Thứ Năm, 10 tháng 8, 2006

Một vài đoạn vặt




Blog này dành để viết lung tung về mấy bài thơ cũ. (Đúng là bây giờ không làm thơ được nữa nên sinh ra lẩn thẩn). Đôi khi, có ai đó đọc được mấy đoạn linh tinh khác trong blog này lại nhắn tin “anh làm thơ được đấy làm tiếp đi”, đành phải chối đây đẩy rằng: Anh triệt sản thơ rồi. Khủng khiếp. Còn nếu ai nói, “anh làm thơ được đấy!” đúng là không bằng chửi đổng mình “Thơ như shit lại còn bày đặt post lên, rác tai cả nhà”. Úi, đúng là không thể ưa được.


Còn nhớ là có lần Mr Thái nhà văn đọc được mấy bài thơ đăng báo cũ rích, cười tủm: “thơ trẻ con”. Thôi, đây đúng là lời nhận xét đích thực rồi.


Vâng kính thưa các bác, các chú, các cô và các anh chị thân mến. Cháu đã không còn là cháu của ngày xưa, nếp nụ hoa vàng, thân rơm mình cỏ. Cháu bây giờ đã tơi bời hoa lá, sim mua nhạt màu… Cháu gần 30 sọi, chắp tay sau đít khệnh khạng, khoanh tay cúi gập chào thua trước các bạn văn bạn thơ thành danh. Cháu đã chịu thua con đường văn chương vốn gập gềnh hiểm trở. Cháu sợ mình sẽ vấp phải những cạm bẫy khôn lường. Và cháu biết, mình cực dễ bị sa ngã vào những yếu đuối, mềm mỏng của cái gọi là đường Văn. Cháu vừa bước vào con đường ấy và đã hiểu ngay mình không thuộc về nó.


Thôi thì, đôi khi nhớ lại cứ coi như mình là đám cỏ dại ven đường. Bác nào quen tay thì ngắm, ngứa mắt thì phạt đi…


Anh ra đi quên không khép cửa


Có thể em sẽ không bao giờ khóc nữa


Khi trong em khô giọt nước mắt cuối cùng


Anh ra đi quên không khép cửa


để gió thổi vào lòng


 


Em sẽ kệ cho xót xa trong mắt


Bởi anh mang theo giọt lệ ấy rồi


Anh ra đi quên không khép cửa


để gió lạnh trong phòng


 


Đừng quay lại để mình em tiếc nuối


Ta xa nhau mãi thôi


Anh ra đi quên không khép cửa


Xa thật rồi


Bài thơ này đăng dự thi thơ tự do báo Áo Trắng, lâu lắm rồi 2001 thì phải. Cảm xúc này dành cho cô bạn mang tên Mối tình đầu. Chúng tôi chia tay khi học lớp 12. Tôi học đại học còn cô bạn quê ở lại học Cao đẳng sư phạm. Năm thứ nhất còn viết thư tay cho nhau, buồn buồn vì ngày chia tay chẳng có lý do gì cả… Vâng, tôi ra đi mà không khép cửa. Bài thơ này là lá thư cuối cùng dành cho Nga. Giờ đây, cô ấy đã lấy chồng có con… Buồn cười lũ bạn có lần đi siêu thị gặp 2 mẹ con, điện thoại ngay cho tôi và cứ nghĩ, tôi sẽ bất ngờ khi biết tình trạng đó. Tại sao thế. Tôi mừng cho N.


Đối diện


Anh về quê nhìn mái ngói hao gầy


Anh đứng đợi ấm êm khói lam chiều rơm mới


Dưới hiên nhìn một cánh cò bay vội


Ngắm thời gian thảng thốt nhận ra mình


Vô đề


Bãi ngô trổ cờ lay lay


Vệt phù sa in dài trên bãi cát


Giọt mồ hôi bao người theo nước triều mặn nhạt


Anh đợi bắp ngôi cười trắng hạt mắt em


Hai bài thơ này đăng dự thi thơ Tứ tuyệt báo Tuổi trẻ TP HCM. Lạ thật, chả hiểu tại sao hồi đó bác Trương Nam Hương lại khen. Bác Nguyễn Quang Sáng khi chấm thi còn nhắc đến mấy câu thơ này. Thế mà có được giải gì đâu. Bây giờ nếu tôi chấm, chỉ cho điểm 5 vì sự trong sáng. Thêm 1 điểm cho chút quê mùa cuối cùng còn lại của bản thân


Bông hồng cài áo


Tôi đã nhận được một bông hồng màu đỏ dưới chân Ngũ hành sơn


Bông hồng đầu tiên tôi biết mình quý giá hơn


Có mẹ có cha trên đời


 


Tôi nắm tay một cụ già


Cài hoa hồng và nơ đều trắng


nghỉ mấy chặng mới lên được ban thờ


năm nào cũng vậy, cụ vẫn lên bằng được một lần


để mơ và để nhớ


bông hoa ngày xưa màu đỏ


đã trắng như tóc bây giờ


 


Tôi nhận một bông hồng nơ trắng cho cô bạn mới mất cha


Chát buốt nhìn giọt nước mắt đọng khoé môi người ấy


Bông hồng cài áo


Làm bạn tôi bơ vơ


Tôi biết làm sao hơn bây giờ


Ngoài cài hoa cho người ấy


 


Ôi thời gian


Bông hoa nào rồi cũng phải đổi màu


Cái đoạn này là một file text cũ rích trong chiếc CD Rom lưu của tôi. Nó không phải là thơ, tôi biết. Nó được chép ở Đà Nẵng trong một chuyến đi cách đây đúng 4 năm. Ngày ấy, tôi- Phương Mai- Thuỷ Lê và Lê Hồng Lâm có một chuyến đi Ta ba lô dọc đất nước. Chuyến đi xa và dài ngày lần đầu tiên trong đời của tôi. Tôi có cảm giác, thời gian đó tôi thực sự mới thoát khỏi sự thơ ngây. Chứng kiến quá nhiều nét mới của cuộc sống… Hồi đó có ý nghĩ không thể không ghi lại những gì đã thấy. Và đoạn trên chỉ là một trong số nhiều những đoạn vu vơ như thế này. Nó có kỷ niệm dành cho Phương Mai, hồi đó vừa chịu tang bố. Chị Mai đọc được đoạn này đã ôm tôi khóc rống như một đứa trẻ. Tôi biết, Mai yêu bố của chị. Và đoạn viết trên không phải là một bài thơ hoàn chỉnh nhưng là những gì chân thành mà tôi chép lại từ Mai và chuyến hành hương lên Ngũ Hành Sơn vào ngày Vu Lan.


Với người quan họ


Chỉ gió thôi biết lời ngày cũ


Bụi mưa lem ướt dải yếm đào


Áo mớ ba đi qua gió thổi


bụi trúc xinh lao xao


 


Quan họ thương níu lời dải yếm


Ai ngẩn ngơ ai bước qua cầu


Tiêu Tương vì thương mà cạn


Nào ai biết nông sâu


 


Tan hội thôi vương lại miếng trầu


Lúc giao duyên ai têm cánh phượng


Vôi đắng trầu cay


mấy xuân rồi còn say


 


Gió vẫn gió lao xao cành trúc


Câu hát xưa bỏ lửng ngang trời


Khúc sông xưa còn vương chưa cạn


lời ai đến hẹn người ở người ơi




Chả nhớ bài này viết vì cái gì và khi nào. Mặc kệ


Cô đơn


Cho tôi xin lại nỗi buồn


Lúc cô đơn đã ném lên trời u tối


nhập nhoạng ngày thứ bảy


chiều tàn


 


Cho tôi xin một lời ủi an


Cho tôi xin một bàn tay mềm để ngủ


Không mộng mị


Không giật mình vì thanh âm thành phố


Không lo tiếng đồng hồ


đến giờ vào nhạc điệu leng keng


 


Cho tôi thấy được tôi


một tấm gương nhìn thấy những gì cãi nhau trong óc


soi cả vào mảnh tim tim chật ních


biết tiếc thêm những gì


biết nhớ nhung những gì?


 


Không có tôi thế giới này đâu ngốc ngéch


thiếu một bàn tay tôi vớ vẩn nhường nào


cho tôi xin


một cái nhìn mềm ẩm


 


để tôi phải buồn ân hận


thế nghĩa là tôi đã vui




Bài này thì dành cho Ngọc Anh đúng rồi. Cô gái đồng môn này cũng khiến cho tôi giành quá nhiều tình cảm và thơ phú. Nhiều lúc tôi đã lầm và không chịu nghĩ đến một thực tế rằng chúng tôi đã chia tay … Sự cô đơn chế ngự cảm giác một thằng con trai mới lớn thật là đáng sợ. Nó đã khiến mình bị bấn loạn ảo giác và không tìm thấy lý tưởng.


 Và may mắn, tôi đã chọn con đường khác của mình. Con đường không có văn chương.


 

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2006

Sao Mai điểm hẹn 2006- Chán ngán những trò doạ ma




Nhạc sĩ Nguyễn Cường thì hoan hỉ chúc mừng “đẳng cấp ca sĩ” của ca sĩ SMĐH. Còn ca sĩ Mỹ Linh và nhạc sĩ Huy Tuấn thì hậm hực: “Con đường âm nhạc của em sẽ là cái gì?”… Đến tận đêm thứ 7, mọi mâu thuẫn giữa 2 phe âm nhạc chính thống và thị trường mới trở nên căng thẳng…


 

Trước tiên phải khẳng định rằng, SMĐH khác các cuộc thi âm nhạc khác ở chỗ họ đào tạo và phát triển một giọng hát giải trí: trẻ trung và biết phục vụ khán giả. Đó chính là sự khác biệt và làm nên sự thành công của cuộc thi, và với các cuộc thi tương tự tại các quốc gia khác không là ngoại lệ. Với các cuộc thi giọng ca khác, ca sĩ thường chú tâm vào giọng hát và lựa chọn những bài hát khó để phô diễn kỹ thuật của giọng hát. Còn với SMĐH, bên cạnh những giờ luyện thanh, người ta dành phần lớn thời gian vào đào tạo vũ đạo, thiết kế trang phục và dạy cho thí sinh biết biểu diễn và chinh phục con mắt của người xem. Hai tiêu chí rõ ràng để phân biệt hai điển hình: Sao Mai điểm hẹn và Sao Mai (Tiếng hát truyền hình toàn quốc), với một bên thi giọng hát và một bên thi giọng hát có phong cách. Từ xưa đến nay, dù được công nhận về đẳng cấp chuyên môn nhưng thí sinh Sao Mai thường khá khốn khổ để sống với nghề hát vì họ quá xa và chênh trình độ với thị trường âm nhạc chung. Điểm yếu nhất của các Sao Mai chính là họ chỉ có giọng hát mà còn thiếu những sự thông minh linh hoạt để đưa giọng hát vào trong con người ca sĩ để sống giữa sân khấu âm nhạc giải trí- mà giải trí thì không cần quá nhiều kinh viện hàn lâm đến mức độ căng thẳng như vậy. Đấy là chưa kể đến hàng loạt những yếu tố cần cho nghề ca sĩ (mà SMĐH lại đang có gắng lấp đầy) để có thể trở thành những ngôi sao ca nhạc.


 

http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/ngthanh/708/P14/thi-sinh-Hoang-Hai.jpg


Phương Linh và Minh Thư là 2 ca sĩ của SMĐH có ý thức nhất trong việc nhắm mình vào thị trường âm nhạc tương lai. Linh không giấu cách chọn bài của mình là chỉ 1 bài phô diễn giọng hát, còn 1 bài phải thật đơn giản để hướng vào khán giả- những người đang bỏ phiếu trực tiếp cho cô. Còn Minh Thư, với giọng hát nhiều khiếm khuyết nếu rơi vào Sao Mai chắc chắn rớt vòng loại nhưng đã đi gần đến đích SMĐH với sự nâng đỡ của khán giả. Đơn giản vì Thư chọn con đường đi của mình đúng đắn, và nhất là chọn bài hoàn toàn phù hợp với giọng hát để khẳng định rõ phong cách rock đơn giản của mình… Trong khi đó ngược lại, Hoàng Hải dù vẫn đang lên ầm ầm và được nhạc sĩ Nguyễn Cường khen có đẳng cấp nhưng lại tỏ ra mình là người yếu tim và chông chênh nhất trong khâu chọn bài. Hải là thí sinh có giọng hát (đã từng rớt chung kết Sao Mai 2005), có định hướng mình đi vào dòng âm nhạc thị trường. Tuy thế, mỗi bước đi tại SMĐH lại không chú tâm vào điều đó và thử nghiệm liên tục mỗi chỗ một tí: từ rock, R&B, pop, dân gian đương đại… Sự tham lam này không thể hiện được điều gì mà rất có thể khi kết thúc cuộc thi Hải sẽ lâm vào tình trạng Hồ Quỳnh Hương, không rõ mình là ai. Và với cuộc thi SMĐH, sau bốn đêm quy định phong cách để lựa chọn 7 ca sĩ, điều mà cuộc thi mong muốn nhất là ca sĩ tìm được phong cách riêng chủ đạo của mình để tiếp phục khẳng định trong 3 đêm cuối. Mai Trang cũng là một trường hợp tương tự. Đêm diễn thứ 7 vừa qua, bất ngờ chứng tỏ mình là một Ngọc Khuê mềm mại lúng liếng khi “doạ ma” khán giả với Người đàn bà hoá mưa (An Thuyên), dù con người âm nhạc của cô ai cũng đã nhìn thấy mạnh mẽ hơn nhiều, lửa hơn nhiều… Thể hiện đẳng cấp thì nên ở một sân chơi khác, chứ không phải chỗ này, nơi mà chính họ đang quyết định khả năng xâm lấn thị trường âm nhạc tương lai.


 

Lấy ngay Mỹ Linh- ghế nóng HĐNT làm ví dụ, về giọng hát bẩm sinh đẹp không còn gì phải bàn, đẳng cấp giọng hát không phụ thuộc vào việc hát bài hát kinh viện hay thị trường. Mỹ Linh hát một bài hát tầm tầm mà người ta vẫn nhìn thấy ngay đẳng cấp của giọng hát. Bên cạnh một giọng hát và bài hát, điều thuộc về người ca sĩ có thể chủ động nhất chính là thái độ và sự thông minh thổi vào trong bài hát ấy ở cách xử lý bài hát và rất có thể nâng tầm bài hát ấy lên cao hơn. Sự đẳng cấp của Mỹ Linh hiện nay thể hiện ở chỗ cô ấy có khả năng đưa cả những tên tuổi nhạc sĩ đi lên, đưa công chúng của cô đến một tầm thưởng thức khác. Đó là quyền uy của một giọng hát. Hai cá tính Tùng Dương và Ngọc Khuê thời điểm SMĐH cũng xuất hiện khi chưa nhiều người biết đến Lê Minh Sơn, nên không thể “doạ ma” ai với những bài hát lạ lẫm của họ. Nhưng với sự kiên quyết và cá tính của họ tại cuộc thi, bên cạnh một đẳng cấp và phong cách giọng hát, cái tên Lê Minh Sơn cũng trở nên giá trị.  



http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/ngthanh/708/P14/hanhtuan_phuonglinh-2.jpg



Trở lại lời khen của nhạc sĩ Nguyễn Cường, không phải với 3 lời khen của ông dành cho thí sinh hát Cánh diều (Ngọc Đại), Giấc phù du (Hà Dũng), Người đàn bà hoá mưa (An Thuyên) là không có giá trị. Điều quan trọng nhất là dường như nhạc sĩ đang nhầm lẫn tiêu chí của cuộc thi SMĐH. Một giọng hát hay chúng ta có thể kiếm rất nhiều trong trường nhạc, nhưng cuộc thi đang đi tìm những giọng hát có phong cách. Bên cạnh những dòng nhạc âm hưởng dân gian, chẳng lẽ những Pop, Rock, hip hop … không có giá trị… May mắn HĐNT còn có 2 người có nhận định khác Nguyễn Cường, nếu không thật tội nghiệp những thí sinh rất có phong cách riêng khác phải chịu thiệt thòi không đáng có khi họ đã gần đi đến đích.

Chuc mung tuanbk gianh giai thuong lang man




Chúc mừng bạn tuanbk đã giành được giải thưởng đặc biệt cho lượt truy cập thứ 10000. Phần thưởng của bạn là một buổi tối Chả cá Lã Vọng bét nhè và một chầu cafe xúc miệng tại IBox  dưới ánh nến ... hehe

Chia buồn tuanbk, a Mít chứ không phải Lương Bích Hữu ... HICHIC

Chia buồn Phù Thuỷ vì em định thế chỗ nhưng không được

Chia buồn vịt ngỗ nghịch và một số blogger rắp tâm rình rập để đi măm với anh Mít.... bất thành



Minh Vu: Chuc mung em

Minh Vu: chuc mung em da co mot buoi toi lang mn

xeomvietnam:

Minh Vu: haha]

xeomvietnam: hehhe

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2006

nắng trên tường vôi đã nhạt




Người bạn xa Việt Nam gửi offline hỏi, ở nhà Nắng hay Mưa? nếu như người xứ Sương mù mà hỏi vậy chắc mình tự ái lắm, hết chuyện rồi mà sao nói chuyện thời tiết vậy. Nhưng đây là một thằng bạn xa nhà, thông cảm cho nó vì nắng mưa cũng đủ để cho nó hình dung một diện mạo quê nhà .......


 


Nắng- Mưa là chuyện của trời mà hoá ra nó chẳng phải thế. Mưa thì sao buồn ơi là buồn. Trời xầm xì và cứ đẩy một nỗi buồn nho nhỏ thôi cũng dai dẳng hơn.


 


Tôi yêu những ngày nắng. Nắng cheo leo trên hàng cau, Nắng gặm tường vôi; Nắng rớt chưng hửng trên giàn hoa giấy; Nắng hong khô những mặt sân phơi thóc…


 


Những ngày mưa bão luân hồi. Tôi thường mở cửa sổ tìm những tia nắng mong manh để kết thúc nỗi buồn. Nắng bừng lên và rồi yếu ớt rớt xuống lúc cuối ngày…


 


Chắc ít người biết tôi cũng đã gắn với ruộng vườn. Ngày xưa, nghề nhà giáo của bố mẹ tôi cũng khốn khổ và vất vả lắm. ông bà có hơn 10 thước ruộng khoán 10, nên bố mẹ tôi cũng “nông dân hoá trí thức”. Và may mắn tôi cũng đã được trải qua thời trong veo của tuổi thơ


 


“Anh là như thế tin không?


Anh là con của cánh đồng quê anh


Này của nắng, mái tóc xanh


Này của đất, màu nâu sành màu da”


 


Ngày nắng, tôi ưa nhất “bị” giao nhiệm vụ đội nón đi đảo thóc và gẩy rơm. Dưới cái nắng mùa , những đường thóc được đôi bàn chân nhỏ bé viết vu vơ trên sân. Đủ thứ hình thù đã được tưởng tượng ra và hình thành bằng đôi bàn chân nhỏ cần mẫn …. Những con đường rơm còn lãng mạn hơn. Nhiệm vụ của thằng bé là cầm một cái cán chổi, gẩy đám rơm ướt phía dưới lên trên, để tất cả cọng rơm đều phải khô giòn, được ướp trọn vẹn cái nắng và trở thành thứ mồi lửa thơm nồng mùi đồng quê, mùi nắng, mùi mưa, mùi mồ hôi…


 


Ôi chao, sao tôi nhớ những mùa nắng lên ở quê đến thế. Chờ đợi nắng về hong khô con đường làng lẹp nhẹp bùn, chờ nắng về bung những bụi rơm tươi, chờ nắng về để ải đất cày, chờ nắng về đi cắt rạ…. Những cơn mưa dài mang ẩm ướt như u ám quá. Tôi đợi những con nắng mùa về làm sáng loáng mảng xanh trong vườn, làm cánh đồng trong veo và ngập mùi lá sen mùa hạ. Tôi muốn được xách gầu sòng cùng mẹ đi nhặt từng giọt nước về đồng. Tôi muốn được sống lại ngày thơ, chễm chệ trên những chuyến xe bò ra đồng và cong đít đẩy lúa về nhà. Tôi muốn lại được chạy tấp tểnh trên những luống cày ải và hò reo khi phát hiện ra những cành cây khúc lấp lánh sương vương trên mạng nhện. Tôi muốn đội nón lá sen đi câu cá cờ …


 


Ôi cơn nắng, ơi mùa nắng ngày xưa… Tôi đã đi xa ngày nắng của ngày xưa. Con nắng loang trên bờ tường rêu và cây gạo đối diện cửa sổ phòng tôi chỉ còn như đang gặm nhấm từng mảng tường của ký ức. Tôi yêu ngày xưa, nhưng chẳng bao giờ và cũng không nhất thiết phải quay lại. mẹ tôi, một bà giáo được nhiều học sinh yêu quý luôn dạy chúng rằng, phải học để khỏi một kiếp nông dân đã qua đời ông bà bố mẹ chúng. Hãy học những nghề nghiệp tốt và đi đến những miền đô thị, đừng quay trở về với đồng quê. Mẹ coi bản thân mình là điển hình của đời sống nông dân hoá trí thức. Mẹ cũng muốn con mẹ vững chân đi thật xa, nơi không có bùn vương bắp, rơm vướng bánh xe … Ký ức bao giờ cũng đẹp, cũng đáng trân trọng. Nhưng không phải vì yêu mà quên đi những mục đích hiện tại đúng không? Đã đi qua khỏi luỹ tre làng, sẽ không quay lại khi chưa hiểu được giá trị ấy….


 


Nắng lên đi, nắng lên làm sáng bừng mảng ký ức đi… Những cơn mưa dài làm cho anh chùng chân mỏi gối quá rồi.


 


Anh là như thế tin không


Yêu anh em sẽ một lòng cùng anh?


 


 


 

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2006

Cơn bão nghiêng đêm




Mình ngồi trong phòng máy lạnh cơ quan từ sáng đến chiều tối. Không bước ra ngoài một bước chân nào... Định hẹn hò đứa bạn ra cafe8, cuối cùng nhận được sms: "bão về rồi". Định thầm viết một blog thật hay về cơn bão, mà tự dưng nhớ đến cái tựa Cơn bão nghiêng đêm



Cơn bão nghiêng đêm cây gãy cành bay lá Anh nắm tay em qua đường cho khỏi ngã Ta đã yêu nhau, thề mãi mãi bên nhau cơ mà Nhưng em đã ra đi, em ra đi thật sao???

Bài thơ của nhà thơ Tế Hạnh (Chú Thanh Tùng nhớ sai, sau này phải do Mít sửa lại giúp đó). ca khúc được Thanh Tùng phổ nhạc cũng lâu lắm rồi mà năm ngoái mới có dịp được hát lại. Trước đây Hồng Hạnh hát cũng OK, nhưng mà không nổi.



Bây giờ đã là tháng 8, tròn một năm chuẩn bị chương trình Tôi sẽ kể em nghe cho chú Tùng... Bao nhiêu là nhớ, bao nhiêu là kỷ niệm... Khoảng cách 1 năm cho cái tháng này thật đúng là vui.



1 năm về trước. Chúng tôi 4 anh em: Tú, Vũ, Phương, Kiên hành Nam tiến thực hiện chương trình Tôi sẽ kể em nghe. Mạo hiểm kinh dị. Bốn thằng mới tinh và làm việc với hàng loạt những tên tuổi. Chú Tùng thì đặt bao nhiêu là kỳ vọng vào lần trở lại hoành tráng này. Chương trình còn làm ngoài trời, trong sân Bảo tàng Mỹ Thuật. Khu nhà hình chữ U cực đẹp nhưng coi như là thách đố với Sài Gòn mùa mưa. Đếm từng cơn mưa thật, mưa sớm mưa chiều mưa nửa đêm về sáng... Nhưng cuối cùng thì chương trình cũng suôn sẻ. Còn nhớ hồi đấy có Minh Thư , Đức Tuấn, hai cái tên bị đặt dấu hỏi. Bây giờ thì Thư đang SMĐH, còn Tuấn thì ngôi sao to đùng. Hiền Thục cũng thế, rất thành công. Mỹ Tâm thì quên lời. Hồ Ngọc Hà thì quá ok... Hà chính là người hát Cơn bão nghiêng đêm luôn mà



1 năm về trước. Trong số những khán giả hiếm hoi có vé đi vào Bảo tàng để nghe những gì Tôi sẽ kể, có một người... Vậy là đã một năm, một năm cơn bão đó quay về vào dào dạt bờ tôi. ta đã yêu nhau, thề mãi mãi bên nhau cơ mà ... ôi, một nụ hôn thoáng qua, một giọt nước mắt chỉ chực rơi, một bàn tay nắm lấy bàn tay mềm mại. .. Có những cơn bão như vậy trôi dạt vào cuộc sống của tôi khiến tôi chao đảo. Cơn bão làm mình sống dậy những đam mê, những ảo vọng đã chết từ lâu. Cơn bão đẩy tôi vào những chìm đắm, khát khao... Tôi đã chỉ chực muốn buông xuôi và đánh tan tất cả, chìm xuống đáy của biển khơi để được yên ắng, được ôm nỗi đam mê và trái tim của mình



1 năm rồi. Vậy mà như mới hôm qua. Cơn bão qua đi để lại trái tim thương tổn. Cơn bão đi mang theo 2 con người xa nhau có thể là mãi mãi. Chúng ta rời xa nhau....



Ngày ấy, anh hay nhắn cho em những lời bài hát, chỉ có yêu nhau mới thấy thật tình yêu: "Đường về  nhà anh rất gần, sao không thấy bóng em sang. Bởi vì quên lối về hay là từ lâu em đã quên anh"... 'Cửa nhà anh vẫn mở, chờ bàn chân em ghé nơi đây".  Đấy, vậy là đã 1 năm rồi



Ở nơi đó em đã yêu ai và nơi đây có thể anh đã quên đi mối tình xưa và bắt đầu tìm một bến bờ khác em. Có khi nào mình buồn không? ta chia tay nhau không phải vì hết yêu nhau. Dường như chia tay chỉ làm mình càng thêm hiểu mình đã yêu nhau thế nào phải không em...

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2006

Thế là ỐM mất rồi




Theo kinh nghiệm chẩn đoán bệnh ít ỏi của mình thì, mình ốm rồi. CHÍNH XÁC LÀ ỐM MẤT RỒI.



Cái mũi sụt sịt, xổ mũi từ sáng tới giờ. Hệ quả là dùng hết một cuộn giấy và một cơ số khăn giấy ở bất kỳ chỗ nào đặt mông xuống, từ quán cafe đến ... toilet. Nhục quá chừng. Mà vô phước, càng hỉ mũi thì nó lại càng chảy như máy nước hỏng khoá, như hồ Hoà Bình xả đáy thật. Cái mũi đã to của mình nay càng to, mà không chừng nó lại còn đỏ lựng lên ấy chứ. Ui, mũi đỏ nổi bật trên cái mặt mụn. Thật là xấu xí khó coi...



Từ sáng đến giờ không làm được cái việc gì, thậm chí gõ một cái blog cũng khó nữa. Vì một tay còn phải cầm khăn giấy sụt sịt nức nở. Cứ làm như là trong mình đang có một điều gì cảm động lắm vậy. HIHIC



Triệu chứng này của mình xuất hiện từ khi nào nhỉ. Chắc là từ 2 hôm rồi. Bình thường thì sáng nào ngủ dậy cũng tắc mũi hoặc sụt sịt cho đến khi đi cafe \, sau khi tiếp xúc với gió trời chừng 1 tiếng. Thế nhưng rõ ràng là 2 hôm nay nó không ngừng tuôn chảy... Triệu chứng đi kèm là ngây ngấy sốt... Người muốn bức mà không có mồ hôi... Lạnh và nóng cứ luân chuyển bất thường. Đầu không đau nhưng không tập trung làm việc gì được.



Đi làm văn phòng, tự dưng sợ máy lạnh. Mà mọi lần mồm mình to nhất trong mấy vụ tranh giành remote với mấy đồng chí gái trong phòng . Hôm nay thì chịu nhá, cứ thế mà chịu lạnh...



Đã định đi về nghỉ sớm vì tối nay có hẹn. thế mà lại phải họp ngoài giờ ,... 17h30 hic, thế là cũng phải 18h30 mới về đến nhà và tiến hành hẹn hò. À, hôm qua đi về lạnh thế, ngồi ngoài trời mà sương ướt cả cái mặt bàn kính thì ốm là phải rồi. Không hiểu tối nay có vấn đề gì không đây.




Một kỷ niệm




lại vừa tìm được một bài thơ hồi cấp 3 trên báo HHT trên ttvn. Sung sướng. Nhưng ai đó đọc đừng chê thơ dở nhé, thơ học trò mà. ăn nhau là vấn đề xúc cảm lứa tuổi 


Chia tay



Có mùa hoa phượng vĩ không tên thành hò hẹn

Đỏ cái nhìn vương vấn lúc chia tay

Cô bạn gái ngại ngùng không dám khóc

Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt cay cay .


Có tiếng ve khan suốt một thời không hay

Chỉ lúc bên nhau mới thấy buồn đến thế

Mười hai năm ve kêu như thành lệ

Bước không đành , ngoảnh lại buồn hơn

Thao thức bao ngày qua tiếng trống trường

Lúc chia tay thèm giật mình rồi chạy

Giơ truy baì , phút ra chơi cả những lần đi học muộn

Giờ cũng thành kí ức chìm sâu .

Xưa cứ trách bằng lăng tím đâu dâu

Giờ mới thấy hoa có màu nỗi nhớ

Tím miên man , tím chùng thời gian căng nghẹn thở

Của mùa thi mỗi lúc đến một gần ...

Có người bạn đến phút cuối mới thành thân

Có mái tóc giờ chia tay mới biết mình rất nhớ

Trong lưu bút có bài thơ chép rồi mà vẫn sợ

Ngại ngùng đưa _hồi hộp ,... chợt thở phào .

Chia tay nhé , mùa hạ mà bọn mình đều bỗng lớn

Chẳng nói nhiều mà hiểu biết bao nhiêu

Còn gặp lại nhưng mùa hè không ở lại

Thế mới thành kỉ niệm thân yêu !!! ...