Thứ Hai, 7 tháng 8, 2006

Chuc mung tuanbk gianh giai thuong lang man




Chúc mừng bạn tuanbk đã giành được giải thưởng đặc biệt cho lượt truy cập thứ 10000. Phần thưởng của bạn là một buổi tối Chả cá Lã Vọng bét nhè và một chầu cafe xúc miệng tại IBox  dưới ánh nến ... hehe

Chia buồn tuanbk, a Mít chứ không phải Lương Bích Hữu ... HICHIC

Chia buồn Phù Thuỷ vì em định thế chỗ nhưng không được

Chia buồn vịt ngỗ nghịch và một số blogger rắp tâm rình rập để đi măm với anh Mít.... bất thành



Minh Vu: Chuc mung em

Minh Vu: chuc mung em da co mot buoi toi lang mn

xeomvietnam:

Minh Vu: haha]

xeomvietnam: hehhe

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2006

nắng trên tường vôi đã nhạt




Người bạn xa Việt Nam gửi offline hỏi, ở nhà Nắng hay Mưa? nếu như người xứ Sương mù mà hỏi vậy chắc mình tự ái lắm, hết chuyện rồi mà sao nói chuyện thời tiết vậy. Nhưng đây là một thằng bạn xa nhà, thông cảm cho nó vì nắng mưa cũng đủ để cho nó hình dung một diện mạo quê nhà .......


 


Nắng- Mưa là chuyện của trời mà hoá ra nó chẳng phải thế. Mưa thì sao buồn ơi là buồn. Trời xầm xì và cứ đẩy một nỗi buồn nho nhỏ thôi cũng dai dẳng hơn.


 


Tôi yêu những ngày nắng. Nắng cheo leo trên hàng cau, Nắng gặm tường vôi; Nắng rớt chưng hửng trên giàn hoa giấy; Nắng hong khô những mặt sân phơi thóc…


 


Những ngày mưa bão luân hồi. Tôi thường mở cửa sổ tìm những tia nắng mong manh để kết thúc nỗi buồn. Nắng bừng lên và rồi yếu ớt rớt xuống lúc cuối ngày…


 


Chắc ít người biết tôi cũng đã gắn với ruộng vườn. Ngày xưa, nghề nhà giáo của bố mẹ tôi cũng khốn khổ và vất vả lắm. ông bà có hơn 10 thước ruộng khoán 10, nên bố mẹ tôi cũng “nông dân hoá trí thức”. Và may mắn tôi cũng đã được trải qua thời trong veo của tuổi thơ


 


“Anh là như thế tin không?


Anh là con của cánh đồng quê anh


Này của nắng, mái tóc xanh


Này của đất, màu nâu sành màu da”


 


Ngày nắng, tôi ưa nhất “bị” giao nhiệm vụ đội nón đi đảo thóc và gẩy rơm. Dưới cái nắng mùa , những đường thóc được đôi bàn chân nhỏ bé viết vu vơ trên sân. Đủ thứ hình thù đã được tưởng tượng ra và hình thành bằng đôi bàn chân nhỏ cần mẫn …. Những con đường rơm còn lãng mạn hơn. Nhiệm vụ của thằng bé là cầm một cái cán chổi, gẩy đám rơm ướt phía dưới lên trên, để tất cả cọng rơm đều phải khô giòn, được ướp trọn vẹn cái nắng và trở thành thứ mồi lửa thơm nồng mùi đồng quê, mùi nắng, mùi mưa, mùi mồ hôi…


 


Ôi chao, sao tôi nhớ những mùa nắng lên ở quê đến thế. Chờ đợi nắng về hong khô con đường làng lẹp nhẹp bùn, chờ nắng về bung những bụi rơm tươi, chờ nắng về để ải đất cày, chờ nắng về đi cắt rạ…. Những cơn mưa dài mang ẩm ướt như u ám quá. Tôi đợi những con nắng mùa về làm sáng loáng mảng xanh trong vườn, làm cánh đồng trong veo và ngập mùi lá sen mùa hạ. Tôi muốn được xách gầu sòng cùng mẹ đi nhặt từng giọt nước về đồng. Tôi muốn được sống lại ngày thơ, chễm chệ trên những chuyến xe bò ra đồng và cong đít đẩy lúa về nhà. Tôi muốn lại được chạy tấp tểnh trên những luống cày ải và hò reo khi phát hiện ra những cành cây khúc lấp lánh sương vương trên mạng nhện. Tôi muốn đội nón lá sen đi câu cá cờ …


 


Ôi cơn nắng, ơi mùa nắng ngày xưa… Tôi đã đi xa ngày nắng của ngày xưa. Con nắng loang trên bờ tường rêu và cây gạo đối diện cửa sổ phòng tôi chỉ còn như đang gặm nhấm từng mảng tường của ký ức. Tôi yêu ngày xưa, nhưng chẳng bao giờ và cũng không nhất thiết phải quay lại. mẹ tôi, một bà giáo được nhiều học sinh yêu quý luôn dạy chúng rằng, phải học để khỏi một kiếp nông dân đã qua đời ông bà bố mẹ chúng. Hãy học những nghề nghiệp tốt và đi đến những miền đô thị, đừng quay trở về với đồng quê. Mẹ coi bản thân mình là điển hình của đời sống nông dân hoá trí thức. Mẹ cũng muốn con mẹ vững chân đi thật xa, nơi không có bùn vương bắp, rơm vướng bánh xe … Ký ức bao giờ cũng đẹp, cũng đáng trân trọng. Nhưng không phải vì yêu mà quên đi những mục đích hiện tại đúng không? Đã đi qua khỏi luỹ tre làng, sẽ không quay lại khi chưa hiểu được giá trị ấy….


 


Nắng lên đi, nắng lên làm sáng bừng mảng ký ức đi… Những cơn mưa dài làm cho anh chùng chân mỏi gối quá rồi.


 


Anh là như thế tin không


Yêu anh em sẽ một lòng cùng anh?


 


 


 

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2006

Cơn bão nghiêng đêm




Mình ngồi trong phòng máy lạnh cơ quan từ sáng đến chiều tối. Không bước ra ngoài một bước chân nào... Định hẹn hò đứa bạn ra cafe8, cuối cùng nhận được sms: "bão về rồi". Định thầm viết một blog thật hay về cơn bão, mà tự dưng nhớ đến cái tựa Cơn bão nghiêng đêm



Cơn bão nghiêng đêm cây gãy cành bay lá Anh nắm tay em qua đường cho khỏi ngã Ta đã yêu nhau, thề mãi mãi bên nhau cơ mà Nhưng em đã ra đi, em ra đi thật sao???

Bài thơ của nhà thơ Tế Hạnh (Chú Thanh Tùng nhớ sai, sau này phải do Mít sửa lại giúp đó). ca khúc được Thanh Tùng phổ nhạc cũng lâu lắm rồi mà năm ngoái mới có dịp được hát lại. Trước đây Hồng Hạnh hát cũng OK, nhưng mà không nổi.



Bây giờ đã là tháng 8, tròn một năm chuẩn bị chương trình Tôi sẽ kể em nghe cho chú Tùng... Bao nhiêu là nhớ, bao nhiêu là kỷ niệm... Khoảng cách 1 năm cho cái tháng này thật đúng là vui.



1 năm về trước. Chúng tôi 4 anh em: Tú, Vũ, Phương, Kiên hành Nam tiến thực hiện chương trình Tôi sẽ kể em nghe. Mạo hiểm kinh dị. Bốn thằng mới tinh và làm việc với hàng loạt những tên tuổi. Chú Tùng thì đặt bao nhiêu là kỳ vọng vào lần trở lại hoành tráng này. Chương trình còn làm ngoài trời, trong sân Bảo tàng Mỹ Thuật. Khu nhà hình chữ U cực đẹp nhưng coi như là thách đố với Sài Gòn mùa mưa. Đếm từng cơn mưa thật, mưa sớm mưa chiều mưa nửa đêm về sáng... Nhưng cuối cùng thì chương trình cũng suôn sẻ. Còn nhớ hồi đấy có Minh Thư , Đức Tuấn, hai cái tên bị đặt dấu hỏi. Bây giờ thì Thư đang SMĐH, còn Tuấn thì ngôi sao to đùng. Hiền Thục cũng thế, rất thành công. Mỹ Tâm thì quên lời. Hồ Ngọc Hà thì quá ok... Hà chính là người hát Cơn bão nghiêng đêm luôn mà



1 năm về trước. Trong số những khán giả hiếm hoi có vé đi vào Bảo tàng để nghe những gì Tôi sẽ kể, có một người... Vậy là đã một năm, một năm cơn bão đó quay về vào dào dạt bờ tôi. ta đã yêu nhau, thề mãi mãi bên nhau cơ mà ... ôi, một nụ hôn thoáng qua, một giọt nước mắt chỉ chực rơi, một bàn tay nắm lấy bàn tay mềm mại. .. Có những cơn bão như vậy trôi dạt vào cuộc sống của tôi khiến tôi chao đảo. Cơn bão làm mình sống dậy những đam mê, những ảo vọng đã chết từ lâu. Cơn bão đẩy tôi vào những chìm đắm, khát khao... Tôi đã chỉ chực muốn buông xuôi và đánh tan tất cả, chìm xuống đáy của biển khơi để được yên ắng, được ôm nỗi đam mê và trái tim của mình



1 năm rồi. Vậy mà như mới hôm qua. Cơn bão qua đi để lại trái tim thương tổn. Cơn bão đi mang theo 2 con người xa nhau có thể là mãi mãi. Chúng ta rời xa nhau....



Ngày ấy, anh hay nhắn cho em những lời bài hát, chỉ có yêu nhau mới thấy thật tình yêu: "Đường về  nhà anh rất gần, sao không thấy bóng em sang. Bởi vì quên lối về hay là từ lâu em đã quên anh"... 'Cửa nhà anh vẫn mở, chờ bàn chân em ghé nơi đây".  Đấy, vậy là đã 1 năm rồi



Ở nơi đó em đã yêu ai và nơi đây có thể anh đã quên đi mối tình xưa và bắt đầu tìm một bến bờ khác em. Có khi nào mình buồn không? ta chia tay nhau không phải vì hết yêu nhau. Dường như chia tay chỉ làm mình càng thêm hiểu mình đã yêu nhau thế nào phải không em...

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2006

Thế là ỐM mất rồi




Theo kinh nghiệm chẩn đoán bệnh ít ỏi của mình thì, mình ốm rồi. CHÍNH XÁC LÀ ỐM MẤT RỒI.



Cái mũi sụt sịt, xổ mũi từ sáng tới giờ. Hệ quả là dùng hết một cuộn giấy và một cơ số khăn giấy ở bất kỳ chỗ nào đặt mông xuống, từ quán cafe đến ... toilet. Nhục quá chừng. Mà vô phước, càng hỉ mũi thì nó lại càng chảy như máy nước hỏng khoá, như hồ Hoà Bình xả đáy thật. Cái mũi đã to của mình nay càng to, mà không chừng nó lại còn đỏ lựng lên ấy chứ. Ui, mũi đỏ nổi bật trên cái mặt mụn. Thật là xấu xí khó coi...



Từ sáng đến giờ không làm được cái việc gì, thậm chí gõ một cái blog cũng khó nữa. Vì một tay còn phải cầm khăn giấy sụt sịt nức nở. Cứ làm như là trong mình đang có một điều gì cảm động lắm vậy. HIHIC



Triệu chứng này của mình xuất hiện từ khi nào nhỉ. Chắc là từ 2 hôm rồi. Bình thường thì sáng nào ngủ dậy cũng tắc mũi hoặc sụt sịt cho đến khi đi cafe \, sau khi tiếp xúc với gió trời chừng 1 tiếng. Thế nhưng rõ ràng là 2 hôm nay nó không ngừng tuôn chảy... Triệu chứng đi kèm là ngây ngấy sốt... Người muốn bức mà không có mồ hôi... Lạnh và nóng cứ luân chuyển bất thường. Đầu không đau nhưng không tập trung làm việc gì được.



Đi làm văn phòng, tự dưng sợ máy lạnh. Mà mọi lần mồm mình to nhất trong mấy vụ tranh giành remote với mấy đồng chí gái trong phòng . Hôm nay thì chịu nhá, cứ thế mà chịu lạnh...



Đã định đi về nghỉ sớm vì tối nay có hẹn. thế mà lại phải họp ngoài giờ ,... 17h30 hic, thế là cũng phải 18h30 mới về đến nhà và tiến hành hẹn hò. À, hôm qua đi về lạnh thế, ngồi ngoài trời mà sương ướt cả cái mặt bàn kính thì ốm là phải rồi. Không hiểu tối nay có vấn đề gì không đây.




Một kỷ niệm




lại vừa tìm được một bài thơ hồi cấp 3 trên báo HHT trên ttvn. Sung sướng. Nhưng ai đó đọc đừng chê thơ dở nhé, thơ học trò mà. ăn nhau là vấn đề xúc cảm lứa tuổi 


Chia tay



Có mùa hoa phượng vĩ không tên thành hò hẹn

Đỏ cái nhìn vương vấn lúc chia tay

Cô bạn gái ngại ngùng không dám khóc

Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt cay cay .


Có tiếng ve khan suốt một thời không hay

Chỉ lúc bên nhau mới thấy buồn đến thế

Mười hai năm ve kêu như thành lệ

Bước không đành , ngoảnh lại buồn hơn

Thao thức bao ngày qua tiếng trống trường

Lúc chia tay thèm giật mình rồi chạy

Giơ truy baì , phút ra chơi cả những lần đi học muộn

Giờ cũng thành kí ức chìm sâu .

Xưa cứ trách bằng lăng tím đâu dâu

Giờ mới thấy hoa có màu nỗi nhớ

Tím miên man , tím chùng thời gian căng nghẹn thở

Của mùa thi mỗi lúc đến một gần ...

Có người bạn đến phút cuối mới thành thân

Có mái tóc giờ chia tay mới biết mình rất nhớ

Trong lưu bút có bài thơ chép rồi mà vẫn sợ

Ngại ngùng đưa _hồi hộp ,... chợt thở phào .

Chia tay nhé , mùa hạ mà bọn mình đều bỗng lớn

Chẳng nói nhiều mà hiểu biết bao nhiêu

Còn gặp lại nhưng mùa hè không ở lại

Thế mới thành kỉ niệm thân yêu !!! ...






Thứ Hai, 31 tháng 7, 2006

Đọc rồi đọc lại vẫn vui




Cà phê

Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus

Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn




Sài Gòn: Ít Cafe + ít sữa + đá + đá + đá ... + đá = 1 ly phê sữa đá, xong cafe có 1 ấm trà to tướng ... chan vào cafe uống ???? hết lại có thêm (kô cần xin)

Hà Nội: Cafe + sữa + 2 cục đá = cốc nâu đá, xin mỏi miệng đuợc cốc nước lọc


Ăn trưa

Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai ngàn rưởi

Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền


Gọi điện ngoài đường

Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe - nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió

Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai


Cảm ơn

Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn

Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn


Cơn mưa

Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên

Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội - âm ỉ và dai dẳng


Ăn mặc

Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex

Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ


Xe máy

Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh

Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ


Giao thông

Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi

Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý


Ở Hà Nội: Đèn đỏ không được rẽ phải

Ở Sài gòn: Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái


Trà đá

Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng

Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí


Ăn phở

Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa

Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê


Giầy vớ

Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ

Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày


Con đường:

Hà Nội: Đường, phố, ngõ, ngách

Sài Gòn: Đại lộ, đường, hẻm, hẻm


Đụng hàng: Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau


Con gái Hà Nội: "Tớ với ấy cùng mua nó nhé?"

Con gái Sài Gòn: "Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác"


Dao dĩa: Khi bạn nói: "Cho tôi thêm một cái dĩa" với người bồi bàn

Ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nĩa

Ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa


Tỏ tình: Khi bạn nói với một cô gái: "Thế em có yêu anh không?"

Con gái Hà Nội: "Nếu nói không thì saỏ"

Con gái Sài Gòn: "Tại sao lại không nhỉ!"


Ca ve: Khi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave...

Cave Hà Nội: "Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về?"

Cave Sài Gòn: "Em bớt cho anh 10 ngàn, lần sau nhớ kiu em nhạ.."


Ăn sáng: Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: "Đi ăn sáng với tớ nhé?"

Ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!

Ở Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!


Dạ vâng: Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa

Ở Hà Nội: Bạn nói: "Dạ, vâng!"

Ở Sài Gòn:! Đã "Dạ" thì khỏi cần "Vâng"


Chào hỏi: Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về

Ở Hà Nội: "Cháu chào cô cháu về!"

Ở Sài Gòn: "Con thưa dì con dzìa!"


Giàu có: Bạn được coi là giàu có khi...

Ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền

Ở Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền


Giữ xe hàng quán:

Hà nội: Giữ xe miễn phí

Sài gòn: "Anh cho xin 2 ngàn"


Uống bia

Hà nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ phắn

Sài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya dzìa


Karaoke:

Hà Nội: Chọn bài, hát vui là chính, hát sai tông cũng kệ

Sài Gòn: Chọn số, hát hay là chính vì thế hát rất tình cảm. Nhỡ mà sai tông sẽ quê lắm đấy ạ


Xôi:

Hà Nội: Gói lá khoai hay lá sen, xôi đồ bằng chõ

Sài Gòn: Cho vào hộp, hay bịch nylon, cơm nếp nấu bằng nồi


Phở:

Hà Nội: Khó mà thiếu mì chính, quẩy

Sài Gòn: Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen)


Siêu thị:

Hà Nội: Đắt đỏ, hàng hóa kô thiết thực

Sài Gòn: Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình


Nhà sách:

Nội : Nhân viên hách dịch

Sài Gòn : Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi


Chùa chiền:

Hà Nội: Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa

Sài Gòn: Không gian ồn ào, không tịnh


Tào phớ:

Hà Nội: Lát mỏng, em nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai!

Sài Gòn: Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài


Chè:

Hà Nội: Ăn trong cốc, bát nhỏ

Sài Gòn: Thường có nước dừa. Vội thì cắn 1 góc bịch chè và mút


Cắt chanh:

Hà Nội: Bổ ngang

Sài Gòn: Bổ dọc 2 bên, bỏ phần giữa


Lơ đễnh đụng phải xe dừng đèn đỏ đằng trước

Hà Nội: Fẹc đoẹ mịa @%$^&*

Sài Gòn: Nạn nhân chỉ quay lại xem thủ phạm là ai rồi... chờ đèn xanh tiếp


Cây xanh:

Hà Nội: Nhớ phố hoa sữa Nguyễn Du, hàng sấu trên Trần Hưng Đạo

Sài Gòn: Me xanh đường Trần Văn Thủ, cây sao trên Ba tháng hai


Nước canh rau muống:

Hà Nội: Sấu, chanh

Sài Gòn: Me, chanh


Tán gái:

Gái Hà Nội: dễ tán, khó bỏ

Gái Sài Gòn: dễ bỏ, khó tán


Cuối tuần:

Hà Nội: cả gia đình quây quần nấu nướng ăn tươi

Sài Gòn: đi ăn tiệm


Chất chơi và chất chiến

Hà nội: Xe đẹp, điện thoại nhỏ, áo bỏ trong quần nhưng hỏi tiền thì x có.

Sài gòn: 5 số 67, TaK X đời đầu, áo phông quần sóc, hỏi tiền : Chú cần nhiêu???


Chợ tình

Chợ tình Sài gòn: Anh hai có sài em hông

Chợ tình Hà nội: Chơi gái không đại ca


Xe

Nội : hiếm gặp những xe đời cũ

Sài Gòn : những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố


SG: chả ram , chả giò

HN: nem rán


Vá xe

Sài gòn : Vá xe lúc nửa đêm... em xin 5 ngàn thôi

Hà Nội : Muộn rồi em ơi, 50 nghìn anh vá cho


Hồ

Sài Gòn : Hồ con rùa to mà nhỏ , nhỏ mà to

HÀ nội : Các hồ đều bé dần lại


Xe khách

Sài gòn : Đi xe đò !!! 1 người 1 ghế ( số ghế đàng hoàng ) kô đón thêm nếu đã đầy

Hà Nội: Anh ngối xích vào , cho người ta ngồi với !!!!!!!


Sài Gòn : Website mấy trường đại học tự làm ra

Hà Nội : Tự lấy mấy website của người ta về làm


Sài Gòn: Ra đường đầu tóc chỉnh tề

Hà Nội: Đội nón tai bèo tà rề rề dạo phố


Shopping thì Hà Nội thua đứt TPHCM rồi:

HN: Mới sáng sớm ngày ra mà đã mặc cả kinh thế, đi đi ko để còn đốt vía nào!

SG: Cám ơn anh. Lần sau lại ghe'' em nha.


Tức mình chửi nhau (nhẹ nhàng, heh heh heh):

HN: Đồ dở hơi

SG: Quân mắc dịch


Hài:

HN: Nặng về lời nói.

SG: Nặng về cử chỉ.


Hà-nội: Vào quán, ngôi lâu (hơn 30ph) là bị đuổi!

Sài-gòn: Vào quán, muốn ngồi bao lâu thì tùy!


Người Hà-nội: nói dài dòng nhưng khó hiểu!

Người Sài-gòn: nói ngắn gọn nhung dễ hiểu!


Tiệm Internet

Hà-nội: ít nhưng rẻ!

Sài-gòn: nhiều mà mắc!


Nhà cửa:

Hà-nội: rộng và sâu

Sài-gòn: nhỏ và ngắn


Chào hỏi:

Hà-nội: bạn phải thưa bẩm rõ ràng băng lời nói!

Sài-gòn: bạn sử dụng cử chỉ: cúi người!


Về đồ ăn:

Người HN hay ăn mặn

Người SG hay ăn đồ ngọt


Phong cách sống:

Người HN ra ngoài ban ngày, đêm về với u nó

Người SG ban ngày ở với vợ, ban đêm ra ngoài nhậu với bạn


Ở HN: nếu bạn gọi cái tẩy thì nó sẽ là cái tẩy

Ở SG: nếu bạn gọi cái tẩy, họ sẽ mang đến cho bạn một ly nước đá


Thuốc lá:

Ở HN, rất dễ dàng gọi 1 bao VINA

Ở SG, em chỉ có Mèo thôi anh Hai


Biển quảng cáo:

Ở HN, phải mang tính lịch sự, trang trọng

Ở SG, càng hài ước càng thu hút mọi người


HN có bún chả

SG có cơm tấm


Người Hà Nội gọi người yêu là anh yêu, em yêu

Người Sài Gòn gọi người yêu là ông xã, bà xã



Gọi điện về việc kinh doanh:

Hà Nội: chú là con ai đấy?

SG: mang kế hoạch kinh doanh đến ta cùng bàn nhé!


Phát triển dự án:

SG: Làm thế nào để tự mình tạo lãi nhanh nhỉ?

HN: Thế Trung ương cho bao nhiêu tiền?




HN: Yêu vẫn phải giữ

SG: Yêu là hết mình luôn


Giục người bán hàng gói nhanh lên:

SG: Vâng em làm ngay đây

HN: Làm gì mà cuống lên thế! Muốn nhanh biến sang hàng khác!


Khi khách đến nhà :

HN : Mời bác dùng cốc chè tươi ạ

SG: Tí !!! Con chạy ra quán bà Ba mua chai nước ngọt về coi


2 người bạn nói chuyện với nhau :

HN: Tớ nói cho cậy nghe cái này nhé

SG: Eh tao nói cho mày nghe cái này nè


Khi ai cho mình cái gì

HN: Vâng quí hóa quá

SG: Trời ơi dữ hông


Khen đồ ăn ngon

HN: Ngon tuyệt cú mèo

SG: Ngon bá chấy bò chét


Khen vật gì to:

Hà Nội: To vật vã.

Sài Gòn: Bự bành ki


HN : bắt nạt

SG : ăn hiếp



HN : mất điện, mất nước

SG : Cúp điện, cúp nước


Con gái SG : da rám nắng, nói năng dễ thương

con gái HN : da trắng , lạnh lùng khó bắt chuyện


Người SG nói: dễ hiểu

Người HN nói: suy nghĩ trước khi hiểu



Hà nội: chị ơi cho em cái túi nylon

Sài gòn: chị ơi cho em cái bịch xốp



Nói về ngu:

Hà nội: ngu hết phần chó

Sài gòn: ngu như heo.



Về hoa quả:

Hà nội gọi quả táo là quả táo,

Sài gòn gọi quả táo là trái bom


Hà nội gọi quả dứa là quả dứa

Sài gòn gọi quả dứa là trái thơm


Uống bia

Hà nôi: Chai bia được rót quay vòng cho nhiều ly

Sài gòn: Chai của ai người ấy uống


Uống rượu:

Sài gòn: Rượu sẽ phải uống cùng với nước đá và vài lát chanh

Hà nội: Bắc cạn và không được ...giảm sóc


Khách sạn:

Sài gòn: Khi bạn dừng xe, sẽ có người mở cửa và giúp bạn bê đồ

Hà nội: Có thể bạn sẽ phải gọi rát cả cổ mà chưa thấy lễ tân đâu


Sinh viên và cave:

Sài gòn: nhiều em sinh viên trông như cave

Hà nội: nhiều em cave trông như sinh viên


Có những dòng sông, chúng giống nhau đến lạ:

Sông kim ngưu ở hà nội

Kênh nhiêu lộc ở Sài gòn



Sài Gòn gọi là xí muội


Hà Nội gọi là ô mai



Hà Nội: Mời cơm ... ứ dám ăn

Sài Gòn: Mời cơm là ... phải ăn



nội : Đổi tên công viên Lê Nin thành công viên Thống Nhất

HCM : Đổi tên dinh Độc Lập thành hội trường Thống Nhất


Nội : Đường Giải Phóng chạy ra QL 1.

HCM: Đường Hà Nội chạy ra QL 1.


Hà nội: Gội đầu thư giãn

Sài Gòn: Hớt tóc thanh nữ v hớt tóc máy lạnh

Thực ra vào trong đó thì như nhau



Hà Nội: nỡm ạ

Sài Gòn: quỷ sứ v đồ quỷ



Hà Nội: đèo em nhá

Sài Gòn: chở em


Sài Gòn: hun

Hà Nội: hôn


Uống Cafe

Ở Sài gòn: thường uống cafê có nhiều đá vào buổi sáng trước khi đi làm

Ở Hà nội: thường uống cafe khi đi chơi vào buổi tối trước khi ..đi ngủ


Nếu bạn gọi một ly nâu

Ở Sài gòn: bạn sẽ được chủ quán mang cho một ly cà phê đen

Ở Hà nội: bạn sẽ được 1 ly cà phê có thêm sữa


Nếu bạn muốn uống cà phê sữa

ở Sài gòn: cho xin 1 ly bạch sửu

Ở Hà nội: nếu bạn gọi 1 ly bạch sửu bạn sẽ nhận được câu trả lời - không có, hoặc bạn bị coi là...hâm


 

Không thể không chửi thề VN AIRLINES




Những dòng sau đây được mượn lại từ blog của Mayvodanh. Xin chia sẻ với mọi người mấy ức chế của ông anh bị delay chuyến bay. Nếu 4 tiếng ở Nội bài mọi người sẽ làm gì, chẳng lẽ ăn mì tôm với uống cafe tan? Hay chạy về Cầu Giấy làm một nháy... Tất cả đều ngớ ngẩn và khốn nạn. Không thể không chửi bậy được.

Tôi cũng từng bị delay 30p, 1h, 2h ở nội bài và được nhận lời xin lỗi một cách cưỡng bức và một lon Pepsi dí thẳng vào người. Khốn nạn nhất vẫn là chuyến đi từ Huế về HN bị dồn chuyến vì ít người từ 1h sang 7h tối. Nào, một nửa ngày ở cái sân bay nhà quê xấu xí và bé tí tẹo ông sẽ làm gì. Không có chỗ để ngả lưng, không có nhiều sự lựa chọn về bò khô hay trà túi lọc là đằng khác. Đến giờ ăn, nhân viên lùa hết lên xe bus ra ăn cơm bụi. NHỤC NHÃ. Hàng loạt người chửi thề ầm ĩ. AI nghe? chỉ khốn khổ mấy cô tiếp viên mặt đấy, giấu đi đâu cái bản mặt đau khổ vì bị chửi oan bây giờ????


Bọn khốn nạn. Nếu mình đi trễ chuyến thì ăn đủ. Còn họ trễ chuyến có bồi thường cho mình không?


Xin mời nghe Mâyvô danh chửi. Muốn tham khảo bản gốc, xin mời ghé thăm trong my friend list


 





Trong thời đại này, nếu mày bị ăn cắp mất 4 tiếng đồng hồ, mày phải ngồi một chỗ, không được hút thuốc (nếu mày nghiện thuốc lá), không có internet, không thể ra ngoài được, và thỉnh thoảng mày phải nghe những lời xin lỗi ngu ngốc, việc đầu tiên mày sẽ làm gì và mày sẽ còn làm những gì cho hết 4 cái tiếng bị ăn cắp đấy?


 


Còn tao, đầu tiên tao chửi – con bà nó. Nó ở đây là cái bọn chó chết hàng không việt nam (ông ghét ông nhéo thèm viết hoa đấy!).


 


Giờ tôi mới xin lỗi bạn vì phải đọc những dòng đầu tiên với cách xưng hô cực bất nhã. Nhưng chắc chắn như thế sẽ dễ lọt tai hơn cái việc phải nghe bọn chó chết hàng không VN cứ 15 phút lại lải nhải xin lỗi trên loa: Vì lý do: kế hoạch bay thay đổi (lý do cái mả mẹ nó. Thế tại sao kế hoạch bay thay đổi? Nó giấu không trả lời – ai cũng hiểu, vì chúng nó dồn chuyến bay vắng khách, cái xứ độc quyền này nó vậy, mà nhiều thứ ở cái xứ này nó vậy), xin quý khách thông cảm.


 


Tôi nổi cáu vì bọn chó chết VNairlines, và trút nó lên trên blog, cuối cùng, bạn lại là người gánh chịu. Vì vậy, lỗi là tại bọn VNairlines mà bạn phải nghe những lời bất nhã vừa rồi. Và bây giờ, bạn biết phải làm gì rồi đúng không, hãy chửi lại bọn nó!


 


Việc tiếp theo tôi làm, bạn cũng biết rồi, đây này, đang làm đây này, soạn một cái nội dung, để tối về post lên blog.


 


Một cái sân bay mới xây được mấy năm mà trong chỗ đi đái, không có cái bục để đồ đạc. Ai đi nhẹ nặng gì cũng phải giữ khư khư cái túi đồ hoặc để nó xuống dưới sàn bẩn thỉu. Có thể kết luận, bọn nó ăn từ cái nhà đái ăn đi, thế nên làm gì mà máy bay chẳng chậm.


 


Tôi định bụng một lần nào đó đến sân bay trễ giờ cất cánh rồi nói với bọn check in: Xin lỗi các anh các chị, xin lỗi hàng không VN xem sao. Tôi đoán chúng nó sẽ nói: trễ chuyến rồi, không xin lỗi được. Tôi sẽ nói lại: thế tại sao hàng nghìn lần hàng không nhà các anh các chị làm trễ chuyến của người ta, rồi các anh các chị nói ra rả trên loa là xin lỗi thì sao? (Dĩ nhiên, vụ này chưa diễn ra, nhưng kiểu gì nó cũng sẽ xuất hiện trên một tiểu phẩm báo chí). Các bạn, nếu lâm vào tình trạng này, hãy áp dụng chiêu này giùm tôi, xem chúng nó có cứng họng không. 


 


Thôi chán quá rồi, mẹ kiếp. tôi cũng vừa ăn cắp của bạn ít phút. Và tôi sẽ không áp dụng kiểu của bọn chó chết hàng không VN, mà tôi nói: Tôi xin bạn vài phút, biết ơn bạn vài phút mà bạn đã cho tôi để chia sẻ.