Không thể không yêu và ủng hộ David Archuleta đến cùng Cố lên
Thứ Sáu, 29 tháng 2, 2008
ĐỜI DI ĐỘNG
Đời di động
Anh tỉnh dậy sau một giấc ngủ chập chờn. Đi làm về, cứ nghĩ là chỉ nằm nghỉ một lát rồi sẽ dậy ăn tối, hoặc chí ít sẽ ra ngoài đường làm một tách café nóng. Ai dè ngủ vật vờ gần 10 giờ tối.
Quờ tay túm lấy chiếc điều khiển tivi. Đang là giờ vàng, truyền hình chiếu bộ phim Những người độc thân vui vẻ. Giờ này được xác định là thời gian xả stress, thiên hạ rinh rích cười theo những diễn viên hài nổi tiếng của cái Chung cư vui vẻ kia. Thả lỏng một chút, đầu đau như búa bổ, anh cố cười khi thấy cái điệu bộ của cô Vân Dung- diễn viên hài mà anh cảm thấy khoái chí nhất… Hết tập phim, chả đâu vào đâu cả vì đây là phim sitcom, nó có thể kéo dài cả đời cô Vân Dung kia mà cũng không hết chuyện. Chung cư chỉ là cái hộp, còn những viên bi trong đó cứ lăn qua lăn lại, va chạm vào nhau. Biết bao nhiêu là chuyện…
Anh cũng đang ở trong một căn chung cư- không mới nhưng cũng chẳng cũ lắm, nhưng phải nói thế để biết đó chẳng phải những căn hộ cao cấp thời thượng. Đó là một căn nhà thuê, đủ rộng rãi và vừa phải so với thu nhập của một phóng viên văn phòng đại diện như anh. Đây là căn nhà thứ 5 mà anh chuyển đến sau 10 năm rời ghế cấp 3 trường làng ra thành phố. Đồ đạc trong nhà cũng nhiều lên sau những lần đến với căn nhà mới rộng rãi hơn. Ngày xưa ra thành phố, sinh viên nào cũng có một đặc trưng là chở theo một chiếc hòm thiếc be bé, đủ để vài bộ quần áo, một dầu gội đầu, lọ ruốc hoặc lọ Milo, mấy cái băng cát sét… đi ra đi vào khoá lại đề phòng mất tiền, thậm chí… là cả dầu gội đầu nữa. Bây giờ, nhìn quanh nhà, tivi, dàn máy, tủ lạnh, máy giặt, tủ quần áo … cũng đủ cả. Nó giống một ngôi nhà hơn là một căn phòng trọ. Bốn năm nay, anh có thêm cô em gái lên học. Đã phải chuyển nhà thêm một lần vì nhu cầu có những phòng ngủ riêng biệt. Thêm giường, thêm bàn học, thêm bếp, bát đũa… Ai đến nhà chơi thường chậc lưỡi, ái chà cái thằng này sống đầy đủ quá rồi. Gọn gàng, ngăn nắp, đầy đủ chả thiếu gì hết nè…
Đúng, chẳng thiếu gì hết. Chỉ thiếu một căn nhà là của mình mà thôi. Cái kiếp thuê nhà khổ cực. Tiền thuê nhà thì giá nào cũng có, cứ tuỳ vào nhu cầu và khả năng trả tiền là có thể kiếm được. Nhưng sống trong nhà thuê, lúc nào cũng có một cảm giác bất an, chả thấy cái gì là của mình hết. Tạm bợ, muốn mua sắm cái gì cũng nghĩ, để đó bao giờ mua nhà riêng thì mua, sẽ mua, sẽ trang trí thật là đẹp. Còn giờ mặc kệ. Nhiều khi theo bạn bè đi siêu thị hoặc triển lãm, chỉ dám ngắm nhìn mà trong đầu không tìm thấy một động lực mua sắm nào hết. Có thể thích lắm đấy nhưng cũng chỉ cười mà thôi. Ngày xưa đi học dăm ba bộ quần áo, mặc cả tuần rồi cuối tuần có thể ngồi giặt giũ phơi phóng. Nhưng bây giờ thì cái máy giặt, tủ lạnh chẳng còn là thứ đồ xa xỉ mơ ước nữa mà nó thành đồ thiết yếu. Nay mua cái này, mai mua cái khác cũng chỉ vì nhu cầu mà rước về. Giờ cái căn nhà thuê cũng đầy ăm ắp, anh rùng mình khi nghĩ đến cái cám cảnh chuyển nhà. Đóng gói đồ đạc chuyển đi mất cả tuần, rồi mở ra lại hết một tuần nữa. Cộng với thời gian lo lắng tìm kiếm rồi dọn dẹp là mất có khi tận 2 tháng. 2 tháng trong một năm, mệt mỏi, cuống quýt, âu lo…
Gạt nước chảy qua mặt, anh hít thở thật sâu. Căn phòng tắm ngập hơi nước nóng, nó làm giãn những mạnh máu trong cơ thể anh. Có vùng da thịt nổi da gà… Trước đây chưa chừng một tháng, một nam diễn viên nổi tiếng về ăn Tết ở Hà Nội chết trong phòng tắm. Anh ta là một diễn viên triển vọng, có tài, cũng đang sống cảnh nhà thuê tự lập trong Nam. Ai cũng quý cái đức vươn lên bằng khả năng của mình của anh ta. Hồi biết tin diễn viên này gặp nạn, thấy tiếc tiếc, nhưng thú thật trong lòng cũng chỉ chậc lưỡi. Dẫu sao anh ta vẫn còn cái hạnh phúc, chết trong ngôi nhà của mình, bên bố mẹ và gia đình. Âu cũng là may mắn chứ gặp nạn ấy trong Nam, trong căn nhà thuê đơn độc kia… Muốn về được với gia đình cũng là điều vất vả. Mà cái cảnh đi thuê nhà thì biết rồi đấy, chết trong nhà người ta, khổ cả mình mà chủ nhà cũng chả thương tiếc vui vẻ gì.
... tí viết tiếp vậy
Thứ Tư, 27 tháng 2, 2008
Món quà 27/2- NOKIA 5310 AHHHHHHHHHHHHHHHHH
Mình là cái thể loại gì nhở? Ipod thì có tới 2 cái. Điện thoại thì cũng có hai cái, nhưng nói thật cả 2 cái đấy đều thuộc loại đồ cổ. Xét lịch sử thì bị can tội KI, chưa bao giờ dùng cái nào quá 4T, trong đó có duy nhất một lần bỏ hơn 3T tậu một em không thuộc dòng Nokia quen thuộc nên nhắn tin không quen tay. Cuối cùng bỏ quên trên taxi nên coi như số má, lại trở về dùng Nokia ngon bổ rẻ.
Định mua Iphone hả? Hehe, sẽ có người lại chửi bới mình đánh đú hoặc đang rửa tội trên blog. Dạ không ạ. Em đang lăn tăn một con hàng rẻ bằng một nửa thôi. Nokia 5310- cả nhà cho lời phán giùm
Cái công việc của em rất hay phải mang theo nhạc ra đường. Mà dạo này laptop thì lười di chuyển mà Iphone thì lại rất chi là … hay để quên. Công việc là phải đưa cho người ta nghe nhạc demo, rồi bàn bạc ý tưởng… Nói chung là cần.
Điện thoại em đang dùng chưa hỏng. Thề, nó vẫn là một cậu chàng vận động viên khoẻ khoắn. Rơi ầm ầm long cả pin cả vỏ mà vẫn không hề gì. Chạy cực mấu …. lại còn dai sức. Nói chung không có gì than phiền ngoài bộ lưu số chỉ được 750 số. Chim cú nhất cái cảnh không lưu được số nữa phải tìm một số để xoá để lưu số mới.
Nói túm lại là đòi mua điện thoại khác chứ gì?
Vầng, em muốn một chiếc điện thoại vừa đẹp vừa rẻ, vừa nghe được nhạc vừa có thẻ nhớ ngoài, vừa bền lại vừa khoẻ… Nói túm lại là biến đê, làm chó gì có cái gì hoàn hảo thế mà ở cái mức giá của mày? Ợ, chả lẽ… trời khinh kẻ nghèo hèn đến thế!
Ah đây rồi, http://xpressmusic.vn/Nokia/IAC/Invite/162742/4.aspx
Không khác gì cứu cánh nhá. Một cuộc thi “Chìa khoá âm nhạc” với giải thưởng chính là em NOKIA 5310 XpressMusic mà mình mơ ước…
“5310 - Các tính năng chính: Phím âm nhạc chuyên dụng để truy cập nhanh vào các giai điệu ưa thích; Dung lượng lưu trữ lên đến 4GB cho danh sách nhạc lớn ở các dạng thức MP3/Midi/AAC/eAAC+/WMA với skin và hỗ trợ nghệ thuật album; Chuyển đổi giữa bài hát và cuộc gọi mà không bị ngắt quãng; Thiết kế thời trang thanh lịch và nhỏ gọn.
Màn hình sáng QVGA (240x320), 16 triệu màu; Bluetooth, loa tích hợp và công cụ S40; máy ảnh 2 megapixel tích hợp với zoom kỹ thuật số 4x...”
ÔI, mà giá cả lại chỉ khoảng 5 triệu, hợp lý vô cùng cho cả đống tiện ích. Ôi, mình có nên bỏ tiền ra mua luôn không hay là đợi kết quả của cuộc thi kia. Hay là nhân hôm nay là Ngày thầy thuốc Việt Nam nên tự mua tặng mình nhỉ???
Chỉ nói túm lại, mình bồ kết em này lắm rồi. ĐỒng bào thương, bạn bè thương tình click vào link này cho miềng cái. NÓi thật là mỗi cú click của bạn cộng điểm cho mình giành điện thoại. Ích kỷ phết nhưng chắc chắn, khôgn phải là virus, không cái hại gì đến bạn bè đồng bào cả đâu. Huhu.
Mà bạn nào nhớ ra hôm nay là Ngày truyền thống Thầy thuốc mà muốn nhắn tin chúc mừng miềng thì cũng click một cái thay lời chúc. Chúc ước mơ tớ sớm trở thành hiện thực ý mà
http://xpressmusic.vn/Nokia/IAC/Invite/162742/4.aspx
Thứ Hai, 25 tháng 2, 2008
Hội bút Hương Đầu Mùa (khẩn)
Danh sách tạm thời
Nhân chuẩn bị kỷ niệm 15 năm thành lập Hội bút Hương đầu mùa – báo Hoa học trò. Hôm nay, ngày 25.2, chúng tôi gồm: Trang Hạ (Bút trưởng đầu tiên), Phương Mai (bút phó), Hoàng Anh Tú (bút trưởng thế hệ 3), Phong Điệp và tôi- Chu Minh Vũ đã có một cuộc họp nóng khơi mào. Trước đó Bút trưởng, Bút phó đã có cuộc tiếp xúc với a Chánh Văn (Bút Tím) để lên một kế hoạch nhanh, khẩn cho chương trình Hội ngộ Hội bút mọi thế hệ
Trước hết chúng tôi đã tạm thời lên một danh sách thành viên hội bút như sau.
- Trang Hạ
- Phương Mai
- Phong Điệp
- Hoàng Anh Tú
- Tháng Giêng- Ngô Thị Phú Bình
- Chu Minh Vũ
- Đặng Thiều Quang (D’tanhang)
- Bình Nguyên Trang
- Hoàng Thị Xuân Quý
- Khánh Hạ
- Hoàng Long
- Phạm Hữu Quang
- Nguyễn Hữu Phùng Nguyên
- Nguyễn Phan Hưng (Bút trưởng đời 2)
- Phạm Thanh Thuỷ
- Nguyên Hương đậu xanh
- Chu Quốc Dũng
- Diệp Sương
- Lê Thị Thu Thuỷ
- Ngọc Anh (hoa liti- hiện đang làm báo Nông thôn ngày nay) thì phải
- Phan Thuý Thảo
- Vũ Quỳnh Hương (Thuỵ Thảo)
- Nguyễn Vĩnh Tiến (Tiểu Tuyền Thư)
- Hoàng Phương (hiện làm Đài THHN)
- Kim Ngọc Minh
- Lê Thanh Lương
- Nguyễn Anh Tuấn (Huế)
- Diệu Linh (Rất là xinh mà đã mất liên lạc)
- Đường Hải Yến
- Trang Thơ
- Kiều Ly
- Vũ Thanh Thuỷ (Chim cánh cụt)
- Phạm THu Thuỷ Tễu
- Bản cô nương Trăng tròn Hằng Nga
- Chu MInh KHôi
- Phạm Trung Kiên hay Nguyễn Trung Kiên
- Đăng Giang
- Dạ Thảo
- Dương Bình Nguyên
- Đàm Hương Sâm
Danh sách anh chị em đang ở phía Nam có
- Nguyễn Lê My Hoàn
- Hải Miên
- Phan Hồn Nhiên
- Chu Thu Hằng
- Mỹ Quyên
- Dương Nữ Khánh Thương
- Dương Thuỵ
- Đặng Nguyễn Đông Vy
- Trịnh Võ Trung NGhĩa
- Trọng Phước
- Đinh Thu Hiền
- Hoàng Dạ Thi
- Đông Nhi (Em này thi đường lên đỉnh Olympia)
- Nguyễn THị CHâu Giang
- Mỹ Quyên
Một số bạn như Đỗ Hoàng Ngọc Anh, Hoàng Thu Trang và các bạn đang lưu lạc tại các phương trời ngoài biên giới tạm không liên lạc kịp
Hiện tại danh sách này rất cần mọi người bổ sung giùm. Ai có liên lạc giùm chúng tôi thì càng tốt
Chúng tôi mong chờ liên lạc của các thành viên (kể cả có tên hay bị sót) qua cả blog này, blog Trang Hạ, blog Gia Bách (Hoàng Anh Tú) trong friends list của tôi.
Xin cảm ơn mọi người ạ
Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2008
Entry for February 22, 2008
Không thể hiểu trong trái tim anh
Có bao nhiêu gian phòng
Bao nhiêu cánh cửa
chiếc chìa khoá thì rớt ở nơi nào
Không thể thấy trái tim anh
Lối ra lẫn lối vào
Khi anh khóc nó rung lên thổn thức
Nhưng biết phải làm sao?
Đập vỡ anh đi
Tàn phá anh đi
Giải thoát anh khỏi u ám
Cho anh thấy anh mặt trời
Và thấy em
Tươi hồng
Đón đợi