đi như luống đất được cày&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh đã khổ đau, khổ đau dài hơn số tuổi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Vẫn trong lành khi em đến cầm tay.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Dẫu chẳng lấy về tất cả cho anh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em vẫn như sông rộng tốt lành&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em mà ngọn gió chiều nức nở&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em mà ngày xưa run rẩy cả lòng anh&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em đã tới giữa mưa dầm nắng lửa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Dẫu anh mất nhà ga êm đẹp đó&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Vẫn còn con tàu chuyển bánh đi xa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh đã mất ngôi sao trên mái nhà&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh vẫn còn ngôi sao ngoài cửa sổ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Và nếu mất em rồi anh vẫn còn đôi mắt của em.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Xoá nhoà hết những gì em hứa &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nắng không trong như nắng thủa ban đầu &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Xoá cả dấu chân đi về thủa ấy &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Gối phai nhạt mùi hương bối rối &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lá trên cành khô tan tác bay &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mưa cướp đi ánh sáng của ngày &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hạnh phúc con người mong manh mưa sa &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Dẫu đường đời lắm đổi thay khó nhọc &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Riêng lòng anh anh không quên đâu &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cây lá với người kia thay đổi cả &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em không còn màu mắt xưa &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Áo em ướt để anh buồn khóc mãi &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ngày mai chúng mình ra sao em ơi....&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hoa vàng ở lại&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mưa thu ướt đẫm cánh hoa vàng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Gió lục địa tràn về như bão&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Gió phiêu bạt phập phồng nếp áo&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mây đầy trời đất lạnh sáng mênh mông&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những cánh đồng hoa cúc mọc rưng rưng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chùm nắng lạ tươi vàng trên cỏ dại&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Trăng ngả xuống cho hoa mềm thức dậy&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những bức tường lẩy bẩy bóng hoa lên&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em trở về đêm lạnh áo em đen&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Gian phòng nhỏ một bình hoa ướt sũng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em đã ngủ anh ngồi im lặng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cái màu hoa ám ảnh suốt đêm dài&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ở ngoài kia thành phố mưa bay&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bùn lầy lội những ngả đường khuya khoắt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mưa và gió ầm ào trên mặt đất&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hai chúng mình bên cạnh một loài hoa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Sắc hoa vàng những miền đất ta qua&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Biển và cát của một thời trẻ dại&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những làng vắng màu hoa trên cát cháy&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Con sóng đêm vàng chói cánh tay nâu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; “Quả chuông vàng rung ở cuối rừng sâu”&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bài hát ấy bây giờ ai hát lại&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Khói nghi ngút suốt mùa hè bom dội&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Một chùm hoa bên suối báo vào thu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Một chùm hoa hái vội đặt trên mồ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thằng bạn cũ nơi đỉnh đèo nằm lại&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đêm nay gọi tìm nhau trong đất tối&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mắt to vàng nóng bỏng giữa đài hoa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đã qua đi thời say đắm mong chờ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Vẫn còn đó một màu hoa gay gắt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cái màu hoa cô độc&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nở âm thầm trong giá buốt heo may&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em của năm nào em của hôm nay&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em đang thở hay hoa vàng đang thở&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Gương mặt của tình yêu và nỗi khổ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Phương xa nào đến ở cùng tôi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cái người trai đêm vắng lặng im ngồi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cốc rượu đắng cùng hoa chuốc lửa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tưới rượu xuống hoa vàng lả tả&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thấy chập chờn sao mọc nắng dâng lên&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cháy bên mình không một phút nguôi yên&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tình đã hẹn đời không thể khác&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chỉ e nữa lòng em rồi cũng nhạt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Quên hoa vàng ở lại những đêm mưa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hoa tầm xuân&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Con đường này xưa có tầm xuân nở&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Dòng sông cũ cánh buồm giăng trắng xoá&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nay cạn khô trong cỏ dại u buồn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những đền đài thửa trước đã tan hoang&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những chùa cổ chiều mưa rêu lạnh ướt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Chìm trong đất những chùm hương dĩ vãng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tầm xuân ơi hoa chết đã lâu rồi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nay ta về lặng lẽ tháng giêng hai&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em nhắc chuỵên những bông tầm xuân cũ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Giọng em sáng như một chùm nắng nhỏ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ấm chiều sương run lạnh của chùa hoang&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tro phủ lòng anh những trìu mến đã tàn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em chẳng biết em vô tư khêu dậy&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Và gió thổi quanh em, tóc rối&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những bông hoa đã vụt mất bay về&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Như giọt sương run rẩy cạnh đường đi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Như hoa vẫn còn hồng trên mặt đất&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Hoa tìm mùa xuân suốt đời chẳng gặp&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh suốt đời chẳng gặp sắc tầm xuân&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em hồn nhiên em chẳng biết anh buồn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em cứ kể về loài hoa bé nhỏ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những chùm hoa nở bừng trong gió&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những chùm hoa ngày cũ chết lâu rồi.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Di chúc tình yêu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Trên bình nguyên đá và cát bỏng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nỗi cô quạnh con người dưới nắng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thịt xương ta là tù ngục của hồn ta&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thân xác hẹp hòi mà ta khao khát bao la&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Bầy chim dữ đen ngòm đang chặn lối&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những buồn chán nửa người nửa khói&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những thân cây mệt mỏi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Đang chồm lên như nghiến nát ta rồi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lại gần đây gần nữa em ơi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ta tựa vào nhau không sợ hãi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh và em, đôi ngực trần trơ trọi&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thách thức tương lai&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Thách thức hào sâu thách thức bầu trời&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Những cối xay gió và bóng đêm độc ác&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Em - vết thương và bàn tay hàn gắn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Là cơn khát khô cũng là suối mát lành&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Anh nâng tình yêu làm chiếc mộc làm thanh gươm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Nhận tất cả và chối từ tất cả&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Tìm đến, vượt lên, rồi lại tìm đến nữa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Dòng sông lớn luôn băng đi hối hả&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Là sự tự do ta tặng cho mình&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lẽ sống và lẽ chết của anh,&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ta đi mãi về nhau tìm mãi bản thân mình&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Cuộc chinh phục suốt đời không tới đích&lt
