Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2006

ăn mừng chiến thắng




Cuối cùng là đã kết thúc 2 tháng Sao Mai điểm hẹn, kết thúc 2 tháng không có thứ 7, kết thúc 2 tháng liên tục chắc chắn phải viết bài mặc kệ ốm đau, yêu đương, mất hứng, mưa bão, mất điện … Và cũng là kết thúc 2 tháng để có thể thay đổi những ấn tượng cũ

1- Buổi tổng kết IBOX gồm một phi đội VIP. Các chiến hữu cùng chúc mừng chiến thắng của HAT. HTMLAQ, Hồ Hoài Anh, Lưu Hương Giang, CMIV, JunDat, Đức mập, Vành khuyên… Tất cả cụng ly cho chiến thắng của em mập. Phi đội đã có một buổi tối vui vẻ với rất nhiều kỷ niệm

2- Chúc mừng sinh nhật của 2 diva em Thuỷ Bánh Bao + Mỹ Linh. Sinh nhật vui vẻ và kéo nhau đi xem phim. Tan đàn xẻ nghé sau khi phát hiện ra là có tới 2 TolKin- Phối hợp không ăn ý.

3- Tiếc cho em Phương Linh cô gái xinh đẹp lạnh lùng không đi đến đích như mong đợi. Mình đã thay đổi suy nghĩ về PL sau 2 tháng. Trở nên hâm mộ và ưu ái giọng hát xinh đẹp này. Đã gọi điện cho em, hy vọng PL sẽ nổi tiếng hơn nữa

4- Chúc mừng Anh Khoa. Ngôi sao thực sự của SMDH lần này.

5- Chia sẻ các đồng chí mất điện thoại đêm nay, trong đó có Giang Huy dom. Đồng thời trao kỷ niệm chương Tuổi trẻ dũng cảm cho bạn Jun Dat với tinh thần đấu tranh tội phạm, bạn Vành Khuyên với vai trò chống tiêu cực (dũng cảm phóng xe chở những tuổi trẻ dũng cảm khác đuổi theo ăn cướp).

Blog siêu nhạt và nhanh chóng này chỉ mang tính chia sẻ. Chủ nhân sau khi kết thúc giai đoạn stress và bộn bề công việc này sẽ sớm trở lại với một tinh thần khác. KHÔNG THỂ NHƯ HIỆN NAY ĐƯỢC.

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2006

Giới thiệu phim hay Under the Tuscan Sun




Dưới ánh mặt trời Toscana

Bài giới thiệu dưới đây chôm từ blog của Anh Ngọc, bình luận viên hay nhất mà tôi yêu thích. Tất nhiên, Anh Ngọc viết cái gì về xứ Ý - bà vợ hai của anh ấy thì cũng đáng để đọc. Tôi cũng yêu thích phim naỳ, yêu những cánh đồng hướng dương, yêu những ngôi nhà cổ la mã, yêu những pháo đài đấu trường... và luôn ao ước được đến xứ Tuscan và soạn mình cho một mối tình lãng mạn

Cảm ơn ANh Ngọc đã giới thiệu cho tất cả bạn bè trên Net cùng thưởng bộ phim này cùng người yêu . VinCom sắp chiếu - không thể bỏ qua.



Tôi đã xem đĩa phim này vài lần, rạp Megastar trên Vincom cũng chuẩn bị chiếu nay mai, lần nào xem cũng thấy thật hay. Frances Mayes là một nữ văn sĩ nổi tiếng của Mỹ, và chỉ cần đến sống ở Toscana một lần là yêu xứ sở miền trung Italia đẹp đẽ này. Ngoài cuốn sách "Under the Tuscan Sun" đã được dựng thành phim (diễn viên chính Diane Lane, năm 2003) và được giới thiệu ở dưới đây từ nguồn là website của ConfidantVCD, bà còn viết cuốn "Bella Tuscany: The Sweet Life in Italy" và "In Tuscany" và một vài cuốn sách khác về Italia. Bạn nên xem phim này để hiểu về cuộc đời, và biết đâu, bạn có thể yêu Italia hơn nữa. Và một ngày bạn sẽ đến Italia? Dưới đây là tagline của bộ phim. Nó khiến tất cả chúng ta cùng ngẫm nghĩ.

"Life offers you a thousand chances...all you have to do is to take one"



Thế là phải vĩnh biệt căn nhà ở San Francisco mà chị hằng yêu mến. Còn gì đau khổ hơn sau bao năm chung sống bị người chồng yêu quý nói toẹt vào mặt "Tôi không hề yêu cô". Hạnh phúc chẳng giữ nổi, tiếc gì cái nhà, sau khi ly dị, nữ văn sĩ Frances Mayes (Diane Lane) xách va li và ít cuốn sách ra đi, để lại toàn bộ cơ ngơi cho gã chồng cũ tham lam, ích kỷ.

Cô bạn Patti (Sandra Oh) là người thuộc giới dị biệt (đồng tính nữ) nhưng lại thích có con và đang mang thai nên không thể tham gia chuyến du lịch Tuscan (nước Ý), cô muốn Frances thế chỗ, cũng là một cách giúp chị giải sầu.

Đoàn du khách dừng chân tại thị trấn Cortona, vô tình Frances được biết người ta đang rao bán một căn biệt thự. Lại vô tình chị mua rẻ được căn nhà đã 300 năm ấy. Cô đơn lạnh lẽo trong ngôi nhà trống hoác, phải đối mặt với thiên nhiên ở cái chốn nửa quê nửa tỉnh đã làm nữ sĩ không ít lần kinh hãi và tự vấn lòng mình: Hy vọng gì, chờ đợi gì nơi cuộc sống xứ người với một ngôi nhà lớn và một vốn tiếng Ý nghèo nàn?

Giữa lúc bi quan nhất, Frances được sưởi ấm cõi lòng bởi tình cảm chân thành từ những người bạn mới. Đó là Martini người môi giới bất động sản tận tình chu đáo, là Katherine, một phụ nữ lớn tuổi độc thân phóng khoáng, lãng mạn, nhiều kinh nghiệm sống mà vẫn thuỷ chung với mối tình đầu, là những người thợ Ba Lan nghèo khó nhưng tự trọng, những xóm giềng gần xa luôn hết lòng giúp đỡ người phụ nữ ngoại quốc...

Frances sửa chữa căn nhà, chị làm theo lời khuyên của những người bạn, tạo nền móng cho hạnh phúc ghé vào. Nôm na theo lối Việt "có an cư mới lạc nghiệp", ổn định cuộc sống mọi thứ sẽ đạt được, kể cả tình yêu đôi lứa. Biết được nỗi niềm của chị, có người khuyên giải "hãy sống hồn nhiên như trẻ thơ" và "đừng mất công tìm kiếm, tình yêu sẽ đến tự nhiên và bất ngờ khi ta không trông đợi"...

Frances "gặp gỡ" tình yêu bất ngờ thật. Một chàng trai Ý đẹp mã vô tình chạm mặt trên phố kiến chị rung động. Chị yêu đắm đuối và đặt hết kỳ vọng ở anh chàng. Nhưng "duyên may" đến nhanh rồi đi nhanh khi Frances phát hiện chàng ta chỉ là một gã đa tình háo sắc. Giữa lúc chị đau khổ nhất thì ngoại cảnh lại tác động vào. Frances chợt nhận ra rằng, ước mơ về một mái ấm hạnh phúc, dù mỏi mắt ngóng chờ nó đến từ đẩu đâu, lại đang hiện hữu xung quanh nơi những người chị thương mến. Đó là mẹ con Patti, sau khi bị "người tình" hắt hủi đã sang Ý chung sống với chị. Đó là cậu thanh niên Ba Lan Pawel mà chị tình nguyện đỡ đầu, để có thể kết duyên cùng cô gái Chiara xinh đẹp... Dưới mái nhà của chị, tiếng khóc trẻ thơ lẫn nụ cười hạnh phúc đều có đủ... Frances mơ màng hưởng thụ "thành quả" của mình, đâu hay rằng "một con cánh cam đang đậu lại trên vai áo"...

Dựa theo cuốn tự truyện của nữ văn sĩ Mỹ Frances Mayes, bộ phim là một câu chuyện tình nhẹ nhàng, nhiều ẩn dụ, giàu cảm xúc. Nó chuyển tải một chủ đề nhân văn về tính thực tiễn của những kinh nghiệm sống khác, được đúc kết, chiêm nghiệm dưới con mắt của một nhà văn nữ. Sự học hỏi người đời, học hỏi lẫn nhau mang tính chất cầu thị không chỉ là nhu cầu của người làm nghệ thuật, mà còn cần cho tất cả chúng ta.

Hạnh phúc là một khái niệm trừu tượng, khi ta hài lòng và đạt được niềm ước muốn, đó là hạnh phúc. Chính khi Frances mãn nguyện vì trải lòng cho những người mình yêu quý, nữ thần Ái tình đã xuất hiện, gõ vào cánh cửa ngôi nhà của chị... Tình yêu vẫn luôn là một duyên may bất ngờ, nó tồn tại cả khi ta không kỳ vọng... Và dưới ánh mặt trời Tuscan, mọi cái đều ấm áp, tràn trề nhựa sống...

Source: ConfidantVCD

P.S: Bạn hãy xem phim này, đừng bỏ qua nó. Cũng như đừng bỏ qua bất cứ cơ hội nào nếu cuộc đời mời gọi. Tôi không có quá nhiều thời gian rảnh để làm blog, nhưng tôi tin là có nhiều điều ngoài bóng đá hơn để nói với mọi người. Và nói về phim ảnh, nhất là phim Italia, tôi có thể nói nhiều, rất nhiều. Chắc chắn rồi, tôi sẽ post nhiều phim Ý nữa. Nếu bạn chưa có dịp sang đó, hãy xem những phim ấy, với khung cảnh Italia, và tưởng tượng, mình đang ở đó.

Entry for August 18, 2006

Làm việc đêm / Lạnh lùng mưa


 


Tiếng mưa gõ trên mái tôn


Hạt nước bám dài ô cửa kính


Ngoài đêm kia gào thét


Cơn bão đang về, quét đuôi dài qua thành phố tôi


 


Thành phố tôi đang trắng đêm


Đôi mắt trân trân nhìn máy tính


Đôi tai đếm nhịp mưa rơi


Trong đầu hoang tàn trí nhớ.


 


Ôi ngày mai biếng làm lười đội mưa đến sở


Sợ nước bềnh bồng ngang mắt cá chân


sợ mặc áo trắng,


sợ phóng xe nhanh


sợ không được nhìn những người quen cùng phố


 


Tôi muốn những ngày dài vội vã


được trở về nhà kịp trước cơn mưa


Tôi muốn được xối tan ồn ã


mở một bản nhạc buồn và nhớ đến một chuyện tình buồn


Tôi muốn được ngả lưng trên chiếc giường thật mềm


Thư thái nhìn mưa về qua ô cửa sổ


Tôi muốn được ngủ


Trong đều đều tiếng mưa


 


Tia sét sáng tận chỗ tôi


rạch trời đêm một khắc


Giật mình thức giấc


Tôi ngủ quên bàn làm việc bao giờ…

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2006

Entry for August 15, 2006

Cafe ỐNG vào lúc nhập nhoạng. Trời mưa hắt những hạt nước lên cửa kính. Ngồi nhìn những hạt mưa nối đuôi nhau nhập thành dòng, xối xả trôi trên mặt kính ngay bên cạnh mình. Thấy mình tan nhẹ, loãng ra trong cơn mưa ban chiều



Tôi ngồi sau khi đã phang một suất KFC. Cơn đói đã được giải quyết ổn thoả.



Tạnh mưa rồi, về thôi

Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2006

Thật xúc động khi nói chuyện này với một người bạn chưa thân




hin0680 tranbao: mà em nói thật nhé

Minh Vu: uh

hin0680 tranbao: hồi em chưa biết anh, em nghe nhiều lời đồn về anh ko tốt

hin0680 tranbao: em cũng đã tưởng thế

Minh Vu: uh

hin0680 tranbao: nhưng ai dè, ai khác đấy chứ

Minh Vu: ai moi gap va quen anh cung noi the

hin0680 tranbao: đã khi nào anh tự hỏi vì sao mình bị người khác nghĩ sai chưa?

Minh Vu: Khong

Minh Vu: anh khong can dieu do

Minh Vu: a chi can nguoi nao quen anh hoac choi voi a

Minh Vu: nhan ra la ho da nghi sai ve anh

Minh Vu: nhu em la anh cam thay vui lam

Minh Vu: rat hanh phuc va hanh dien

Minh Vu:

Minh Vu:

hin0680 tranbao: lý do đúng là có thể ko quan trọng, bởi mình ko sống bằng dư luận, nhưng rõ ràng là cũng tức chứ

hin0680 tranbao: mình tử tế và rất đàng hoàng cơ mà

hin0680 tranbao: sao người ta lại nghĩ sai về mình

hin0680 tranbao: e thấy hơi bất công cho anh

Minh Vu: nghe bao cua minh cung bi liet vao hang van nghe si

Minh Vu: va cung va cham nhieu voi gioi do nua

Minh Vu: cũng có những động lực cạnh tranh

Minh Vu: và có cả những yếu tốt bên ngoài

Minh Vu: Nếu là anh, anh cũng hơi khó chịu trong người nếu mình thua người khác

Minh Vu: ví dụ: Em có xe ga, anh không có

hin0680 tranbao: hehe, em hiểu roài

Minh Vu: anh cũng tức lắm

Minh Vu: nhưng tức bằng cách chọc thủng lốp xe của em à

Minh Vu: Không

Minh Vu: 1 là anh bảo đi xe a cho nhẹ

Minh Vu: 2 là anh sẽ kiếm đủ tiền để mua xe giống em

hin0680 tranbao: nhưng em có khó chịu đâu, dù trước đó em chưa biết anh, chỉ biết qua những bài viết đánh đập trên HHT thui

hin0680 tranbao: em cũng ko tức, dù em ko viết được như thế

Minh Vu: trước đây anh có chuyện hay lắm

Minh Vu: Quang Dũng sau khi đọc bài của anh "Giải mã hiện tượng Quang Dũng" rất buồn bực

Minh Vu: Phương Thanh thì gọi điện thoại nói là em viết rất đúng suy nghĩ của chị. Tại sao không Giải mã Phương Thanh đi?

Minh Vu: Sau lâu lâu anh gặp Dũng ở TP HCM

Minh Vu: Dũng chào anh, và bọn anh bắt tay nhau

Minh Vu: Anh mới hỏi Dũng, vẫn chào tôi à?

Minh Vu: Dũng nói, vẫn chào chứ. Nhưng để Dũng hiểu hết bài của Vũ rồi mình sẽ nói chuyện với nhau

Minh Vu: Anh rất ấn tượng Dũng về cách hành xử và bản thân cậu ấy vẫn quan hệ tốt với anh

hin0680 tranbao: hehe, anh có nhiều lợi thế bởi bên cạnh anh có sự giúp đỡ, em thấy ngưỡng mộ bởi em ko có được điều đó chứ chưa bao giờ tức vì ko làm được như anh

Minh Vu: Từ đó anh rất tự tin nếu mình viết bằng suy nghĩ đúng đắn, khôgn tiêu cực thì không bao giờ phải sợ điều gì cả

hin0680 tranbao: nhưng chẳng lẽ, trong giới báo chí lại rất ít người như em sao?

Minh Vu: Anh không biết

Minh Vu: vì anh không có ý định cạnh tranh với họ

Minh Vu: a chỉ xác lập một cách làm việc của riêng anh





Minh Vu: nhung tai sao em da khang dinh ngay la em nham


Minh Vu: trong khi e moi chi vua nghe anh noi


hin0680 tranbao: vì nếu anh dám nói người khác về những điều không thuộc bản chất của người có cá tính và bản lĩnh, thì nghĩa là anh cũng ko thuộc loại người đó


hin0680 tranbao: mà em thì ko nghĩ là anh nói dối


Minh Vu: cam on em


Minh Vu: that su anh khong thich noi nhung chuyen nay


Minh Vu: nhung may man em noi truoc nen anh moi ke


hin0680 tranbao: vì theo những lời họ nói, anh là người như thế, mà em thì ko có dịp được tiếp xúc với anh


hin0680 tranbao: em cũng ko định nói với anh những chuyện tế nhị như thế


hin0680 tranbao: nhưng vì em nghĩ, em là người khá thẳng thắn, anh cũng có vẻ quý em thì em mới nói

hin0680 tranbao: em chơi với anh chẳng vụ lợi gì, nên chắc em nói ra, anh cũng ko giận đâu


Minh Vu: a rat cam dong vi chuyen nay


Minh Vu: truoc day a thuong tu nhu


Minh Vu: thoi ai ghet minh mac ke


Minh Vu: nhung ai da choi voi minh se rat quy minh


Minh Vu: a co nhieu ban tot lam


Minh Vu: ma ai da choi voi anh thi khong bao gio can phai thanh minh cai gi cho anh ca


Minh Vu: vi anh muon ho choi voi anh bang suy nghi cua ho chu khong phai vi nhung tin don kia ma phai thanh minh


 


hin0680 tranbao: uh, nghĩ cho đến cùng thì cuộc sống của mình mới quan trọng mà


Minh Vu: anh sẽ làm báo thêm vài năm nữa


Minh Vu: sau đó sẽ bỏ nghề gác kiếm


 


hin0680 tranbao: rồi chuyển nghề à?


hin0680 tranbao: hehe


 


Minh Vu: thật sự đấy


Minh Vu: đó là giấc mơ của anh


 


hin0680 tranbao: nhưng dù sao cũng cứ phải nuôi ước mơ


hin0680 tranbao: hi hi, em ủng hộ







Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2006

Giá trị của lời hứa

Tôi chưa bao giờ lâm vào trạng thái của ngày hôm nay: Thèm ngủ, mắt tím quầng, mặt đầy mụn và... điện thoại tắt. Sáng bước ra khỏi nhà, cặp sách đầy ự các thứ dụng cụ hành nghề (hay hành xác nhỉ). lịch làm việc chồng chéo lên nhau. Một cái hẹn trùng với giờ một cuộc họp báo. Cuối cùng vì tiền họp báo có thể bỏ và uy tín thì không, nên ra hẹn cafe. Báo hại mất phải 5 cuộc điện thoại nhờ vả đồng nghiệp, xin xỏ thông tin để tránh bị sếp chửi là để xổng hàng. May quá, hoá ra là chỉ họp báo mấy cuốn sách mới và gặp anh Tổng biên tập của họ chứ có phải gặp anh nhà văn Trung Hoa đâu. Đỡ tiếc một cuộc gặp mặt



Lại nghỉ ra ăn trưa đã, chán quá, một ngày shit




Thứ Năm, 10 tháng 8, 2006

Một lá thư tình - Hay lời chúc cuối tuần vui vẻ




Mi't yêu quý của ...,


 


Đồng ý là suốt ngày ... chửi bới mày vì tội đã làm kế hoạch ở giá của ... phá sản.


 


Đồng ý là suốt ngày ... ca cẩm về cái ghế còng queo làm ... ê ẩm.


 


Đồng ý là cái cọng hành quyết phải một phân của cái ghế làm ... nghẹt thở.


 


Đồng ý là ... bị cướp hết chỗ bắp rang bơ mà không đổi lại được một cái kẹo chíp chíp nào.


 


Đồng ý là ... bây giờ có muốn làm điều gì khuất tất cũng không xong vì có cả bọn gián điệp vây quanh.


 


Cơ mà:


 


- Chưa bao giờ ... có một đời sống nhẹ nhõm và bình yên đến thế


- Chưa bao giờ ... hiểu rằng có một người yêu thương, say mê ... đến thế dù ... có dở hơi đến thế nào, điên loạn đến đâu và đỏng đảnh cỡ nào


- Chưa bao giờ ... được hưởng niềm vui sống giữa bạn bè, gia đình của người ta thoải mái đến thế


- Chưa bao giờ ... lại muốn có một gia đình với những đứa con đến thế


- Chưa bao giờ ... lại thấy mình may mắn và được sống nhiều đến thế


- Chưa bao giờ ... muốn khóc vì hạnh phúc nhiều đến thế


- Chưa bao giờ ... có thể chia sẻ được nhiều đến thế


- Chưa bao giờ ... cảm thấy cuộc sống bất an và nhạt nhẽo đến thế nếu không có người ta


- Chưa bao giờ ... thấy mình có thể khiến một người hạnh phúc đến thế


- Chưa bao giờ ... thấy gia đình và bạn bè chị hạnh phúc cũng như ghen tị với chị đến thế


- Chưa bao giờ.....


.........


.................


 


Mà tất cả những điều này đều do một tay của một thằng béo gây nên.


Mi't có nhớ hôm mình dặt dẹo ở cafe Nhân Mã trước khi ... vào SG k? ... co nhắn tin cho ... the nay: "... neu khong co a, em da khong co nhung dua ban dang yeu nay".


 


Hôm nay mùng 1, ... muốn Mi't có cả một tháng thú vị trước mắt và hiểu rằng, nếu không có ..., ... không có tất cả những điều dở hơi lẫn hạnh phúc này.


 


Tội mày to lắm. Nên phải đền ... cả đời cho .... là phải rồi.


 


Love,


....




Hôm nay là ngày cuối cùng của một tuần, và hình như cũng là đã nửa tháng tôi nhận được lá thư này từ .... Một lá thư cho tôi, nhưng rõ ràng là một lá thư tình cho người khác. Tuy vậy, tôi đọc và vẫn cảm thấy đáng yêu và hạnh phúc.



Tại sao trên thế gian này lại sinh ra một thứ vì tình yêu. Để thấy một đứa đáng ghét vẫn trở nên đáng yêu trong mắt một đứa khác. Để thấy một người dù dở dang hay hạnh phúc cũng phải đứng bên đường và ganh tị với những người đang đi bên nhau. Tại sao củ ấu có thể tròn. Tại sao....?????



Lá thư này lẽ ra chỉ dành cho tôi và không dành cho ai khác. Tôi có hứa là không để cho người ... thứ 2 trong lá thư không được đọc, nhưng đúng là tôi đâu có hứa cho mọi người đọc đâu



Bạn, bạn có tình yêu không? bạn có một người để ngày cuối tuần chờ mong là ngày rực rỡ nhất ??? Bạn hãy đọc lá thư này đi, để thấy đã hạnh phúc thế nào khi có một người luôn bao dung đến bạn, luôn chờ mong bạn, luôn cảm thấy là bạn hoàn hảo, đáng yêu và đáng để người ta muốn được che chở...



Xin lỗi tác giả bức thư, khi tôi muốn công khai tình yêu của bạn



Xin lỗi tác giả khi tôi chính là lão mai đáng ghét, đẩy bạn vào một chỗ mà bạn không ngờ tới.



Xin lỗi tác giả, nếu trên thế giới blog này có kẻ nào cả gan đọc được. Thề rằng sẽ xấu hổ và không bao giờ ăn bắp rang bơ của bạn nữa đâu. Khôn hồn thì đem chíp chíp mà dâng lên Người.