Thứ Tư, 10 tháng 1, 2007

Ngày bận rộn

Một ngày khá bận rộn, nhưng công việc khá hiệu quả. ước gì ngày nào cũng thế

Thứ Ba, 9 tháng 1, 2007

Có việc gì làm rồi mà không được phép ân hận không?

Câu trả lời là có.

Nhưng tôi không cảm thấy thế

Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2007

Nợ

Đầu năm mà ngồi tính sổ nợ. Thôi cũng là chuyện đường hoàng để mà biết đường trả nợ khi Tết sắp đến.

Tiền bạc:
Xin lỗi vinaphone và Sfone, em nợ mỗi bác một ít tiền. Tạm biệt các bác nha, em té đây, em chơi với các anh quân đội Viettel cơ.

Vẫn nợ mẹ 1000 USD. Hoá ra tính ra tiền Việt nó to quá, chưa biết đến Tết có trả được không?

Nợ tiền thế thôi

Công việc:

Sorry HAT, nhiều khi công việc không thể một mình a giải quyết hết được. Chắc anh phải làm "3 ngày nói"

Sorry Thợ mộc, anh có ý tưởng rồi mà chưa chấp phím viết ra dự án cho em được. Bận từa lưa.

Sorry Vịt: Em cũng chưa tô son điểm phấn kịp cho cái dự án của anh. Nói chung đến giữa năm mới làm mà, cho em delay một tí. Cái gì bị ép như vụ SCIC là em đứt

Sorry mrs Trâm, em Diệp: Khi cảm hứng nó đi qua, khi sức ép công việc căng cứng.... Khó ra lắm. Nhục nhã cái dự án này 2 tuần rồi. Tiền ơi, sau để chạm đến mày khó thế

Sorry Mr Thăng Long: Kỳ thực em thấy cái Trung tâm hội nghị quốc gia quá to và bề thế để khả thi công việc anh ạ. Đó là điều em lo nhất, sức anh và em đến cái cây cau vua đè cũng chết đấy.

Sorry Mrs Nga: Em lười quá

Sorry M Mèo: Tôi định ngày 3 vừa rồi chuyển hàng, vậy mà chưa xong. May mà cô cho tôi deadline vào ngày 10

Sorry bác Kương: Dự án của bác khoai nhưng dễ thôi. Tuy thế vụ chấp phím vẫn chưa tiến hành được. Ôi Newage

Sorry Hiroshi: Anh sẽ không để em thối đâu. NHưng tối nay anh lại phải đi Toilet đấy. HIC HIC

Sorry India: Tui đang đau đầu quá. Viết đâu có dễ đâu

Sorry Borris: I can't contact U now

Sorry Cải bắp: A chưa làm được như anh mong muốn



Thứ Năm, 4 tháng 1, 2007

Up date về chuyện đau đớn

Cuối cùng thì cái sự ĐAU ấy qua rất nhanh

Đó là sự đau về tâm thần, may mắn là nó qua rất nhanh

Bây giờ chuẩn bị tiếp để đón nỗi đau về thể xác

Coi như đã biết chịu đau rồi

Thứ Tư, 3 tháng 1, 2007

Entry for January 04, 2007

Đau quá

Chả biết nói gì. Coi như đen thùi lùi.

Vừa phụ lòng tin vừa mất đứt đức tin

ĐAU


Dung mo giua khuya

Them an sinh to trai cay qua. Cha biet ru ai. Cha ai ru minh. DIEN ROI

Thứ Hai, 1 tháng 1, 2007

Miền quê ngoại

Chả có hình nào phù hợp cả. Về quê có chụp hình nhưng lại trong máy của mấy ông anh họ cả. Nói chung là không xuất sắc đâu vì 3 ngày mặc một bộ quần áo và 1 lần thay quần, 1 lần gội đầu ở hàng cùng ông anh rể... thế thôi. Bẩn vãi lúa. Chưa hết, lúc về đến đầu thị trấn là len lén tháo hết nhẫn, dây chuyền khuyên tai đút vào túi quần. Cộng với quả tóc cua mới, thằng bé ngoan và khôgn giống nó tẹo nào. Sẽ cố gắng tìm một quả ảnh tương đương để update sau.

3 ngày về quê ngoại. Dịp cuối năm hiếm hoi mà anh em họ hàng tụ tập về nhà ông ngoại ( bây giờ là nhà cậu, vì ông đã mất rồi). Vui khủng khiếp. Đơn giản là sau cả chục năm lấy cớ học hành thi cử cho cả lũ cháu chắt thì năm nay đứa nào cũng đã lớn. Nhiều hộ phải về cả đàn bằng ôtô. Nhà mình cũng 4 người thẳng tiến miền quê ngoại.

Thay nhà mới cho ông ngoại. Con cháu đầy đàn hưởng phước ông vui vẻ nhậu nhẹt suốt 3 ngày liền. Cháu chắt gọi bác, gọi cậu gọi chú ầm ầm. Chúng nó thấy một thằng già mặc áo xanh nhí nhố tưởng bằng tuổi chúng nó thoải mái đánh đấm đè đầu cưỡi cổ suốt 3 ngày... Ặc, cũng muốn có ngay một thằng cu cái hĩm bằng tuổi chúng nó ghê.

Trở về HN trong tình trạng say xe. Mệt kinh hoàng khủng khiếp sau 4 tiếng ôtô khách. Tạm thời update là vẫn sống. Giờ phải ngủ để mai đi làm. Chả biết thưởng thiếc cuối năm qua thế nào... Ặc, thèm tiền rồi