Hiển thị các bài đăng có nhãn pr. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn pr. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2009

Nguyệt san đến rồi, Nguyệt san có rồi...




a ai lên bìa vy ta?

SGTTĐoán đê!

NGuyt san SGTT đã tr li, tò mò quá đi, CMIV đã viết gì vy? viết v ai vy ta????

HAHA, giống bán thuốc hôi nách quá

Bài trang nhân vật chính vui lòng qua http://360.yahoo.com/minhvuchu đọc nhé.

còn đây, Nhân vật hình bìa đây, đọc luôn

Lê Cát Trọng Lý

Một năm trước, Lý giành giải nhất trong một cuộc tìm kiếm các nghệ sĩ âm nhạc độc lập tại Việt Nam của Nokia. Lúc đó đúng nghĩa là một nghệ sĩ Underground, ít người biết đến và bất ngờ gây sự chú ý. Tháng 12.2008, cô gái nhỏ này mang bài hát Chênh vênh, gần như xuất hiện sau cùng tại liveshow cuối cùng của Bài hát Việt, rồi bất ngờ trở thành Bài hát của năm. Một giải thưởng quá lớn, ngay cả đối với những tác giả chuyên nghiệp. 21 tuổi, vóc dáng nhỏ bé và đôi mắt sáng thông minh, cô gái ấy nhận được quá nhiều thiện cảm của những bậc cha chú trong làng nhạc chào đón một khả năng viết nhạc giàu cảm xúc, giàu cả tâm hồn âm nhạc truyền thống mà vẫn tươi mới tư duy của thế hệ cô.

Lần đầu tiên gặp Lý, khi cô được nhạc sĩ Thanh Tùng gọi đến để khoe với bạn bè về những tài năng mà ông yêu quý. Đó chính là chị em Cát Tiên- Trọng Lý. Khi đó, Lý mới 16 tuổi, nhỏ nhắn hơn và ôm chiếc ghi ta cao gần che mặt người. Nhạc sĩ Thanh Tùng nhâm nhi rượu, say mê giới thiệu về 2 cô con gái của một người bạn cũ- vốn là ca sĩ ở Đà Nẵng gửi gắm cho ông… Hình ảnh về Lý trôi qua cho đến khi cô bé hát Chênh vênh ở Bài hát Việt. Vóc dáng vẫn bé như cây kẹo mút như thế, nhưng mái tóc rối đã được cột gọn gàng theo kiểu thiếu nữ muốn khoe một chiếc cổ gợi cảm. Lý hát về tình yêu, về một trái tim Tiên Dung say mê yêu vừa say vừa tỉnh “Thương anh, em trèo non cao, mua mưa thâu mây tan bềnh bồng. Thương anh, em lội sông sâu, trôi hương trôi hoa tan phận ngọc”… Thử google “Chênh vênh”, hoá ra đây là bài hay nhất, điển hình nhất trong 7 ca khúc được lan truyền trên mạng về Lê Cát Trọng Lý. Những khán giả thuộc thế hệ của Lý, họ đều gật gù về một cá tính âm nhạc chứ không hẳn là về một bài hit đột biến. Các bạn trẻ có thể vẫn thích nhạc quốc tế hoặc pop dance Việt Nam hướng ngoại, nhưng họ đều cảm nhận được những gì mà Lý mang lại, thông qua những bài hát mà cô nói thuộc về cảm xúc của riêng mình.

21 tuổi, hát tâm sự đầy mãnh liệt như Lý hẳn không phải là cô gái nhỏ hồn nhiên. Cô chị Cát Tiên đã đi lấy chồng, cặp chị em cá tính người Đà Nẵng chỉ còn Lý. Cô vẫn học violon Nhạc viện Thành phố, vẫn ôm guitar hát nhạc ngoại ở những quán bar đặc trưng. Cuộc sống Sài Gòn ồn ào có thể cuốn ai đó vào những vòng xoay bất tận, nhưng với cô gái nhỏ Trọng Lý, cá tính và cuộc sống tự lập sớm vẫn giữ cô lại ở tâm điểm của những vòng xoáy đó. Hát, viết nhạc và tư duy cầu tiến. Lý muốn học tiếp piano, muốn đọc và nghe nhiều hơn nữa, muốn kế thừa nhiều hơn nữa những tư duy âm nhạc của những tên tuổi Phạm Duy, Ngô Thuỵ Miên, Thanh Tùng... Cô cũng muốn toả sáng, nhưng toả sáng bằng tác phẩm và phong cách của riêng mình. Chứ không hẳn là nhờ những ồn ào và cơ hội từ một tác phẩm – cho dù tác phẩm ấy đã được trao một giải thưởng quá lớn ngoài sự tưởng tượng của cô. Và nó thừa sức đưa cô ra ánh sáng.

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2009

Giới thiệu show mới nào




Show mới

Kính mời cả nhà theo dõi show mới của iem - truyền hình trực tiếp 20h trên sóng Truyền hình Hà Nội

Chương trình UNPLUGGED - lâu lắm mới được thực hiện sau khi nhóm em giã từ Con đường âm nhạc

Các tác phẩm cũ và mới, được kết cấu và hoà âm mới hoàn toàn để chơi Unplugged

KÍNH MỜI

show

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008

Những mùa đông yêu dấu

Đây là nguyên văn lấy trên ngoisao.net. Em Mỹ Dung chắc đến muộn, bỏ mất 2 tiết mục ấn tượng đầu tiên của Nguyên Thảo (Phố Nghèo) và Hồng Vy (Hướng về HN).

Sẽ tự update sau vậy

Túm lại mời bà con xem qua sản phẩm của tớ

Như một lời chào Giáng sinh và năm mới, đêm nhạc "Những mùa đông yêu dấu" hội tụ dàn ca sĩ ngôi sao và các ca khúc trữ tình. dịu ngọt. Trần Thu Hà cũng từ Mỹ trở về để góp mặt trong đêm nhạc khi Hà Nội trở mình với gió mùa.

Ca sĩ trẻ Thùy Chi với ca khúc Đêm nằm mơ phố (Việt Anh).
Hồ Ngọc Hà đẹp lung linh giữa không gian sân khấu lãng mạn.
Đầy hoài niệm với Lối cũ ta về (Thanh Tùng).
Và rất ăn ý với Nguyễn Đức Cường khi thể hiện Nồng nàn Hà Nội.
Nhan sắc Phương Vy Idol với Về lại phố xưa (Phú Quang). Sân khấu đậm chất Hà Nội khi từng bức ảnh về phố cổ được thả treo lơ lửng.
Vẫn xinh đẹp và quyến rũ - giọng hát của Idol 2007
Minh Quân nhẹ nhàng với Chiều Hà Nội.
Hà Anh Tuấn thể hiện Mong về Hà Nội.
Tấn Minh với ca khúc chủ đề Những mùa đông yêu dấu.
Nghệ sĩ Hồng Kiên phiêu với những ca khúc bất hủ về Giáng sinh.
Tấn Minh và Nguyên Thảo tâm trạng trong Bài thánh ca buồn.
Tam ca Phương Vy, Trần Thu Hà, Hà Anh Tuấn cùng tỏa sáng với ca khúc Đêm xanh.
Trần Thu Hà trở về từ Mỹ để tham gia đêm nhạc.
Cô hóm hỉnh khi giới thiệu MC chương trình - nhà thơ Đỗ Trung Quân.
Cùng nhạc sĩ Xuân Phương và nghệ sĩ Hồng Kiên thể hiện ca khúc Ngẫu hứng phố (Trần Tiến). Với ca khúc này, Hà Trần nhận được rất nhiều tràng pháo tay tán thưởng của khán giả.
Ấn tượng với Lữ khách sông Hồng (Trần Tiến).
Mỹ Linh như một nàng công chúa trên cung Hằng.
Lâu lắm rồi ca sĩ tóc ngắn mới hát lại ca khúc Mùa đông sẽ qua.
Minh Quân và Mỹ Linh tái hợp trong Khúc giao mùa.
Không khí năm mới tràn ngập khán phòng khi Mỹ Linh cất tiếng: "Cầm tay nhau bước trong giao thừa..."
Các ca sĩ tham gia chương trình chào khán giả khi chương trình kết thúc.

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2008

Xin THÔNG BÁO, chương trình mới ạ




Một chương trình mới của bạn Mít biên tập đây

Anh chị em đón xem ạh

Các danh ca

MỸ LINH

TRẦN THU HÀ

HỒ NGỌC HÀ

HÀ ANH TUẤN

MINH QUÂN

TẤN MINH

NGUYÊN THẢO

HỒNG VY

PHƯƠNG VY

THUỲ CHI


và nhà thơ duyên dáng ĐỖ TRUNG QUÂN trong vai MC
saxophone: Hồng Kiên, guitar: Thanh Phương, piano: Sơn Thạch

Đón xem các tình ca mới về Hà Nội và Mùa đông yêu dấu của chúng ta

20h ngày 23-12-2008
tại Cung Văn hoá Hữu Nghị Hà Nội


Vé bán ở cung ạ. THTT trên HTV2

Đã lâu rồi quý vị sẽ gặp lại êkíp của đạo diễn Việt Tú 5 năm sau Con đường âm nhạc
đoán đê, CMIV sẽ chọn những bài hát gì của các tác giả sau đây: Trần Tiến, Dương Thụ, Bảo Chấn, Thanh Tùng, Phú Quang, Hoàng Dương, Đỗ Bảo, Huy Tuấn, Việt Anh, Vũ Quang Trung, Nguyên Vũ, Nguyễn Đức Cường

Nhạc mục hơi bị đáng nghe! hehe keke

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2008

CHÓ SÓI QUỲNH HƯƠNG




Chủ nhật ngày 2.3 – “Trái tim của Sói” chính thức có mặt trên thị trường.

Buổi họp báo công bố ra mắt tác phẩm sẽ được Cty sách Bách Việt (liên hệ Đinh Hương 0913007394), nhóm hoạt động xã hội của Dementor (liên hệ Khoa 0989067941) , và tôi (0988727288) phối hợp tổ chức - sẽ diễn ra tại quán cà phê Roza, 18 Phan Đình Phùng vào ngày chủ nhật 2.3.2008, từ 10 giờ sáng.

Trong ngày này, tất cả những cuốn sách được bán ra sẽ có ký tặng, và toàn bộ lợi nhuận bán sách trong dịp ra mắt này sẽ được chuyển cho nhóm hoạt động xã hội của Dementor để các em, các bạn thực hiện hoạt động xã hội từ thiện giúp đỡ những em bé bị bỏ rơi từ lúc lọt lòng, đang được trụ trì chùa Bồ Đề (Gia Lâm, HN) cưu mang.


Đây là cuốn sách của con bạn tui. Thường gọi tắt là nó là con Quỳnh, chơi với nhau từ thời cùng sinh hoạt Hội bút Hương đầu mùa. Nó viết như trâu, ngày ấy số HHT nào cũng thấy bài của nó. Còn nhớ có cuộc thi gì đó, nó giải nhất mình giải nhì. Đương nhiên rồi, nó giỏi hơn mình mà.

TRÁI TIM CỦA SÓI http://blog.360.yahoo.com/blog-Awm0_H4nbrd0J69YE1AqN9esIQQ.SrXD_w--?cq=1

Tiểu thuyết đầu tay của nó ra mắt. Vậy là con này chưa cắt được dây duyên văn chương rồi… Bạn cứ đọc thử những gì nó viết cho bạn bè dưới đây, trước khi quyết định cầm tập sách của nó nhé.

Cũng nói thêm, hình như đây là lần đầu tiên ở VN có nhà văn cả gan lên bìa sách đấy. Cô này ngày xưa suốt ngày được Hoài Linh, Xuân An đưa lên bìa HHT mà nó vẫn chưa chán…

To Quỳnh: Ê con điên, vậy là mày sẽ còn điên lâu lắm đấy, Văn chương làm cái dog gì cơ chứ. Đi oánh tenis đê, vừa khoẻ tay vừa giảm béo. HAHA. Xin chúc mừng mày, ít nhất là ngày mai mình sẽ được ký tặng hoành tráng rồi. KAKA

À, con kia, mày tự tin quá đấy. Vẫn còn sân si lên bìa sách nữa. Nói thật bìa sến quá mày, như ảnh cưới XÍNH í…

Đây là lần đầu tiên - cũng có thể là lần cuối cùng - tôi trực tiếp nói về bản thân mình trên blog cá nhân, những lời của Tôi, một người có thật - chứ không phải là câu chữ của một người sáng tác. Thật ra, nếu một ai đó nói rằng không thích nhận những lời khen (dù biết có đến 80% là sáo rỗng) thì chắc chắn người đó nói dối, bản tính của con người là thích những điều ngọt ngào - dù nhiều lúc phải tự lừa dối mình rằng cuộc sống có những ngọt ngào giả tưởng. Tôi cũng vậy! Nhưng khi nói với bạn rằng tôi thực sự không nghĩ mình là một nhà văn - hay một nhà thơ, cũng không nghĩ rằng thơ mình (hoặc văn mình) là một người sáng tác "chuyên nghiệp và có nghề" (như nhiều bạn nhận xét) thì tôi có thể đảm bảo với bạn rằng đó là một lời nói thật (đến 99%, còn 1% - bạn phải chừa cho một Tôi của cái Tôi cần những ngọt ngào giả tưởng chứ :)

... đùa đấy! Tôi nói thật! Bởi lẽ không như những người sáng tác "chuyên nghiệp" khác, tôi thực sự chưa một lần coi thế giới của văn và thơ là một sự nghiệp phải nắm bắt, chưa một lần đặt ra kế hoạch cho tất cả những tác phẩm của mình. Nói cách khác, nếu coi việc sáng tác là một công việc nghiêm túc - thì có lẽ tôi là người quá cẩu thả với những đứa con tinh thần của mình, tôi chỉ viết khi tâm trạng thúc đẩy tôi viết. Còn nếu không, tôi có thể gác bút một cách vô thời hạn mà không mảy may áy náy. Trong thế giới của những mê hồn trận câu chữ - tôi không coi mình là một kẻ ngoại đạo, cũng chẳng nhẩn nha như một cuộc rong chơi, nhưng cũng như cách tôi nhìn nhận vào thế giới tâm linh - một người vô thần như tôi không xác định một điều gì dẫn lối, "Phải" và "Không Cần Phải"! Một người quen nào đó (tôi không biết là ai) khi post thơ của tôi trên box baochi-truyenthong trang www.ttvnol.com đã ghi một lời nhận xét vào bên cạnh: "nếu gặp Quỳnh ở ngoài đời, chắc chắc không ai có thể nghĩ đây là người đã viết những câu này".

Vì ngoài đời, nếu không biết tôi làm nghề gì, nếu chưa từng đọc những gì tôi viết. Bạn sẽ thấy chỉ một Tôi chân thành với tình bạn, sòng phẳng với cuộc sống - nhưng là một Tôi rất ít nữ tính, thiếu tha thướt và cả sự lãng mạn. Lựa chọn hàng đầu về giải trí của tôi là một môn thể thao: tennis - một thứ mang nặng tính đối kháng, là "kiếm pháp" sát phạt lẫn nhau, làm đen da, nhăn mắt, và quá nhiều cơ bắp!

Vậy nên, nếu một lúc nào đó, một khoảng khắc nào đó, bạn đồng cảm với những gì tôi viết, yêu thích nó, thì bạn hãy tin rằng đó là một lát cắt nhẹ nhàng và có thể là rất mỏng trong cuộc sống của tôi. Tôi cảm ơn giây phút tri âm đó, nhưng đó không hoàn toàn là Tôi đâu.

...

Và cũng vì thế, thật lòng, chẳng bao giờ tôi nghĩ mình làm được một điều gì đó mang tính dài hạn, đeo đuổi được một điều gì đó dài hạn, đặc biệt là trong văn chương thì lại càng Không!

...

Nhưng hôm nay, tôi đã có trong tay bản in can đầu tiên cuốn tiểu thuyết đầu tay của tôi. Tựa của nó là "Trái tim của Sói", truyện mỏng thôi, chỉ có 152 trang, nhưng đó cũng là những gì vượt quá những gì tôi nghĩ có một lúc nào đó trong đời - mình sẽ làm được. Niềm vui này - nó cũng giống như một món qùa tự tặng cho bản thân, và tôi muốn cảm ơn cũng như chia xẻ với những người bạn tôi, những bạn đọc của tôi niềm vui ấy.

...

Tôi bắt đầu viết những dòng đầu tiên của tiểu thuyết này là vào khoảng tháng 7.2007, trong một lúc "tâm trạng thúc đẩy viết", nhưng (như thường lệ), tôi bắt đầu mà không hề định hình gì cho diễn biến lẫn kết thúc của câu truyện (và thậm chí chẳng hề nghĩ rồi nó sẽ hoàn thành). Nhưng dù thế, những đoạn ngắn tôi viết vẫn nhận được khá nhiều động viên của bạn bè, và bạn đọc blog. Họ theo dõi khá sát, và nhận xét thường xuyên.

Nhưng (lại nhưng :) những bạn đọc trung thành nhất của tôi rồi cũng nản, tất nhiên rồi, ai mà chịu đựng được việc một cuốn truyện mà có khi hai tháng mới có một thêm một đoạn, đến khi đọc được đoạn sau thì đã quên sạch những gì ở đoạn trước rồi.

...

Vậy nên càng về cuối, những đoạn ghép trong "Trái tim của Sói" post trong blog của tôi càng ít nhận được những comment từ bè bạn. Thiếu những động viên lẫn phản hồi (điều rất cần cho một người sáng tác) - tôi đã hoàn thành "Trái tim của Sói" một mình - trong một ngày đông.

...

Với những người sáng tác chuyên nghiệp - âm nhạc, thi ca và văn chương đôi khi là cứu cánh của cuộc đời mỗi khi gục ngã. Nhưng tôi thì không thế, mỗi khi buồn nản, tôi chưa từng vịn được vào văn chương mà đứng dậy. Thế nhưng văn chương lại mang lại cho tôi những điều khác mà một trang giấy đen và trắng có thể giúp tâm hồn con người dịu lại: những người bạn bằng xương bằng thịt trong cuộc sống.

Có thể đó là những người Bạn cũ, những người nhờ đọc văn tôi mà bất chợt hiểu tôi hơn.

Có thể đó là những người bạn đã xa từ lâu lắm, vô tình thấy sách, thấy bài viết của tôi trong các tờ báo mà nhớ ra, và gọi.

Có thể đó là những người bạn trong giới, các nhà báo, các nhà văn, nhà thơ trẻ cùng thế hệ với tôi, những người đã cùng tôi lớn lên, ít nhiều có chung tư duy, cảm nhận, đã đọc những gì nhau viết từ khi còn là những cô cậu bé mới lớn đến lúc biết nỗi thấm sâu của cuộc đời không chỉ là những tím hồng.

Có thể đó là những người bạn mạng, những người tôi chưa từng gặp bao giờ, nhưng đôi khi những chữ Buzz nhảy lên trong màn hình Y! Messenger Chat giữa những đêm khuya khi tôi đang ở một trong những cái đáy của hình sin cảm giác - lại là một tia nắng ấm áp đúng lúc.

Có thể đó là những người tôi sắp quen - khi cuốn sách này được đưa ra thị trường, sẽ có một (hay một vài) tâm hồn đồng cảm nữa với tôi (biết đâu được đấy :)

...