Thứ Năm, 30 tháng 11, 2006

Bức thư Quạ thứ 2




Ngày thứ 2


 


Thực sự trong phút chết, tôi không nhớ ra hôm nay là ngày thứ mấy nữa. Sáng nay, mới nhớ ra một việc có ích cho cái điện thoại là cài lại giờ Ấn Độ. Chẳng biết thực sự là chênh nhau bao nhiêu nữa nhưng nó có ích cho việc chạy xuống sảnh- ăn- và lên xe ô tô đúng giờ. Tối hôm qua, định chạy đi mua một cái sim điện thoại nhưng anh Tuấn Anh bên ĐSQ mình nói, ở cái xứ này, rắc rối nhất chính là cái điện thoại. Để mua được một cái sim cần phải có 1 ảnh 3x4, rồi khai đầy đủ từ ID, số Hộ chiếu vv… Rồi ngày hôm sau mới có được 10 con số đi theo mỗi người. Ặc ặc. Đành chịu cảnh sống không có ai tìm mình, mình cũng chẳng tìm được ai.


 


Ngày thứ 2. Tôi quên ngay khái niệm sang Ấn Độ để dùng becberin và nhịn ăn giảm béo. Quên đi nhá. Hệ thống khách sạn từ 4* trở lên ở Ấn độ đều phục vụ các kiểu thức ăn. Tức là bày cả đống, các loại khẩu vị để thực khách lựa chọn. Tôi chiến hết từ thịt dê và cua (tối hôm qua tại Đại sứ quán), Bánh mì đen, trứng chiên kiểu Ấn (Sáng nay), shushi và kem trái chà là (trưa nay) cho đến kim chi, thịt cừu, bittech, tôm kiểu Ấn và dùng với … kim chi, uống trà cam… Ặc ặc. Đấy là chưa kể chơi luôn 1 bát bự mix sallad (đủ loại rau quả, đủ kiểu sallad bốn phương)… Không hề gặp Tào tháo, không hề xuống ký. Ổn định 60 từ hôm sang đến giờ. (Khách sạn có cân bàn trong buồng tắm nhé, hehe. Cởi đồ là leo lên, cực kỳ chính xác). Chị Bình cùng đi than thở, thế này chị ế mất thùng mì tôm mất thôi. (Mình cũng ế gói ruốc to đùng mất). Nhưng yên tâm, ngày còn dài và cuộc chiến cũng còn dài. Còn tới 3 thành phố cần phải đến nữa cơ).


 


Sáng nay, chương trình gồm có đến Văn phòng xúc tiến thương mại và đầu tư của Ấn. Một cuộc semila nhanh chóng và tiến bộ hơn khi có đầy đủ tài liệu. Tiếp đến là một cuộc gặp với ông giáo sư khảo cổ học. Ấn tượng về ông này có đôi tai to đùng, rất hợp với cuộc nói chuyện của ông ấy về kiến trúc Hindu và Budda.


 


Cuộc hành trình tiếp diễn như vậy và không có cơ hội dừng lại ở bất cứ đâu. (để chụp ảnh ấy). Tất cả là ngồi trên xe hơi và mọi thứ ấn tượng đều diễn ra qua cửa kính. Đường phố thủ đô Ấn sạch sẽ và nhiều cây cối khủng khiếp. Con đường nào cũng đẹp và có cảm giác đi trong một công viên xanh. Xe hơi nhiều, đi bên trái nhưng mọi người chấp hành luật giao thông khủng khiếp. Đôi khi ở những ngã tư có nhiều trẻ em ăn xin hoặc bán hàng rong. Trông tội nghiệp nhưng đó là mặt trái của xã hội phát triển. Sự phân biệt giàu nghèo và đẳng cấp xã hội tại Ấn khá mãnh liệt (tôi sẽ nói trong một dịp khác)… Lái xe của chúng tôi nói tôi không được mở cửa kính vì sợ những người đó bám vào. Đã có tai nạn từ những đứa trẻ đáng thương này nên chính phủ còn … cấm nữa. Xe máy ở thủ đô ít, chủ yếu là xe vespa cổ và xe honda loại Bonus, GL. Tất cả đều đội mũ bảo hiểm trừ người sik có đội khăn trên đầu. Chấp hành rất nghiêm chỉnh.


 


Tiệc trưa là một cuộc gặp nhỏ với đại diện của CNN (một phụ nữ Ấn độ xinh đẹp), 2 đại diện Vụ Báo chí Bộ Ngoại giao và một đại diện của một tờ báo Singapore. Tiệc trưa diễn ra ở một khách sạn khác (hình như tên là Oragoi) rất đẹp. Nó hiện ra sau một rừng cây, nép bên cạnh World Trade Center và đường cao tốc. Ngồi trong khách sạn nhìn ra xung quanh thấy tất cả các loại cây đều đẹp, gọn gàng và xanh mướt. Nắng buổi trưa trong vắt, rọi vòng phòng ăn sáng choang. Như đã nói, đồ ăn ở đây cực tuyệt: chia ra làm nhiều khu: Khu đồ Nhật, khu đồ ÂU, khu đồ Ấn và khu trái cây và bánh ngọt. Không có bình luận gì, trừ việc đồ ngọt rất rất rất ngọt. Chỉ đụng lưỡi vào bánh kem hoặc bánh ngọt là có thể nhăn mặt … vì ngọt khủng khiếp. Theo lời giới thiệu thì tại khách sạn này, có rất nhiều ngôi sao thế giới đến New Delhi hoặc sao Ấn độ và giới thượng lưu thường đến đây. Từ chỗ tôi ngồi (dù là phòng riêng) nhưng đảo mắt ra ngoài đã đủ hiểu. Một thế giới open khác đang diễn ra quanh tôi. Họ mặc đồ dạ hội, đội mũ kiểu cách ngồi ăn trưa với nhau. Một bàn gần nhất chỗ tôi ngồi là 3 cô Ấn ĐỘ và 1 cô Đông Á ngồi. Họ mặc kiểu rất Ấn độ nhưng lại rất thời trang. Những chiếc túi để xuống chân là Luis Vulton, Chanel, kính là Christan Dior… Ngẫm nghĩ đến chuyện đẳng cấp xã hội ở Ấn hơi chạnh lòng. Thực ra mình là khách nên mới được đến những chỗ này, chứ còn thường là cũng tính từng đồng Đôla lẻ, quy ra tiền Việt từng món đồ ghi tiền bạt hoặc rupi mới dám mua… Anh chàng vụ trưởng của Ấn còn rất trẻ. Hắn đẹp trai, kiêu ngạo và rất thượng lưu. Trong cuộc diễn thuyết, hắn thản nhiên ngồi lên bàn. Tác phong của một anh chàng được giáo dục tại Anh chăng? Còn rất trẻ nhưng xem ra anh ta đúng là một mẫu hình thành đạt mà mình mơ ước.


 


Chúng tôi xin phép bỏ 2 cuộc hẹn sau 3h chiều tới Đài truyền hình và đi xem trình diễn nhạc dân tộc Ấn để đến Đại sứ quán Việt Nam. Tại đây, một đồng hương làm tại Thông tấn xã VN hộ tống chúng tôi đến chợ áo da và nữ trang Ấn độ. Thời gian hiếm hoi này dùng để mua quà cho gia đình. Mẹ, cô giáo, em gái, BB và cK đã chính thức có quà. Vèo trong 2 tiếng đồng hồ, số tiền mua ào ào đã qua những con số quy định. Ặc ặc, kiếm củi 3 năm đốt 2 tiếng… Bệnh mua sắm không thể nào chữa được. Trong khi đó, lên xe rồi mới tiếc là chưa mua đủ đồ cần thiết. Chúng tôi gặp thêm 4 người Việt Nam tại chợ, đó là 4 anh làm ở Ban tổ chức Trung ương. Họ đi thị sát thì phải vì trong năm tới có khá nhiều hoạt động ngoại giao cấp chính phủ giữa hai nước. Một bác bám theo nhóm chúng tôi để mua vàng và đá quý cho vợ. Ặc, dễ thương phết.


 


Buổi chiều tối dành cho việc hành nghề báo chí. Một đống đề tài đã được triển khai. Tạm hài lòng với những gì có được về mặt thông tin. Sẽ phải viết khá nhiều để kiếm lại chi phí của chuyến đi này.


 


Buổi tối nhẹ nhàng về khách sạn. Anh Ngọc ĐSQ cho “xe của nước mình” chở về khách sạn. Càng đi xa mới thấy giọng nói, tình cảm người đồng hương chung quốc tịch mới quý thế nào. Trên đường, anh NGọc gọi về nhà cho vợ “anh ăn cơm ở nhà nhé”, thấy hay ho thế. Anh hẹn tối mai sẽ tiếp tục đưa chúng tôi đi mua sắm và khám phá thủ đô trước khi chuyển sang thành phố khác. Về đến phòng sau khi ăn tối và chạy tung tăng khách sạn và chat chit với bạn bè, ghi lại những dòng này.


Ở nhà đang rất lạnh phải không? Bên ngoài phòng tôi, thành phố đang ngủ trong cái lạnh đêm 7 độ C. Chưa thấy nhớ nhà nhưng đã biết cảm giác của những chuyến đi bất tận.


 

Thứ Tư, 29 tháng 11, 2006

Ngày đầu tiên, xin người nào hiểu biết sâu thứ lỗi




Những ấn tượng đầu tiên


 


Chúng tôi đến Ấn lúc đồng hồ địa phương chỉ 20h45. Sân bay quốc tế Ghandi của thủ đô New Delhi không quá bề thế. Chúng tương đối cũ kỹ và lạnh lẽo bởi được ốp bằng đá. Chuyến bay khá đông người Nam Á, xếp hàng nối đuôi nhau như hành lễ trong sân bay. Nhìn những quyển Passport trên tay, tôi đếm được có 5 người Việt Nam. Chúng tôi mỉm cười với nhau rồi cũng phải nhanh chóng ra khỏi sân bay. Chuyến bay dài tương đối mệt mỏi, thiếu ngủ, đồ ăn không đủ hấp dẫn…


 


Đón chúng tôi là 2 nhân viên của khách sạn. Stady tour này có 6 người, 1 người Mỹ (đang làm phó tổng biên tập của thời báo Pnomphenh), 1 phóng viên truyền đình trung ương Campuchia, 1 phóng viên báo gì nữa cùng 3 người VN. 2 chị người Việt đi cùng tôi có nhiệm vụ chăm nom sức khoẻ và ăn uống cho thằng em. Và ngược lại, thằng em có trách nhiệm khuân vác, kiểm tra, check out hành lý và hộ chiếu cho mọi người. Tìm mãi mới ra nhân viên khách sạn Nikko đón chúng tôi, và suýt nữa tôi lại thất lạc anh ta vì quay đi quay lại, thấy người Nam Á nào cũng giống nhau: da đen, mũi cao, tóc xoăn và mắt đen sâu thẳm…. Chúng tôi lên hai chiếc xe về thành phố. Đường khá dài và đông đúc xe cộ, chủ yếu là xe tải và xe bus. Hiếm xe hơi sang trọng mà chủ yếu là các xe cũ, có chế lại và sơn màu mè. Vui nhất là những chiếc xe cảnh sát đèn hú rất hoành tráng và … loè loẹt. Trên đường, có nhiều chiếc xe tải bị họ áp tải vào lề kiểm tra. Đoán là do chở quá tải. Người dân lao động Ấn độ trông khá vất vả và lam lũ. Khi nhìn một chiếc xe tải đi cùng chiều. Tôi đang nghĩ là nó chở bao gì nhiều thế, nhưng không phải. Nhìn gần thì đó là chở người. Đàn ông đàn bà đều quấn khăn trùm đầu nên không phân biệt được người hay là bao hàng. Thời tiết ngoài trời ban đêm tương đối lạnh. (may mắn là mang áo lạnh đi). Đã vậy, New Delhi lại khá tiết kiệm điện. Đường phố rất ít đèn cao áp, chủ yếu thành phố le lói đèn vàng nên nhìn hơi buồn. Lúc hạ cánh và đi trên đường, không thể hình dung ra nó dài và rộng đến thế nào. Chỉ khi đi trên đường, nhìn hướng về thành phố rất đông đúc xe ô tô mới có cảm giác về trung tâm. Bật điện thoại lên để xem giờ Việt Nam, đã là 1h40 sáng. May mắn, khách sạn Nikko chúng tôi ở 5*. (hai chị gái xin đổi 2 phòng đơn thành 1 phòng không được, quyết định để riêng 1 phòng cho Mít hút thuốc. hehe). Tiện nghi khách sạn không bàn đến, một giấc ngủ êm ái trên giường- gối- nệm hoàn toàn bằng lông vũ. Tuyệt hảo. Tất cả đồ phòng tắm mang sang dù hàng hiệu cũng không cần phải cạnh tranh với họ. Đồ đầy đủ, toàn hương liệu thiên nhiên: Lavendơ, Quế, Hoa hồng, vỏ cam… Không biết có phải của L’occitant không nhưng dùng rất thích.


 


Buổi sáng đầu tiên. Dậy từ sớm, 8h bên này. Việc đầu tiên là kéo rèm nhìn thành phố từ trên cao. Thủ đô của Ấn khá rộng, nhìn ngút tầm mắt theo màu xanh của cây. Thành phố trồng cực nhiều cây bồ đề, giống đoạn phố Trần Nhân Tông vậy. Sương sớm vẫn còn phủ vẩn vơ trên chỏm đầu thành phố. Nhà cao tầng không nhiều, tập trung lại một góc. Những toà nhà không cao hơn được tầm bay của chim bồ câu, quạ và diều hâu. Như anh Hồ Anh Thái đã viết trong văn, Ấn độ vẫn còn tục thiên táng nên thành phố khá nhiều diều hâu và quạ. Chúng bay lượn vòng hoành tráng và thi thoảng kêu toáng lên Quạ Quạ… Sợ nhưng nhìn thành phố thấy màu xanh, sương trắng và chim bay thấy cũng tương đối yên bình. Từng con đường sạch sẽ và ít xe máy. Người dân ra đường khăn áo bay ngẩn ngơ. Cũng thú vị. Đối diện với cửa sổ phòng tôi là một trường trung học và một khu tập thể. Tuyệt đối không thấy bình nước inox to nhỏ bên nhà mà các bình nước của họ thiết kế giống nhau và xếp ngay ngắn trên mái nhà. Nhìn những kh u tập thể trông ngăn nắp hơn hẳn, dù nhìn từ bên ngoài cũng đủ biết mức sống cũng bình dân mà thôi. Một đặc điểm nữa, nhìn từ trên cao New Delhi còn rất nhiều các tháp nước cho nhà cao tầng, giống Hà Nội ngày xưa. Nhìn khá thú vị nhưng đâu đó là cảm giác một cái gì hơi cũ kỹ và cổ xưa còn lại…


 


10h, Bỏ qua bữa sáng và trung tôi đến bộ Ngoại giao bắt đầu các cuộc gặp gỡ đầu tiên. Nội dung các cuộc gặp không có gì nhiều hơn việc giới thiệu về quốc gia của họ- một trung tâm văn hoá và kinh tế của Châu Á, một quốc gia của những di sản văn hoá thế giới, và một trung tâm sản xuất phần mềm, xuất khẩu chè, trái cây ra thế giới… Các cuộc gặp như vậy diễn ra liên tục đến chiều tối, 5h30 liên tiếp nhau. Không cuộc gặp nào trễ giờ và tất cả mọi người đều tuân thủ đúng lịch trình. Lên xe, xuống xe theo thời gian biểu và thực sự là đến những phút cuối cùng của ngày làm việc, chúng tôi mới kịp nhận ra rằng thời tiết bắt đầu lạnh. Đó là lúc hiếm hoi đứng chụp hình tại khu vực bộ Ngoại giao và phủ thủ tướng. Khu vực này rất đẹp toàn bằng đá đỏ trên một quảng trường rộng lớn. Thường thì mọi người không được chụp hình tại đây nhưng chúng tôi là khách của thứ trưởng bộ Ngoại giao nên ông rất vui vẻ nói chúng tôi cứ chụp hình. Ấn Độ mới vừa có một sự cố chính trị nào đó nên công tác an ninh thắt chặt. Ở đâu cũng thấy có bảo vệ cao lớn súng ống đầy mình. Nhưng họ khác các anh bảo vệ nhà mình là luôn cười và sẵn sàng chào khách bằng tiếng Anh. Từ Welcome cho đến See you again. Ít ra là từ người lao công cho đến người cảnh vệ, họ cho ta một niềm vui rằng, ít ra mình không đến nỗi làm phiền- ghét cái mặt – và cút đi cho khuất mắt…


Những dòng này được viết tranh thủ những giờ nghỉ hiếm hoi. Hiện giờ, chúng tôi chờ xe, sẽ đến ăn tối tại Đại sứ quán Việt Nam tại Ấn. Khi sang, đoàn chuẩn bị giò chả, bánh chưng làm quà tặng và mọi người đang rất chờ đợi chúng tôi. Đại sứ quán tối nay sẽ hộ tống chúng tôi đi chơi những khu vực bí mật. Ặc ặc, cái gì bí mật đây… hehe

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2006

Transit tai ThaiLand




Chuyến đi dài đã bắt đầu



Từ Hà Nội sang đến Thái Lan với thời gian còn ngắn hơn cả từ HN về Sài Gòn. Tiếp viên xinh cực (chả biết có phải trai giả gái không, nhưng rốt cuộc là xinh). Đồ ăn cũng ngon, sạch sẽ hơn đồ ăn Nasco, và nhất là Thai Airway không sợ bị khủng bố mà vẫn dùng dao thìa nĩa bằng thép mới máu. Mình ngồi lạc giữa các chú 8X Nghệ An đi lao động ở Dubai. Ríu rít ... MÀ ấn tượng của ngày là màu tím. Tím rười rượi với cái màu hoa lan... Khiếp cực kỳ luôn.



Bây giờ thì ngồi đây sau hơn 3 tiếng rạc cẳng shopping suốt 4 tầng lầu của Sân bay mới Thái Lan. Đồ hiệu khá nhiều, chủ yếu là nước hoa, báo chí, mắt kính và đồng hồ. Cực nhiều và đẹp phết. Đang ưng một chiếc đồng hồ CK va Diesel, lúc về sẽ mua mất thôi... HIc hic. Sân bay rộng thế mà đến giờ là hết chỗ đi, đang gạ gẫm mấy đồng chí đồng hành lên ăn shushi. Chán quá. nếu như Thái Lan mà cho một cái chợ quần áo ở trên tầng trên cùng có phải ưng ý không...



23 giờ đêm nay mới về đến New Delly. Thoi out đây. Coi như vào chơi Blog cho đỡ nhớ. Update hình sau




Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2006

ước gì thời gian dài mãi ra




Chưa bao giờ có cảm giác cần thiết thời gian như thế này.



Chiều. Mẹ sang nhà mang, mang một hộp ruốc thịt và một lọ mắm chưng thịt. Ặc, hai món mình thích lúc chưa ăn kiêng. Em gái mua cho một cái bàn chải mới, tặng 1 cái cắt móng tay Singapore và một lọ Becberin. Ai cũng nói đồ ăn Ấn khó ăn, nhiều cari và sẽ rất dễ gặp Tào tháo. Em Mỹ Anh nhắn bên đó rất nóng. Anh Quân cùng cơ quan nhắc mang theo nhiều giấy Toilet vì bên đó họ chỉ ... rửa. Nếu không có giấy quận thì nguy cơ dùng Lavie để rửa là chắc chắn luôn. Người Ấn đi đâu cũng phải mang xà phòng để rửa tay và chổng mông ra đường mà rửa. Chắc phải mua thêm 2 lọ xi đánh giầy vì nghe đồn bên đó toàn phân bò và nước giải. Di sản thế giới cũng khai mù như đầu cầu Long Biên vậy.



Hôm nay, tôi chỉ còn 1 ngày để hoàn thành nốt những giấy tờ thủ tục. Vé máy bay đã đặt xong mà chỉ vì cái công văn của Trung ương Đoàn mà suốt mấy ngày cuối tuần tốn bao nhiêu xăng, bao nhiêu nước bọt thành công cốc. Chưa có thì sao mà ra khỏi Việt Nam được cơ chứ. Chiều mai lên gặp Đại Sứ quán. Nguy cơ trả lại vé cùng 10% tiền cũng rất cao. Rất có thể đi tong 100 USD rồi. Đau khổ tiền thì ít, tiếc cơ hội đi thăm thú này thì nhiều.



Làm sao tôi có thể kéo dài thời gian ra cơ chứ. Lời mời đến quá gấp gáp làm mình xoay chuyển không kịp. Đã bỏ lỡ chuyến chơi Sài GÒn thì chớ, vác xác về Hà Nội gấp cũng chẳng làm được gì nhiều. Chán khủng khiếp



Đã vậy. Lúc tối nhận được tin nhắn "Em đang buồn. Em đang thất tình". Hỏi vì sao "Em yêu thật lòng nên đau. Đau lắm anh ơi". Ừ, vậy đó, đau thì nhớ đến tôi. "Em à, khi yêu ai chẳng thật lòng. Đau nhất là mình chọn nhầm người để yêu thôi". Đấy tôi đã từng như vậy đấy. Tôi cũng yêu thật lòng, nhưng người đó cũng chẳng biết đâu. Hôm nọ đi chơi với HHT (thứ 7), hát với Hồ Hưng bài Trái tim bên lề. "Vì em đã trót yêu ai em mãi vô tình không nhận ra tình yêu anh đã trao em bấy lâu nay. Một trái tim bên lề rất đau. Vì biết em chẳng hề biết đâu. Tình yêu anh đã trót trao em rồi". Nếu đã yêu thì đừng ân hận em ơi. Giống như anh vậy, chấp nhận. Vậy thôi. Qua cơn đau là sẽ khác.



Tôi muốn thời gian dừng lại nhiều lắm. Giống như đêm nay. Tôi sẽ thức trằn trọc đến sáng. Hàng núi bài vở, hàng núi công việc đang mắc nợ. Phải giải quýêt cho xong dù đi hay ở lại Việt Nam. Tôi muốn thời gian dừng lại cho tôi nói với tôi răng, tôi có nhiều cơ hội phía trước lắm, đừng có khất lần dự định nào. Không ai đoán trước được điều gì chờ mình phía trước. Tôi ước ao thời gian dừng lại cho tôi được giữ mãi khắc thoáng qua một nụ hôn vội vàng. Tôi muốn thời gian trở lại , để nhắc mình đã đặt sai chỗ trái tim....



Vậy mà thơi gian vô tình và quá hiển nhiên. Nó cứ trôi đi và tôi đếm những sai lầm, ân hận, va vấp của mình. Đêm nay đi qua nhà em- Giá như là những ngày trước. Chắc tôi sẽ không dấn bước vào những cuộc chơi không toan tính của mình.



Thứ Năm, 23 tháng 11, 2006

Tranh thủ




Viết vội vài dòng nhé...

1. Quả thực trong tuần cuối cùng của tháng này bận rộn không kể xiết. Quá nhiều công việc của những ngày cuối năm, những dự án bắt đầu đến hồi nước rút trút lên đầu. Không còn chỗ cho những lời hẹn phiếm. Hôm qua, Tùng Dương rủ đi xem phim. Ặc ặc, dù cảm thấy rất cần thiết phải đi xem lại Under the Tuscan sun và refesh lại tâm lý , thế nhưng đành phải khất lại. Vả lại, buổi sáng chiếu họp báo World Trade Center của Oliver Stone mà cũng đành phải bỏ. Hí hủng chạy ra cafe việc với Việt Tú nhưng vừa ấm chỗ được 10 phút nhớ ra buổi họp báo Đặng Thái Sơn... Đấy, những ngày này là các công việc cứ chèn lên nhau. Không còn đầu óc để nghĩ đến những gạch đầu dòng trong sổ nhớ.



2- Mít đã trở về HN sớm hơn dự kiến, với công việc phía trước để hoàn tất giấy tờ thủ tục tới Ấn ĐỘ. Điều đó có nghĩa là quan trọng hơn tất cả những công việc bề bộn bên dưới là hàng chục các thứ dấu tờ dấu má vội vàng chuẩn bị cho chuyến đi. Hồi hộp và chút ít lo lắng. Nhưng niềm vui là được đến một xứ sở mình đã nghĩ đến.



3- Trở về HÀ NỘI đồng nghĩa với trở về nhà. Nhiều bạn bè khi đọc Blog trước đã nghĩ rằng Mít đã Nam tiến. Dạ thưa, thằng Mít bây chừ, không còn tham vọng phớt lờ đam mê. Có nghĩa là xứ Sài Gòn đầy nắng, xa hoa và phù phiếm không còn chút hào quang hấp dẫn nào. Tôi đến với Sài Gòn mà không có một cuộc hẹn ngoài công việc. Đơn thuần là công việc đến và về. Gặp gỡ một vài người bạn thân thiết hoặc cảm thấy cần phải gặp họ để bình yên hơn. Đến nhà một người bạn thân ăn đồ ăn Bắc để từ chối 2 buổi tiệc khách sạn. Bình thản qua đêm 3 ngày tại Sài Gòn. Một vài tin nhắn và sự hờn giận khách sáo vì không gặp gỡ. Ừ, rồi thì cũng sẽ quen thôi...



4- Dự kiến tháng 12 sẽ còn bay nhảy nhiều nữa, sẽ trở lại với Sài Gòn vội vàng nữa.



Có vài điều phải ghi lại sau chuyến đi ngắn:



1- Có nhiều điều ưu tư khi nghĩ về một cuộc sống mới mang tên Gia đình của một người bạn



2- Đối với tôi Sài Gòn có quá nhiều điều không nên nhớ nữa. Chả hiểu tại sao cứ nói quên là nhớ. Ác nhất là xe hơi đón mình từ sân bay về điểm hẹn đi qua những con đường nặng lòng nhất thời gian xưa. Ừ, đâu còn ai ở đó để mà quên đâu.



3- Thấy mình đã chọn được một thái độ đúng khi nhìn về cuộc sống bằng công việc.



4- Tạm vui khi chỉ số cân nặng đang tạm ổn ở con số 61. Nếu đi Ấn Độ về chắc còn xuống nữa. Chết mất.

Thứ Hai, 13 tháng 11, 2006

cafe Roma'




Ngồi thưởng một buổi trưa bình thường với một áo tím khác trên cafe Roma'. Emty mind.



nắng vương vãi trên hàng cây đường Hai Bà Trưng. Chênh chếch lên khối tường vàng của Khách sạn Hilton...



Đường phố Apec vắng vẻ và ngăn nắp hơn một chút. Khu nhà hàng 3 miền của Hilton đặc kín cảnh vệ lăm le súng ống giáo mác. Ai chộn rộn bất an mặc kệ. Tôi ở Hà Nội thấy bình an và yên tĩnh hơn thường...



những ngày ngắn còn lại ở HN. Có điều gì lưu luyến Hà Nội không?



tôi sẽ không rời xa nơi này lâu được.



Dường như có gì bất an hay lo lắng trong công việc sắp tới. Một công việc mới và một dự án mới. Nó có thể mở ra một hướng đi khác trong cuộc sống của mình. Cố lên. Tôi làm được mà.



(Hình như có thể hình dung những sự thay đổi về mặt hình thức của Mít trong thời gian này là vì lý do công việc này)



Chấm hết một blog nhạt.

Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2006

Ảo giác




Lạ thật.


Tôi sợ cái con người thơ ca của mình kinh khủng.


Tôi trốn tránh cảm giác muốn được viết những dòng cảm xúc vụn vặt mà người đời gọi là thơ


Tôi sợ phải gặp lại những bài thơ cũ rích thời thơ trẻ


Tôi sợ phải trần tình sâu thẳm trái tim mình trước ma trận của con chữ



Vậy mà



Có những lúc vô định - đọc những cảm xúc thơ người khác


Có những lúc vô danh – nghĩ mình thuộc về thơ ca


Có những lúc vô tâm – tìm trái tim trong dòng chữ


Có những lúc vô thức - bật cảm xúc ngược dòng.



Tôi thích mấy bài thơ trên e.văn, đã chép đủ trong entry trước. Sáng thứ 7 hôm nay, café một mình đọc lại. Càng thấy thú


Cao Hải Hà Đôi mắt ăn đêm


Treo mắt vào đêm,

em cố tìm hai đốm lửa bên trong cánh cửa sắt đã khóa then,

để nghĩ rằng anh cũng đang nhìn em,

mà nào biết rằng chỉ có riêng em là bóng ma ẩn hiện bên rèm hoa mỗi tối,

chỉ riêng em là dòng sông sốc nổi,

vỡ lối những cuộc tình,

trần tục mình bên những lối trăng hoang...


Cũng đã bao nhiên lần mình chong mắt vào đêm, hàng mi muốn khép và đầu óc cứ vẩn vơ cựa mình. Say nhất say ngư trong tiếng nhạc. Quay quắt sau tiếng đêm. Trôi vào những dòng ưu tư khóc nấc… Giá như ảo giác chỉ kết thúc sau cánh cửa quầy bar. Giá như trái tim không lạc nhịp… Thời thanh niên sốc nổi, em muốn vục anh vào vũng lầy màu ối vỡ/ như kéo mặt trời vào dãy đồi nặng nợ/ gió thổi, sương đầm một thuở yêu đương/ còn lại gì ngoài những vết thương


nên em biết mình phai chiều nắng bạt,

một dòng sông, đáy trơ từ đỉnh cạn,

làm sao dìm trăng thỏm xốn lòng đêm.

nào phải là con nước đầu tiên, trinh nguyên từ đỉnh nguồn, ngạo mạn buông mình len vào những bãi bờ sệt cát,




em đã nếm giọt nước nào mặn chát,

được cất lên từ sự phản bội

ủ bằng chăn đêm, lên men bằng cô độc,

đã lao vào lốc, đã khóc bằng máu,

còn làm sao được những thứ anh cần: thánh thiện, ngây ngô, hồn nhiên, chưa bám bụi.

thanh xuân anh, hoàng hôn em tàn lụi.

bất lực nhìn... rong ánh mắt ăn đêm.


Nhã Thuyên Nhủ mình 1


ảo tưởng lửa cháy

lửa cháy rồi sẽ tàn

ảo tưởng thác lũ

thác lũ sẽ lặng tan

ảo tưởng cuộc hẹn

người sẽ gặp tràn thất vọng


ảo tưởng nhân duyên

người chịu được lực nén dồn của số phận người chăng?

ảo tưởng vụn vỡ tái sinh

vụn vỡ rồi không như trời lại được sáng trong lụa trăng


đừng ảo tưởng chờ đợi

một cái gì ngoài mình

đừng ảo tưởng tình yêu của tôi

có thể làm bừng lên sự sống của người

cũng như tôi

không ảo tưởng một ngẫu nhiên vĩnh cửu nào nữa

đừng ảo tưởng tôi

đừng ảo tưởng tình yêu

chúng ta đã tặng nhau trong cô quạnh ...


Có những bài thơ vẩn vơ


Mà thành tuyên ngôn của trái tim mình


Có những chân lý kẻ khác


lại gặm nhấm cả chuỗi ngày lang thang