Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2006

22h30 Hà Nội trước ngày Quốc Khánh




22h 30. Đã định yên vị trong phòng và tiếp tục viết nốt 2 bài viết dở dang trong ngày hôm nay. Vậy mà cuối cùng cũng chưa hoàn tất được vì một cú điện thoại rủ ra đường bất ngờ. Điểm hẹn là Ibox.


Hơ hơ, rõ ràng trong nhà đã là không khí của đêm khuya lắm rồi. Xung quanh nhà mình những ô cửa cũng đã xuống đèn nhỏ nhạc. Vậy mà chỉ ra đến đầu phố thôi là đã thấy nhộn nhịp lắm. Thậm chí Hồ Gươm còn tắc đường nho nhỏ. Ừ nhỉ, đêm thành phố trong những ngày sát lễ kỷ niệm lớn sao mà vui vẻ. Người trẻ chạy xe phơi phới. Cái cảm giác đóng cửa mới thật là u ám


Từ lâu lắm rồi, tôi không có thói quen ra đường vào buổi tối, nhất là những buổi khuya thế này. Do công việc nên hầu như về nhà là ăn cơm, tắm táp và lên phòng đóng cửa làm việc hoặc tha thẩn nghe nhạc, xem phim, đọc sách. Nhiều lúc cũng cảm thấy mệt mỏi, thèm chút không khí. Chả biết từ lúc nào tôi quen cảm giác nằm máy lạnh đắp chăn, phòng kéo rèm kín mít. Hầu như cái không khí trong lành bên ngoài hiếm hoi lắm mới được cảm nhận rõ ràng như đêm nay. Mọi ngày, đêm dài hay ngắn, mưa hay trăng… không còn nghĩa lý gì với căn phòng của tôi.



Tất nhiên không đến mức mình là thằng tu luyện Yên Tử lánh cõi hồng trần đâu. Vẫn có những ngoại lệ dành cho những người bạn phương Nam thân thiết nhưng thường là bất chợt. Nhiều lúc cảm giác hồ hởi của người bạn muốn lên Toilet cũng làm mình mệt mỏi và ức chế. Thi thoảng những buổi tối căng thẳng, rủ ông bạn thân là thằng Q lang thang lượn phố tán phét một chút rồi về. Q cũng là đứa bất chợt, hôm thì đón bằng xe máy. Có hôm thì có xe hơi rảnh là cũng lôi bạn bè đi lang thang. Rõ dở hơi. Sang thì sang thật nhưng buổi tối ra đường mà từ chối không khí Hà Nội trong lành thế này thì quả là đáng tiếc



Trong lúc 8 ở Ibox, vô tình nhìn thấy một người quen cũ. Thực ra đây là một mối quan hệ công việc nhưng 2 ae vốn gắn bó với nhau cũng khá sâu sắc. Tuy thế quan hệ bây giờ là con số 0. Nói không quan tâm thì cũng tội và không đúng với mình. Quả thực nhìn nó bây giờ quá đáng tiếc, mất hết chí tiến thủ và mơ mộng tương lai. Còn lại là những gì tầm thường, có phần nhạt nhẽo như một tay chơi nửa mùa bông phèng… Buồn cho tương lai của nó, và cũng là buồn cho một thời công việc của mình khá nông nổi và đặt sự nhiệt tình không đúng chỗ. Buồn vì nó cũng chẳng nhận thấy rằng nó không biết quý trọng giá trị của những lúc khó khăn.



Về nhà vẫn trước 12 giờ. Viết vội mấy dòng blog cũng mong xoá đi chút gì buồn vương vấn từ nãy giờ. Nhất là về nó



Hôm nay sẽ phải giải quyết công việc cho xong và ngày mai dành cho cô giáo. Đã hứa rồi. Ngày kia sẽ về quê với mẹ. Ngồi ăn cơm dưới dàn thiên lý, ngủ gật gù trên ban công tầng 2, ngửi mùi hoa dạ hương cứ đêm về là nồng nàn thao thức…. Hôm nay chat với Hoàng Mai, sắp lên xe hoa. Mai hỏi: lo già rồi à. Ừ nhỉ, từ lúc nào tôi đã cảm nhận thấy những thay đổi khác biệt trong cách suy nghĩ của mình. Hoàng Mai và Huy hỏi, tại sao dạo này hình thức cũng khác. CK cũng nhìn lại mình và bảo, mày rắn rỏi hơn nhiều đấy… Chả biết mọi người có khách sáo không nữa nhưng dường như khoảng 1 năm gần đây, mình như một con người khác. Tôi nhớ lại tất cả những gương mặt đã đi qua mình. Ai là người quay lại và mừng rỡ cho tôi. Hay ai quay lại thoáng nhếch mép cười rồi bước tiếp… Tôi luôn chỉ mong mình tạo được cho họ một quãng thời gian bình yên nhiều kỷ niệm, tôi trong họ đáng yêu và dễ nhớ một chút. Vậy là đủ nhỉ. Còn tôi, có lẽ tôi sẽ sống cho mình, tạo cho mình một không gian và con người riêng mình. Vậy là đủ. Rồi sẽ có những con thuyền mới ghé bến chơi.



Tôi đang là tôi/ nhưng tôi khác mình hôm qua nhiều quá.


Thứ Năm, 31 tháng 8, 2006

Vài lời khuyên nhận được từ LuvB - Xin cảm ơn

Khi ban buoc qua 25 Tuoi... Bạn không còn quá trẻ để vô tư sống chỉ biết nay mà không nghĩ tới ngày mai. Bạn đã thấy mình phải thực sự nghiêm túc khi vạch ra kế hoạch cho cuộc đời mình.


1. Khẳng định được mình trên con đường sự nghiệp: Bất kể bạn đứng ra lập công ty cho riêng mình hay làm thuê cho người khác thì hãy chứng tỏ trong công việc, mình là người không thể thay thế. Bạn hãy chứng tỏ mình không giống như những người khác để “vắng mợ thì chợ vẫn đông”.


 


2. Bất kể bạn còn độc thân hay đã “cùng ai” thì cũng đừng để chuyện tình cảm ảnh hưởng qúa nhiều đến cuộc sống của mình:


Nếu bạn luôn trong tâm trạng ảm đạm, buồn tê tái khi khi nghĩ đến tình yêu hay cuộc sống hôn nhân đầy mệt mỏi thì cũng đừng để đám mây u ám đó che phủ toàn bộ cuộc đời bạn, vì đơn giản tình yêu không phải là tất cả cuộc sống. Nếu bạn lấy lại được sức mạnh và sự tự tin, bạn có thể vui vẻ đi tiếp chặng đường mới đang chờ bạn ở phía trước.


 


3. Hãy biết tích lũy cho tương lai:


 


“Tiêu tiền như nước” - đó là hành động của một thời nông nổi. Bây giờ hãy ngồi hoạch định tương lai với các khoản dự trữ khi cần thiết, điều đó sẽ giúp bạn sống thoải mái và vương giả hơn nhiều.


 


 4. Nếu có thể, hãy tậu cho mình một căn nhà riêng:


 


Còn chần chừ gì nữa nếu bạn có một món tiền lớn, thay vì dốc chúng vào túi của các nhà tạo mốt thời trang hay của bà chủ khéo miệng ở các thẩm mỹ viện, hãy sắm cho mình một căn phòng đầy đủ tiện nghi. Bạn sẽ là một người hoàn toàn độc lập và làm chủ cuộc sống của mình.


 


5. Hãy kết giao với những người bạn tốt tính và vui vẻ, tìm cho mình vài người bạn thân thiết, tri kỷ:


 


Bạn sẽ trở thành người lạc quan và yêu đời nếu xung quanh bạn rộn ràng những tiếng cười. Khi đó, cuộc sống hiện đại và công việc bận rộn sẽ càng làm cho bạn trân trọng hơn những giây phút hạnh phúc hiếm hoi ấy.


 


 6. Bạn cần chú ý đến sức khỏe và vóc dáng của mình:


 


Đừng như khi bạn còn là một cô bé mới lớn, ăn uống vô tội vạ và vùi mình trong những giấc ngủ lười. Hãy thức dậy thật sớm và đón mặt trời lên, tập thể dục đều đặn và ngồi vào bàn ăn đúng giờ sẽ giúp bạn thoát khỏi cảm giác uể oải, đồng thời những vết chân chim đang chuẩn bị “biều tình” cũng sẽ biấn mất. Bạn cứ thử xem nhé!


 


7. Đừng để ý tới những hiềm khích nhỏ:


 


Khi đó tâm trạng của bạn sẽ thoải mái hơn nhiều. Bạn sẽ “ăn ngon ngủ yên” và tấm lòng sẽ rộng mở hơn. Đó là liều thuốc quý giá nhất mà cuộc sống dành cho bạn.


 


 8. Hãy tiếp xúc nhiều với trẻ nhỏ:


 


Bạn sẽ tìm lại được những nét hồn nhiên ngây thơ trong từng ánh mắt, nụ cười và câu nói của chúng và tâm hồn bạn cũng trở nên tươi mới hơn.


 


9. Cũng đừng quên kết thân với những người nhiều tuổi hơn bạn:


 


Những người bạn lớn sẽ giúp bạn có thêm kinh nghiệm sống phong phú, những trải nghiệm của họ trong cuộc đời sẽ rất có ích cho bạn. Ai đó đã từng nói rằng: “Những người bạn lớn giống như ngọn đèn soi sáng trên con đường cuộc đời mà thượng đế đã hào phóng ban tặng cho bạn”


10. Duy trì những sở thích hay đam mê mà bạn đã có:


 


Điều đó làm cho cuộc sống của bạn phong phú, nhiều màu sắc hơn. Bạn sẽ có những hạnh phúc ngọt ngào khi ngắm nhìn những bức tranh mà mình tự tay vẽ, những bài thơ mình vừa sáng tác hay những con tem mới đang đầy dần trong bộ sưu tập tem của bạn.Thú làm vườn, nuôi cá hay trồng cây cảnh cũng sẽ mang đến cho bạn những giây phút thật sự thảnh thơi.


11. Quan tâm nhiều hơn đến cuộc sống của người khác:


 


Hãy dành thời gian về thăm cha mẹ và những người bà con họ hàng mà bạn yêu quý, hoặc thường xuyên gọi điện và nhắn tin cho họ. Những món quà nho nhỏ và ý nghĩa dành cho những người thân yêu khi bạn đi xa về cũng thật sự có ý nghĩa với họ. Đôi khi, mang đến niềm vui cho người khác




Công nhận với LovB rằng mấy lời khuyên này thực sự có ích đối với anh lúc này. Tự dưng bắt đầu thấy mình không còn trẻ, bắt đầu thấy lo lắng những nỗi lo khác. Đọc mấy lời khuyên trên cũng thấy bình tĩnh được một chút. Rất cảm ơn em.




Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2006

thử post bài đầu tiên trong seri viết về những con đường HN: đường LÁNG

Đường kinh kỳ lam lũ


Theo “Phố và đường Hà Nội” của Nguyễn Vĩnh Phúc, đường Láng có tên chính thức từ năm 1986, lấy tên Láng cho con đường nằm vắt qua 3 thôn Láng Thượng, Láng Trung, Láng Hạ của trại Yên Lãng. Con đường dài tới 4km, đường vành đai thành phố, nằm giữa 3 quận: Đống Đa, Cầu Giấy và Thanh Xuân mà có cái tên đến giản dị. Cái tên đã nói đến sự dân dã và “quê mùa” của nó mất rồi…


 Dân Bắc kỳ không ai không biết “húng Láng”- một thứ rau thơm không thể thiếu của người Hà Thành. Đất Láng nổi tiếng nghề trồng rau, đặc biệt với rau húng, hương vị không đâu có. Cách đây khoảng 5 năm, hai bên đường vẫn còn dăm vuông đất trồng húng. Nay thay thế vào đó là nhà khối bê tông, khoác lên đất nông chiếc áo thị thành. Húng Láng không đem lại giá trị kinh tế lớn, chỉ lưu lại trong trí nhớ của những kẻ sành ăn. Cây húng dễ trồng, nhưng cứ lạ là phải đất làng Láng mới có mùi vị đặc trưng. Tới mức nhiều người về Láng xin đất chỉ để trồng rau… Âu cũng lạ mà chưa thấy một công trình khoa học nào quan tâm tới.


 Đường Láng chạy từ Ngã tư Sở đến ngã năm Cầu Giấy, nối 2 điểm nóng nhất về giao thông. Vì thế có thể nói đây là một trong những con đường chính nhất của Hà Nội. Dân Hà Nội rất rõ ràng, phố có nhà cửa san sát 2 bên. Còn Đường thì đơn độc, chỉ là chốn lưu thông, đôi khi chỉ có hàng cây làm bạn. Đường Láng mát rượi với hàng xà cừ lâu năm, men mềm theo dấu vết còn lại của sông Tô Lịch. Bên này Láng ồn ào đô thị. Bên kia là làng xưa nay lên phố. Văn hoá làng của Hà Nội quanh đường Láng vẫn còn nguyên vẹn. Những phố mới nguyên là đường làng quanh co. Những cây cầu nhỏ mang những cái tên mộc mạc như cầu Mọc chẳng hạn. Những ngôi đình làng cũng nhỏ, với nguyên dáng kiến trúc Việt ẩn náu sau cội si già buông dài đám rẽ xuống khoảnh hồ phía trước. Những mái chùa lộ dọc hai bên sông Tô- vốn chảy qua thành Thăng Long thời Lý, là dấu vết những cuộc du ngoạn của thuyền rồng. Hà Nội nay ít người nhớ đến chùa Láng thờ Từ Lộ và hậu thân của ông là vua Lý Thần Tông, một kiến trúc chùa vào loại bậc nhất kiến trúc cổ Việt Nam cách con đường Láng ồn ào tấp lập chưa tới 200 m. Ở đó, người Hà Nội làng vẫn mở hội ngày 7.3 âm lịch, với nguyên những trò vui chỉ nhắc nhiều trong sách vở… Dọc đường Láng, chùa nào cũng thờ hoàng thân nhà Lý, âu cũng dễ hiểu vì sự thuận tiện cho việc thăm viếng của vua chúa ngày xưa. Con đường ngoại ô mà cũng vàng son kinh kỳ lắm chứ.


 Gì thì gì vẫn phải kể rằng đường Láng là đường nhà nghèo. Dân làng nông nghiệp lên phố mới, sung túc cũng chỉ vài năm gần đây bởi cơn sốt đất đai khi khu đô thị Trung Hoà Nhân Chính mọc lên. Nhưng người làng thì vẫn là người làng mà thôi. Mái nhà vẫn thấp nhỏ, người dân vẫn quen bám sạp hàng mặt tiền hoặc đi chợ hơn ghé qua siêu thị. Dân thị sành thịt chó chả thích phải chạy xe lên Hồ Tây ồn ào, mà về Láng với thịt chó làng Cót (lại một cái tên Làng của kí ức quanh Láng). Con sông Tô được nạo vét, kè sạch sẽ đôi bên 2 năm nay. Đường Láng vì thế được làm quang, phân luồng bởi hàng cây xà cừ ngày cũ. Nhưng cũng chả vì thế mà nhà cửa bỗng rùng mình trở thành cao ốc đèn hộp. Những xe hoa quả tứ xứ đổ về vẫn chọn đường Láng làm bến trung chuyển và bán lẻ tràn hai lề đường. Những hàng sách cũ nổi tiếng giới sinh viên thì vẫn tấp nập người yêu sách nghèo. Dân lùng sách cũ hàng hiếm vẫn thường lướt dạo đường Láng, mỗi tiệm ghé bằng câu chào quen thuộc và gửi lại lời nhắn đích danh cuốn sách… Số phận của một con đường vành đai vẫn lam lũ như vậy. Bụi, đông, ồn ào, vất vả vẫn thuộc về người lao động và sinh viên, ít khi nào là sự lựa chọn của thương gia.


 Sẽ chẳng có ai đi thật chậm đường Láng để thư giãn cả. Hối hả đi và tất bật về. Mãi mãi vậy, bên thành phố bên làng xã. Con đường đâu có thể thay tên thành Phố Láng được. Một lúc nào đó, chắc chỉ đến dăm ngày Tết, xe cộ cũng vội vã về nhà. Người làng xứ Láng mới sững sờ nhận ra diện mạo của con đường nhỏ bao năm của họ, cũng thực lòng đáng nhớ đến thương thương…


 


RẤT MONG NHẬN ĐƯỢC NHẬN XÉT TRƯỚC KHI HOÀN TẤT NHỮNG ĐOẢN VĂN NGẮN MANG TÍNH GIỚI THIỆU NÀY CHO BẠN ĐỌC> TIÊU CHÍ DÀNH CHO NGƯỜI ĐỌC MỘT CÁI NHÌN KHÁC VỪA MANG CHẤT DƯ ĐỊA CHÍ VỪA CÓ THÔNG TIN CẦN THIẾT VỀ MỖI CON ĐƯỜNG HÀ THÀNH.

Chúc mừng tân hoa hậu




Tân Hoa hậu Việt Nam Mai Phương Thuý

Cô bé xinh quá, cái mũi xinh kinh dị. Đôi mắt thông minh và miệng nhỏ, răng khểnh (đố biết giống ai?)

Mất 3000 đ tin nhắn mà không tiếc. Ủng hộ cho hoa hậu của cả giám khảo và khán giả.

(Chúc mừng thêm alexy, chuẩn bị đi phỏng vấn em nó nhé)

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2006

Năm ngón ru trên ngàn năm




Hôm nay xem tivi thấy một phong tục khá hay của người dân tộc Thái. Đêm 30 Tết, người mẹ thường đem lá cây cuộn từng ngón tay và cắt móng tay cho đứa trẻ. Họ coi đôi bàn tay là thứ quý giá nhất, đáng được nâng niu nhất … Hehe, tôi rất nhớ chi tiết này và hơi cảm thấy buồn cười về mình.  


Điều mà tôi nhớ và thích ở Trần Thu Hà nhất, chả phải vì giọng hát nhan sắc. Cũng chẳng phải vì sự thông minh đáng gườm trong các cuộc đối thoại. Mà đó là Hà Trần không có móng tay. Tiếp xúc nhiều với các ngôi sao, cô nào cô đó móng tay dài điệu đà. Điệu đến mức kết hoa kết hạt, mười móng mười style. Thậm chí các nam ca sĩ cũng có những móng tay búp măng, búp chuối. Ngón nào ngón nấy được sơn bóng đàng hoàng… Thôi mặc kệ đi. Ấn tượng về Trần Thu Hà vẫn là những ngón tay không giống những ngôi sao, nó giản dị thực sự. Tại sao tôi nhớ đến ngón tay ấy? Bởi trong một cuộc đối thoại, Hà lục tục kiếm trong túi xách cái cắt móng tay và đòi cắt sạch … bộ vuốt của tôi. Chị ấy ghét những cái móng tay mới mọc và giở máy chém ngay lập tức. hehe. Hà có biết là tôi có tật cực xấu. Xem phim căng thẳng, đi họp hoặc … ngồi không rảnh rỗi là đưa tay lên miệng. Xơi hết sạch cả bộ móng luôn. Thậm chí xơi sát, cụt lủn luôn, cần quái gì cái máy chém của Hà.

 


Tôi cũng là thằng hay dớ dẩn nhìn vào bàn tay người khác.

 


Từ bé, tôi cảm thấy rất mất tự tin vào bàn tay của mình. Nó không gồ ghề gân guốc mà cứ mũm mĩm, mềm mềm. Vì thế, rất nhiều cuộc trò chuyện, tôi thường giấu bàn tay xuống gầm bàn hoặc bám chặt vào 2 mép ghế, đẩy xô hai vai … Và nếu như nhận thấy người đối diện hướng ánh mắt vào đôi bàn tay, có lẽ tôi run đến rùng mình, máu giật giật đỏ bừng cả tai. Thậm chí bây giờ lớn tướng rồi tôi vẫn không bỏ được cái tật rửa tay xà bông. Đổ mồ hôi rửa tay, làm việc nặng rửa tay, nấu ăn cũng rửa tay… Đừng nghĩ tôi là đứa cần thận giống ông gì đó mà Leo đóng trong Aviator sợ vi trùng. Tôi chả sợ. Tôi chỉ sợ đám vi trùng đen sì sì bám ở đầu ngón tay, sơh đủ thứ mùi nếu bất ngờ theo thói quen đưa tay vào miệng cắn với mút. Khiếp đảm.

 


Nhưng tôi lại yêu bàn tay người khác phái nhất trong tất cả những nét đẹp của họ. Đó là những bàn tay năm ngón ru trên ngàn năm, từng ngón khép như nụ hoa trắng bỏ lại dòng sông ngơ ngác sau lưng… Có thể nói là có nhiều nét đẹp hấp dẫn khách nhưng không thể không yêu những cô gái có bàn tay đẹp, khe khẽ mở trang giấy, nhẹ nhàng vuốt sợi tóc mai, thon thả chạy trên những phím đàn… Bàn tay con gái càng mềm mại, càng thon dài, càng trắng treo, càng kiêu sa… lại càng hấp dẫn. Tuy bị ghét nhìn vào đôi bàn tay, tôi lại thích nhìn vào những bàn tay ấy. Không có ý tứ nào luôn. Thậm chí mới gần đây, Phương Linh gây ấn tượng mạnh đối với tôi tại Sao Mai điểm hẹn cũng chỉ vì đôi bàn tay và những ngón tay. Đẹp dịu dàng và cực kỳ kiêu hãnh. Thậm chí ngón tay ấy của Phương Linh làm cô ấy hát duyên dáng và sexy hơn nhiều.

 


Cô gái của tôi cũng có những ngón tay đặc biệt. Điều đó làm tôi cảm phục và yêu thương cô ấy nhiều hơn. Tiếc thầm những ngón tay mầm măng. Bàn tay em sinh ra đã thuộc về phím đàn. Gầy guộc và dài, không được phép để móng tay. Những ngón tay dài yếu đuối. Nó không hoàn hảo như bàn tay không được rửa bát, không được giặt đồ khác. Bàn tay của cô ấy nhẹ nhàng giản dị. Nhưng dưới những ngón tay ấy là cả thế giới âm nhạc và không gian kiêu hãnh của cây đàn dương cầm làm mê hoặc tuyệt đối. Không chỉ tôi

 


“Khi bàn tay nằm giữa bàn tay”. Từ thời trung học tôi đã chép bài thơ này của Xuân Quỳnh vào sổ. Suốt thời đi học, tôi yêu hàng xà cứ tới mùa đổ lá, chỉ che nắng được hai bên đường, tôi gọi đó là hai bàn tay chẳng chạm được vào nhau… Mối tình thời sinh viên của tôi đáng nhớ kinh khủng lần cầm tay nhau đầu tiên trên đường Lê Thái Tổ bên bờ hồ gươm đêm ngày 21.3. Một người yêu khác có đôi bàn tay gầy tài hoa thì ấn tượng đến mức, ‘nếu xa nhau đui mù đi nữa, cầm bàn tay em và cách em đáp lại bàn tay tôi là sẽ nhận ra nhau’. Còn cô gái dương cầm của tôi, bàn tay tìm thấy nhau trong lần đi xem phim ở Vincom. Bàn tay tìm thấy nhau là tìm thấy tiếng nói giành cho nhau. Tìm thấy bàn tay mà đã cảm giác như tìm thấy được hơi thở và nhịp tim của nhau rồi. Và đối với tôi, chạm đến được bàn tay và rõ ràng đã thuộc về nhau rồi. Mãi mãi sẽ hồn nhiên như vậy.

Thứ Tư, 23 tháng 8, 2006

Khách sạn 5 sao bằng những bụi chuối Tây




        Ở Hà Nội có bao nhiêu khách sạn 5 sao nhỉ: Hilton trên đường Đặng Thái Thân, Melia trên đường Lý Thường Kiệt, Daewoo  trên đường Kim Mã, Sofitel trên đường Thanh Niên, Shereton trên đường Xuân Diệu… vả cả một lũ gì đó ở đường Lê Duẩn, Phạm Đình Hổ… OK, nếu bạn nhớ thêm được cái nào, ở đâu, làm ơn comment cho tôi, để chúng ta cùng làm một cái bản đồ khách sạn. Nhớ nhé, tiêu chuẩn là 5 *, càng sang trọng, càng hoành tráng, càng đắt tiền càng tốt… Tôi không có ý định làm một cái bản đồ du lịch đâu (vì đó là nhiệm vụ của chị Võ Thị Thắng- chị không làm được thì về hưu để người khác làm). Tôi đang định xác lập một bản đồ những “bụi chuối Tây” ở Hà Nội…


         Hồi ông Bill Clinton sang Việt Nam, lũ sinh viên chúng tôi kháo nhau là Mỹ mang cả một cái máy bay những vũ khí bảo vệ và cả người hầu riêng, đầu bếp riêng, thực phẩm riêng… Rồi phong toả cái khách sạn DaeWoo- nơi mà 5* đầu tiên ở HN. Điều đó có nghĩa là từ làng sinh viên cầu Giấy muốn đi sinh nhật trên Hồ Gươm, đã xa thì chớ vẫn phải đi đường vòng. Né cái chỗ mà lăm lăm súng ống, bảo vệ cải trang quanh quẩn cái đèn xanh đỏ 75s duy nhất của Hà Nội. Thực là đáng ghét.


         Nhà tôi ở hiện nay cùng phố với khách sạn Hilton có hình dáng con cá rán vàng ươm. Con phố ngắn chừng 200 m mà cũng hoành tráng phết. Đầu phố là quả khách sạn 5*, đối diện nó là Jazz bar, cuối phố là nhà khách Bộ quốc phòng. Và đấy là chưa kể cái Nhà hát lớn nằm chình ình cả trăm năm nay gần đó. Và tức là gì. Cứ có ông nhớn nào, từ cỡ phó thủ tướng trở lên cho đến ông tỉ phú Bill Gates, cô Bống Hồng Nhung, anh hai Lam Trường... là cái phố nhỏ nhao nhao người nhòm ngó. Hehe… Tất nhiên tôi đếch phải là  fan của các vị ấy, đứng hớn lên nhìn vào cái cửa quay quay, chờ bóng xanh bóng hồng ra vào. (phố nhà em toàn bươm bướm bay lượn ngày đêm, lớ ngớ đứng đấy chẳng bằng đánh đồng với các em ấy à)… Bực mình nhất là thi thoảng còi hú ầm ĩ, chào cờ và cử quốc thiều nữa chứ. Chưa hết, cứ lễ tết hay cái khỉ ho cò gáy gì bên quảng trường Cách mạng tháng 8 là nhà e tắc đường. Khổ thân, 30 Tết muốn chạy vào nhà thắp hương thổ địa cũng không chen được.


         Nói dông dài là để kể vài cái khổ bé bé của cái thân chuồn phận mỏng này, chắc cả đời chẳng có tuần nào được rung đùi trong khách sạn 5 *. Ấy thế mà trong thành phố mình ở cứ mỗi năm lại có vài nơi được đính biển vàng cái huy hiệu ấy.


         Đọc bên blog của Mayvodanh, thấy ông anh mình căm thù nhà ga xe lửa, nơi mà điển hình cho một nền văn minh hơi nước sớm nhất nhưng lại ỳ chệ nhất trong xã hội hiện đại hội nhập của chúng ta. Ông anh tiếc 1000 cái xèng vàng để hái hoa to, 500 cái xèng trắng để ngắt bông hoa nhỏ. Ông anh muốn sạch sẽ, muốn yên tâm để thở  hắt ra, trút chất thải mà không phải ngó nghiêng hoặc nín thở ôm cột đèn. (Mất tiền cũng khoẻ chứ sao). Ông anh cay những vị quan tham nước nhà chưa cải tiến được từ cái nhỏ là nhà xí, cho đến cái lớn là nhà ga, đường sắt Bắc Nam (hàng năm vẫn phải đi thay bù long ốc vít vì bị gỉ từ nước thải hoả xa)… Lo cái nhớn làm gì thế bác? Thành phố phía Nam bác ở, thủ đô em cư hàng ngày cứ rùng mình nhớn mạnh. Khách sạn 5* mọc ầm ầm. Làm mỗi lần em từ quê bên kia sông về kinh, qua cầu Chương Dương cứ chộn rộn hết cả người vì những thứ to to đang thẳng lên hoành tráng.


         Thành phố gọn ghẽ thật, ngày càng văn minh. Em thà thấy lúc chỗ nào cũng có nhà vệ sinh công cộng, không mất tiền luôn đi. Để cho đường Trần Quang Khải, cửa ngõ thủ đô không nức mùi NH3. Cho mỗi cột đèn không bị hoen gỉ.  Cho mỗi bờ tường không trắng muối. Cho phố Phùng Hưng bán lẩu vỉa hè cả phố luôn. Cho mỗi bãi đỗ ô tô không rửa xe đêm trước- sực nước hoa sáng hôm sau… Chả phải giữa thành phố văn minh mà cứ phải nhìn dòng chữ: CẤM ĐÁI BẬY.


         Ở quê nhà em, cứ cầu ao mà tương bác ạ. Nếu đi chơi mót quá thì nhằm bụi chuối bụi tre. Gió trời mát lộng, gió nội hương đồng, hương bưởi hương cau... Cứ thanh tịnh và tao nhã làm sao.


         Bữa nay em đèo chị bạn bát phố. Đang thao thao bất tuyệt những câu chuyện văn minh, tao nhã và dí dỏm. Bác gái em cười vui vẻ tới mức … rất cần phải hái hoa. Rõ bực. Nãy giờ ở VimCom sang trọng sáng choang cả triệu Mỹ kim xây lên, không ngắt cả bó hoa đi. Đằng này giờ cười nhiều lại muốn lãng mạn vùi hoa dập liễu. Mà điểm đến tới của bọn em lại là café vỉa hè Tolkin, có cái toilet lại rất Bắc Ninh chứ chẳng Hà thành tẹo nào: khai mù nồng nặc… Suy nghĩ một hồi, bọn em quyết định về phố Đặng Thái Thân. Mà không phải về nhà em mở cả chục cái khoá cho mất công. Em chở bác gái đến đầu phố. Bác gái em váy liền duyên dáng, ví da đeo vai, giầy cao gót 5 phân, nhẹ nhàng rút ra thỏi son bóng… đi thẳng vào khách sạn 5 sao Hilton của dòng họ cô tiểu thư phóng khoáng tên Paris.


         Đấy bác thấy chưa? Mình dân đen sì sì ra, nhưng được cái cũng sạch sẽ thơm tho, áo quần hợp lý. Đàng hoàng đi đái cũng có người mặc đồng phục cúi chào mở cửa. Chả mất đồng nào mà đèn đóm sáng choang, gương soi trong veo không một tì vết, nước giật tự động, rửa tay nóng lạnh đàng hoàng, xà phòng, khăn giấy, máy sấy khô cũng không thiếu một đồ. Thậm chí hoa hồng, hoa cúc bốn mùa vây quanh để át đi cái mùi bác vừa ô huế ra sau một buổi chiều vỉa hè đủ thứ… Sướng quá còn gì. Chả mất một đồng mà vẫn đường hoàng xú uế vào văn minh tư bản, ị tè vào những cái sao bảng vàng mà cứ tinh vi là sự lựa chọn của các đại gia, ngôi sao rồi tổng thống… Khách sạn 5* chẳng bằng cái bụi chuối quê em ấy à. Ô hô cái bụi chuối Tây


 

        Nào, các bác đã hiểu tại sao em có ý định vẽ bản đồ Bụi chuối Tây ở Hà Nội chưa ạ. Em có ít nhất 3 cô bạn, rất đàng hoàng nhờ em chở đến khách sạn năm sao vào hái hoa một cách tế nhị rồi. Nói thực là tụi em rất vui, rất khoái chí vì vừa xả được xú páp. Vừa tiết kiệm tiền lẻ, vừa được hưởng cái văn minh đô thị tư bản một cách có ích… Cách chơi này có lẽ chẳng lạ lắm đâu nhất là với lứa 7X đã đi làm, thừa kinh nghiệm và đủ sự hệ trọng trong các bước đi kiêu sa vào sảnh 5* sáng choăng, đủ lạnh lùng gật đầu chào vừa đủ với các đồng hương mặc đồng phục lãnh tiền đô của chốn 5* (bọn này vốn rất khinh người Việt. Càng kiêu sa lạnh nhạt nó càng sợ và không dám hỏi han gì). Tuyệt đối không được nhí nhảnh cá cảnh, mắt rang lạc … Hãy định vị nơi mình cần đến. Bao giờ trong sảnh khách sạn sang trọng cũng có một cái toilet sang trọng rộng rãi và được lưu ý rất dễ nhìn. Cái chỗ ấy ở đâu, trên trời dưới biển, xứ tây xứ tầu chẳng có việc gì khác cái toilet bên bờ hồ Gươm đâu. Mạnh dạn lên hỡi những người đẹp không bao giờ được thoải mái ôm gốc cây hoặc tường đè. Linh hoạt lên hỡi những người đàn ông galant, hãy chọn một khách sạn 5 sao nơi gần nhất để cho bạn gái mình vừa vui, vừa thoải mái, vừa thấy bạn là một thằng con trai linh hoạt.


 

Chắc bạn đã đồng ý với tôi về tất cả rồi. Xin cảm ơn

Chưa có tên cho blog do dang nay

Tôi không có ý định viết một truyện về em, mà chỉ đơn giản muốn kể lại câu chuyện của riêng em. Một cậu bé tài hoa và bé nhỏ nhất mà tôi biết, đó chính là em. Hoàng tử nhỏ ấy không phải là một chàng trai lồng lộng dáng thần David. Em nhỏ và hiền tựa một viên sỏi màu trong bể kính. Ở nơi đáy bể kính, xung quanh là những chuyển động chậm rãi của những mảng rong rêu xanh biêng biếc, khiêm nhường dưới những chộn rộn phù hoa thế giới cá cảnh, em lấp lánh và thu hút cái nhìn của tôi. Nụ cười thường trực lấp lánh hàm răng đều tăm tắp. Nhưng ấn tượng của tôi về nụ cười lại là đôi mắt buồn rười rượi… Tại sao thế?

Em hẹn gặp tôi trong chuyến công du Sài Gòn. Quán café kiểu Pháp dưới cái nắng sớm se se gió sông. Em đến từ phía nhà thờ Đức Bà, đi len qua dòng người xe tiến về phía tôi. Đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, nhưng tôi nhận ra ngay đó là em. Cậu bé khá nhanh nhẹn. Áo sơ mi kẻ, quần caki và dép quẹt để lộ những ngón chân gầy guộc. Em đeo túi vải ngang hông và tay kia lỉnh kỉnh những ống nhựa đựng bản vẽ. Cậu bé trượt đại học Kiến trúc trong năm vừa rồi và vẫn cần mẫn ôn luyện chờ kỳ tuyển sinh tới. Như cơn gió thoảng, em chọn ghế ngồi đối diện tôi. “Em nhận ra anh rồi. Anh có vẻ mập hơn trong hình ha?”. “Đúng rồi, lên báo thì phải chọn hình thật đẹp trai để dụ con nít mà em”. Em cười, và đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đôi mắt buồn của em ẩn dưới vạt tóc lòa xoà trước trán. “Còn anh cũng nhận ra em, trông nghệ sĩ quá đấy nhá”… Buổi ấy, chúng tôi gặp nhau để thiết lập một mối quan hệ công việc. Tôi là biên tập viên của một tờ báo dành cho tuổi học trò. Còn em, cái tên ấn tượng nhất được ký dưới một vài bài nhận định về lối sống tuổi teen Sài Gòn. Lần tiếp xúc đầu tiên, tôi có ấn tượng khá tốt về sự linh hoạt trong em. Đôi mắt buồn nhưng rất sáng, tỏ rõ sự thông minh dưới hàng mi rợp. Ôi, cái hàng mi rợp buồn- mẹ tôi nói, đàn ông hay đàn bà thì cũng khổ vì tình. Chả hiểu sao tiếp xúc với bất kỳ ai, tôi đều tin vào linh cảm của mình thông qua ấn tượng đầu tiên về đôi mắt của họ. Và với em, đôi mắt buồn ấy cho tôi một sự tin cẩn.

Cậu bé nhanh chóng trở thành anh bạn nhỏ phương Nam của tôi. Chúng tôi triển khai công việc bằng cách cùng nhau chạy xe khắp các quận nội thành. Đôi khi tạt vào một quán café, mà em bảo nó mở nhạc rất có gu. Cũng đôi khi, cậu vòng xe vào một con đường nhỏ, hiếm hoi mát rượi hàng me. Em chạy chậm và mải miết thuyết minh về hàng me… Tôi thì không thể không khe khẽ hát “Có tự bao giờ, hàng me xanh ngát. Mà nay đứng đó cho em làm thơ”…

Thân thiết nhau ngay sau vài ngày dạo quanh thành phố, tôi mới hỏi thăm được em. Hoàn cảnh cậu khá đặc biệt nhưng lại điển hình cho rất nhiều số phận của thành phố phương Nam này. Ba cậu đã qua Mỹ. Má ở lại lấy chồng và cũng có một cậu em trai. Em sống chung và khá đơn độc trong ngôi nhà của mẹ. Đã từ rất lâu, cậu có thói quen ít nói và kiệm sự chia sẻ. Không hiểu tôi đã tạo được một ấn tượng gì khiến cho em có thể nói ra những nỗi buồn rất riêng. Một cậu trò vừa rời ghế trung học, nỗi buồn rớt đại học nhẹ bẫng trong tiếng thở dài của mẹ. Mẹ em ở nhà mở một tiệm uốn tóc nho nhỏ. Bà cũng chỉ có thể lo cho em đi hết con đường phổ cập, Và tương lai thuộc về sự lựa chọn của em. Má có thể mua cho em cây viết chì, nhưng bà không thể bằng mọi giá lo cho em vào một trường đại học bất kỳ nào. Và em chọn cách kiếm tiền học thêm bằng cách trở thành cộng tác viên của báo tôi. Ở đó em tìm kiếm được nhiều niềm vui từ những người bạn dí dỏm và thông minh. Và em nói, ở đó em có nhiều tình bạn giống như gia đình. Lúc ấy, tôi đã buồn cười lắm, vì nghĩ cậu bé chỉ đơn giản có những cái nhìn âu yếm về những đồng nghiệp nhỏ giống như tôi thời mới chập chững cầm bút cho toà báo dành riêng cho tuổi học trò.



Và cứ như thế, em trở thành một người bạn thân thiết của tôi. Và cậu cũng là điểm hẹn, là địa chỉ mà tôi nghĩ đến ngay khi đặt chân xuống sân bay rực nắng Sài Gòn. Công việc thường xuyên được cập nhật qua điện thoại và email cả, vì thế mỗi lần công du, thường là những cuộc gặp mang tính bạn bè. Cậu bé vẫn thế, lần nào đến cũng mang theo những nụ cười mang nỗi buồn trong mắt. Dáng nho nhỏ và thoăn thoắt như một tiếng sáo diều. Những cuộc hẹn café tại Yoko vào những buổi trưa vắng hoe khách. Em bắt đầu lật giở những bức ký hoạ trong xấp bản vẽ mang theo. Nhưng dường như mỗi lần kể về những nhân vật ký hoạ, nỗi buồn trong đôi mắt ghé đến ít hơn. Em hào hứng nói đến tương lai, em sẽ trở thành người thiết kế đồ hoạ. Em muốn được vẽ về tương lai, một ngôi nhà nhiều cửa sổ đón nắng giống như quán Yoko chúng tôi đang ngồi. Em đang yêu. Tôi nhìn thấy điều ấy khi nhận rõ ràng, trong những trang ký hoạ lật nhanh là một nhân vật, chắc chắn chỉ là một người mà hằn rõ những ấn tượng trong suy nghĩ của em.