Phương thảo thê thê anh vũ châu
Rước em lên đồi cỏ hoang ngập lối, cỏ xanh rờn ngập kín đường chân trời.
Cần gấp một tấm ảnh của Jun Dat minh hoạ cho ý tưởng này. Xin cảm ơn
Dưới từng lớp bụi mờ của trái tim
Phương thảo thê thê anh vũ châu
Rước em lên đồi cỏ hoang ngập lối, cỏ xanh rờn ngập kín đường chân trời.
Cần gấp một tấm ảnh của Jun Dat minh hoạ cho ý tưởng này. Xin cảm ơn
Đêm nghe gió khóc....
Đây là một bài hát của em Tăng Nhật Tuệ sáng tác và hát. Lời rất hay và sâu sắc, đối lập hoàn toàn với hình ảnh của cậu bé ngoài đời.
Tuệ sáng tác tốt, tuy ca từ và giai điệu còn nhiều ảnh hưởng của thần tượng của em- Quốc Bảo. Nhưng có sao đâu đó là một nhân vật sống và viết lời có chiều sâu, đầy hình ảnh. Tăng Nhật Tuệ cóp nhặt được những tư duy tình ca đó và đưa vào đời sống non nớt thương yêu của em. Góp thêm một sợi gió, để đầy mùa yêu thương...
Rất thích và ủng hộ em- Tuệ. Hy vọng mọi người nghe và có được sự ủng hộ với con đường của một singer/writer trẻ và có lòng tự trọng.
http://www.esnips.com/doc/b774ba1d-2f61-4ff2-ad22-02c3f2024d58/Dem-nghe-gio-k...
Mưa ngàn xa ngút, nắng đổ về đâu,
Tim ta thì cạn, tim không ngại mòn,
Ta thả trôi gió, gió ngả về xa,
Tâm ngoan ậơi gần, thương tâm nghìn lần.
Ta cười một chuỗi dốc tình thì trơn ,
Thoi! ta đành lòng ôm đêm nhằn nhàu,
Gió đùa vậy thôi sẽ vội vàng bay
Trăm năm về gần ta yên mộ phần.
Nằm nghe!!! Đêm thở một hơi
Đêm ôm Gió vào, xanh xao tiều tụy
Lòng Đêm từ bi...
Uh!!! thôi, Đêm đành thả trôi
Gió khóc cho hồn nguôi ngoai phận ngài
Lòng sáng mot mai
Vẫn chờ mot mai...
Hôm nay em đến trường
Thế là đã mấy hôm hàng ngày đặt điện thoại dậy từ 6h30 để đi học rồi. Ôi một công chức đi học mới khủng khiếp làm sao. Đêm vẫn xem phim đến 1, 2 giờ mới chị ngủ. Sáng lại dậy cưỡng chế, mắt nhắm mắt mở xuống rửa mặt đánh răng. Ra đến tận Tolkin rồi mà vẫn muốn díp mắt lại. TÔI ĐI HỌC
Như vậy là cũng đã gần 3 năm rồi không có cái cảm giác thế này. Dậy sớm và cần mẫn đến lớp trước giờ cô giáo tới lớp. Buổi sáng nào cũng trong lành. Bài học nào cũng đem đến những điều mới lạ. Và tất nhiên, sự học có lẽ chẳng bao giờ chấm dứt cả. Lúc nào cũng thấy mình như hạt cát trong vô vàn kiến thức của bể học. Đứng trước giảng viên lúc nào cũng ngoan hiền như một cậu trò nhỏ...
Tôi vẫn giữ thói quen ngồi bàn đầu tiên, ngay sát cô giáo. Ngày trước không hiểu sao trong các buổi học chính khoá tôi thích ngồi tít cuối lớp (để đùa và nói chuyện riêng), nhưng các buổi học thêm học nếm lại chỉ thích ngồi bàn đầu, ngồi sát thầy cô giáo luôn. Hồi cấp 3 chỉ nghĩ đơn thuần là thích ngồi gần thầy để xem ... giáo án, so sánh bài làm chẳng hạn. Hồi xưa, tôi rất ít khi phải lên bảng chữa bài hoặc bị chỉ định phát biểu, vì đơn giản, ngồi cạnh thầy trong giờ học thêm rất sướng. Luôn miệng hỏi bất cứ thắc mắc nào, dí thẳng quyển vở nhờ thầy xem ... Lớn lên sau này mới đủ nghĩ, hoá ra ngày trước mình khôn vật vã, ngồi cạnh thầy học được hơn rất nhiều.
Buổi học của tuổi 27 khác hẳn buổi học trước khi vào đời ngày 18. Giảng viên dạy chương trình Cao học. Kiến thức cứ trôi vèo vèo theo thời gian, niên đại, sự kiện và nhân vật. Tôi tưởng chừng não bộ của mình như một tấm vải xám loang lổ, có rất nhiều chỗ trắng ... Cứ lấp lấp lấp, đổ thêm bao nhiêu lý thuyết mà vẫn thấy ... mình ngu và hổng kiến thức kinh khủng khiếp...
Lớp 20 học viên, nhìn xung quanh thấy toàn gương mặt học gạo thậm chí già cỗi. Họ đáng nể vì vẫn còn muốn học dù thời gian kín đặc cả ngày... Nhưng nhìn lại, nếu như mình không xuất hiện tại đây, liệu có ai nghĩ rằng thằng bé này nó tinh vi, cứ nghĩ mình đã đủ rồi nên không thèm học không? Thôi, học thì cho mình, nhìn ngang nhìn ngửa làm gì nhỉ....
Chiều nay được nghỉ, ngày mai lại lên lớp tiếp rồi. Bỗng dưng tôi thấy mình cần phải học thêm nhiều quá. Giá như có được nhiều thời gian để tranh thủ học, có lẽ nhiều cơ hội sẽ chẳng thể qua tay dễ dàng như năm qua... Phải đập tan ngay những chai sạn, thạch hoá của thói quen thôi....
Hôm qua, viết một bài cho bạn lamhuy, quên béng mất việc ký tên gì dưới bài. Huhu, sao bây giờ khác ngày xưa thế cơ chứ. Trước đây, khi đặt bút viết một bài gì đó đã nghĩ ngay mình sẽ ký tên gì ... Nhiều đồng chí bạn thường hỏi, mày ký bút danh gì thê? Trời ơi, thực tế mình chưa bao giờ thử nghĩ lại mình có bao nhiêu cái bút danh nữa. Ặc, hôm nay thử thống kê thử nhỉ.
Ở cơ quan mới của mình, kế toán trả lương vào tài khoản. Thế nên bắt buộc phóng viên phải đăng ký trước những bút danh mình sẽ sử dụng trong một năm. Mỗi phóng viên được phép đăng ký tối đa 5 cái tên. Hì hì. Thế mà mình chỉ đăng ký đúng 2 bút danh theo nguyên tắc: Bài hay sẽ để tên thật (lăng xê cá nhân trong tập thể danh tiếng, ặc, xấu xa). Bài dở hoặc bài vô thưởng vô phạt sẽ để tên Hải Đăng (Úi dùi ui, tên này thiên hạ vẫn biết là mình)...
Hải Đăng: Tôi thích hình ảnh ngọn đèn biển. Cô giáo cũng đồng ý với tôi rằng hình ảnh này rất nam tính, nhất định sinh con trai đầu sẽ đặt tên Hải Đăng. Ở VN đố bạn biết có bao nhiêu ngọn hải đăng, bao nhiêu niềm hy vọng của những người đi biển: xin thưa, 79- con số năm sinh và cũng là con số tôi yêu thích nhất, con số thần tài và thường được ưu tiên chọn khi dùng số điện thoại.
Nhật Vũ & Đông Nhật: Hai bút danh đầu tiên thời trung học, được sử dụng rất thường xuyên trên 3 tờ báo HHT, Mực Tím và Áo Trắng. Tất nhiên cái thời đó chỉ viết văn làm thơ thôi nên cái bút danh cũng được chọn hơi sến sến một tẹo. Đại khái là Một ngày mưa, Một ngày đông ... ặc ặc, lãng mạn về cái tháng sinh của mình, một ngày mùa đông ... nghe Bảo CHấn phết... Nhưng phải cám ơn 2 cái tên này đã kiếm cho mình bao nhiều tiền nhuận bút, đại khái rằng chẳng toà soạn nào cứ đăng liên tục thơ văn của cái thằng CMIV được. Vả lại, hồi đó dù chưa làm ở HHT thân thiết nhưng cũng đủ hiểu là 2 tờ báo này chẳng hề yêu nhau.
Me Rét: Cái bút danh này cũng đáng yêu và nhiều kỷ niệm. Nó thuộc về Bút nhóm Vòm me xanh nổi tiếng một thời của Mực Tím. Thời cấp ba từ việc đọc VÒm me xanh lãng mạn, tôi yêu và khát khao được có tên trong đó. Rồi không thể tả được niềm vui thế nào vào một ngày tôi nhận được thư của Trần ĐÌnh THọ, Tôn Tấn Tài và Nguyễn Trí Thông... Họ chào đón mình vào Vòm... Và cuối cùng thì chọn mãi mới được cái tên Me Rét đặc trưng mùa đông miền Bắc (Red cũng là màu tôi yêu thích nữa). Lúc đầu thích cái tên Me Dại cơ, nhưng hình như chính là tên của Trí Thông... Bây giờ lâu lắm nghĩ lại mới nhớ ra không liên lạc với một người bạn thông minh và rất giản dị là TRí Thông...
CMIV: Chính là cái tên được gắn bó nhất và tôi yêu nhất. Bởi nó là tôi, giống tôi nhất. Cái tên độc đáo này chỉ có thêm một chữ I thôi mà làm mình khác tất cả mọi người. Nó thuộc về HHT, nhưng mãi mãi khẳng định cái tên thôi không bao giờ bị lãng quên ở đó. Tôi tin là như vậy. cảm ơn HHT đã đánh bóng mạ kền cái tên này, dù đôi khi nó bị cả tai tiếng nữa. HIC
Vũ Thiên Bảo: Cái tên này cũng của HHT, nhưng nhanh chóng bị loại bỏ vì lão bạn Dương Trần Bảo khi về ĐẤTMŨI lấy Dương Thiên Bảo rồi thành THiên Bảo. Ghét sự lẫn lộn, bỏ luôn
Thời làm với Gia Cường là nhiều tên nhất. KHông nhớ trên tờ DEP đời đầu mình đã lấy tên gì nữa nhưng nhớ nhất là thời làm tờ Quốc tế thị trường tiêu dùng và tờ Kiến thức gia đình. Đây là thời kỳ không chỉ viết nữa mà còn đầu tư chất xám vào việc thực hiện một thời báo. Cái tên cũng vì đó mà sinh ra nhiều và tên nào cũng làm mình hài lòng
Kiều Phong: Cái tên này được gắn với các bài phỏng vấn nhân vật dài ngoằng. DEP + 1 hoặc Chat, hay cái title gì đó của trang Khách mời QT3D. Kiều Phong được chọn làm bút danh vì tôi ngưỡng mộ nhân vật này nhất trong seri nhân vật chính của Kim Dung: vừa đa tình nhưng chung tình, chung thuỷ, tài năng mà cũng luỵ tình... ặc ặc. Cả đời tôi vươn tới cũng không bao giờ là Kiều Phong được. Thế nhưng ít nhất với Kiều Phong tôi cũng đã chọn cho mình được một lối viết mới, cách tiếp cận nhân vật mới và bạn đọc hài lòng.
Vĩ Thanh: Đơn giản là những thanh âm còn lại, những câu nói bình luận sau cùng. Cái tên này được chọn để làm những bài bình luận và viết cover. Cũng được, là một cái tên bút danh hay.
Lũng Yên: Lão Gia Cường đặt bút danh này cho mình từ một cái tên nhân vật nổi tiếng nhưng không thể nói ra bây giờ được. Đại khái là cho những chữ cái trong cái tên nhân vật ấy vào lọ, xóc lên sòng sọc rồi thành cái tên Lũng Yên: Làn khói mỏng... Hehe, nhẹ nhàng phết.
Ngày trước viết bài đồng loạt trên nhiều tờ báo nên mới phải ký nhiều tên để đỡ bị chửi. Bây giờ mất cái hứng đó và cảm thấy công việc không nhất thiết phải như vậy. VIết ít hơn và những cái tên cũng dần đi vào quên lãng... Đang có một bút danh mới, mới sử dụng trên báo liên tiếp được bốn tuần... Ặc ặc, để thử xem ai nhận ra giọng văn nào ... hehe
Thứ bảy
Trong thời gian biểu của mình có một ngày trống rỗng, đó chính là ngày hôm nay. Không phải là không có công việc gì làm nhưng đó là khoảng thời gian dành cho những vụ việc ngẫu hứng. Một quán café thật bình thường chẳng hạn, một người bạn cũng tình cờ… Nhiều lúc đã nhận thấy khoảng thời gian này khá ổn cho những phút tĩnh tại, cuối cùng của một tuần được nối đuôi nhau bởi những sự tẻ nhạt và lặp lại…
Bố tôi khi dùng máy lạnh hoặc tủ lạnh, rất hay mắng anh em tôi vì cứ tắt bật liên tục và như vậy sẽ bị shocked gas. Chẳng hiểu nguyên tắc của bố có đúng không nhưng rõ ràng, thỉnh thoảng ông hay cho đồ đạc trong nhà nghỉ ngơi và khởi động lại …
Một tuần có một ngày đầy nắng và bĩnh tĩnh có khởi động lại công việc hay không?
Thứ 7, việc lợi đầu tiên là ngủ dậy thật muộn. Nếu có vô tình mở choàng mắt vào khoảng 7-8 h thì cũng yên tâm mà nướng tiếp, mặc kệ cho TV hay nhạc nhẽo vẫn ầm ầm bên tai. Không hiểu sau những giấc ngủ nướng như thế rất sâu, không biết gì nữa. Đã rất nhiều lần mình quyết tâm không dành cho ngày nghỉ những giấc ngủ nướng nữa mà thay vào đó để đi chạy hoặc tập tành tí teo trở lại. Thế nhưng vì đã quá thương cảm những sự áp đặt của 5 ngày làm việc đã … nhân nhượng cho 2 ngày cuối tuần. Nói chung, việc dậy sớm của 5 ngày kia đã đi vào ổn định đã là cả một thành tích lớn lao rồi.
Thứ 7 hôm nay, F5 ngày mới bằng cách xúc miệng album thứ 2 của MinWoo. Tuy chẳng hiểu chó gì tiếng Hàn nhưng những âm thanh của nhạc R&B Hàn rất ổn, nó khiến cho mình đánh răng cũng phải nhún nhảy. Tuyệt đấy, ngày mới khởi đầu không tệ
Việc lên một list sự lựa chọn công việc giải trí trong ngày cũng thực sự là xa xỉ. Hôm nay có nên shopping không? Tháng này tiền sinh hoạt tại gia chưa thanh toán một cái bill nào. Net, điện thoại, điện nước đều ít hơn tháng trước thì phải. OK cũng vui. DVD hôm qua đã mua về 4 chiếc rồi. Rất hài lòng với bộ phim Trà Hoa Nữ của TQ với diễn xuất của Chương Tử Di và Trần Hồng, Lục Nghị (sẽ có review sau về bộ phim này)…
Khi viết những dòng này đồng hồ đã báo khoảng gần bốn tiếng mọc rễ ở Bằng Lăng. Mình chỉ định đến đây ăn sáng, uống café và đọc báo thôi. Nhưng không ngờ lang thang net đến giờ này. Hôm nay có bài trên báo, một bài tương đối ổn …Thôi, có lẽ nên dừng lại và đi kiếm một niềm vui khác hoặc ít ra một thứ đồ uống kích thích như café ở Tolkin chẳng hạn.
Tôi đã giật title Cô đơn trên mạng cho blog này nhưng thấy rất hâm. Cũng đã giật một cái status như vậy nữa. Kết quả là rất nhiều người nhảy vào chia sẻ câu này. HUHU, cô đơn trên mạng vì đang lang thang đọc blog của người này người kia, quen và không quen. Sự cô đơn này chỉ mang tính chất “làm đỏm” chăng, bởi sau những câu chào, tôi loại thấy mình không cô đơn nữa. Có thể, đơn giản chỉ là Vô Lo trên mạng thôi. Ngày hôm nay không dành cho những suy nghĩ ủ ê, không dành cho những lo toan và tất bật. Ngày thứ 7 dành cho những câu chào, những gương mặt lạ quen trên đường, trên mạng…
Hôm nay quên không mang theo sách. Nếu có một cuốn sách, có lẽ đã không còn thời gian rảnh rỗi mà viết nhảm thế này. Khoảng 2 tháng nay, tôi đọc không xong một cuốn sách. Hôm qua vừa gặp bác Nguyễn Xuân Khánh và có được cuốn tiểu thuyết Mẫu thượng ngàn và lưu bút của bác. Đã định là tối qua sẽ đọc ngay vậy mà chưa xử được. Dạo này đọc sách cũng có cảm giác là một thói quen xa xỉ và tốn kém thời gian. Cũng có thể là từ 12h đêm đặt lưng xuống giường là cảm giác buồn ngủ xâm chiếm… Chắc sẽ phải tìm lại chất lượng của ngày thứ 7 bằng những cuốn sách thôi. …
Nào, sắp 3h rồi, tôi đứng dậy đây… Tôi chỉ còn chưa đầy nửa ngày cho sự giải trí và giải lao có ích. F5
Bỗng dưng sáng nay ngồi cafe, nói chuyện với mấy đứa bạn nhớ về thời ngày xưa, thời của 12A- 4H , thời của anh Hoài Linh, Xuân An, thời Hoa học trò rộn ràng với các buổi Hội báo ... Tự dưng xốn xang kinh khủng .
Tôi yêu HHT, yêu thực sự. Nếu không có tình yêu này chắc chắn không bao giờ giống như ngày hôm nay. Có thể nói, tờ báo này nuôi dưỡng một thời cấp 3 lãng mạn, trong lành và đầy chí hướng tương lai . HHT cũng là người hướng nghiệp và phát hiện, động viên cho tôi đi theo con đường báo chí . và cũng ở đó và nghề nghiệp đó tôi mới thực sự là tôi, có nhiệt tình và có cả khát vọng, có cả yêu thương và hờn giận, có cả quá khứ và sẽ có tương lai.... Tất nhiên tôi đã được nhiều lắm, những người bạn thân thiết. Và cả HHT nữa cũng sẽ mãi mãi là bạn lớn đầy dấu ấn của tôi.
Tôi yêu HHT. Cho dù mình đã lớn hơn, lớn nhưng vẫn yêu tờ báo không bao giờ được lớn này . Tôi nhớ anh Huynh đã có lần nói trong những buổi họp ban, sức sống của tờ báo thể hiện ở những mùa thay lá. Tôi đã đến với HHT rợp xanh và tưng bừng sức sống học trò ... Tôi ra đi như quy luật, khi chiếc lá vàng không thể đọng lại trên cành . Nếu có cố gắng tạo dấu ấn và kìm giữ tình yêu đó, chỉ có thể chỉ là chiếc lá ảo, chiếc lá tự vẽ ra của O'henry mà thôi
Tôi yêu HHT. Nếu ai cứ gào thét lên tờ báo này không còn như xưa là những người không bao giờ hiểu về đời sống hoặc họ cố tình phủ nhận rằng họ quá lỗi thời . Tờ báo không còn giành cho chúng ta, chuẩn bị là bố mẹ trẻ con cả rồi . Lớp trẻ là như vậy, họ có quyền được thể hiện cái tôi hiện đại và cực đoan trên tờ báo dành cho họ. Như chúng ta, sống lãng mạn thì diện mạo tờ báo lãng mạn. Đời sống ấy không còn phù hợp nữa rồi ...
Đọc trên diễn đàn tình cờ tìm được mấy bài thơ trên báo Hoa ngày xưa của mình. Bồi hồi kinh khủng. Sao hồi ấy ngây thơ và trong sáng thế... Chị Phương Mai đã từng nói thẳng vào mặt tôi: Điều đáng quý nhất của mày là biết làm thơ. Con người mày được cứu rỗi bởi tâm hồn này của mày... Ừ, sau này đời mình có rách nát đi nữa thì cố gắng giữ lại những kỷ niệm HHT trong sáng này ...
________________________________________________________
Thư gửi Matx
Xung quanh mình mùa này đẹp lắm
Người bên người cho phố thêm đông
Matx khóc cho mail, nhớ Hà Nội
Nhận thư này có muốn về không?
Trời vẫn xanh và nắng rất dịu dàng
Gió phương Bắc về thì dai dẳng
Hoa cúc vẫn vàng thêm cho nắng
Em không về anh nhớ áo hoa
Nhiều người tay trong tay như chúng ta
Dưới góc phố có cây bàng lá đỏ
Nhạc Trịnh làm thơ trên phố
Da diết nhớ tiếng dương cầm quen
Matx ơi, gió lạnh mà tay không em
Mọi người ra đường áo len cài vội
Bên đó, nhớ quàng khăn màu nắng
Để ấm lòng dù chỉ một chút thôi
Matx đừng nhớ những mùa thu hương cốm
Hà Nội bây giờ cố giữ quanh năm
Riêng anh gói hương quen trong lá sen
Gửi bưu điện em cố chờ chút nhé
Chiều hồ Tây, gió lay vờn nhè nhẹ
Se lạnh rồi vì anh không em
Chắc cơn gió từ Matx vừa về tới
Anh vẫn chờ trong đó hương quen.
(bài này đăng trên thơ Bút mới báo Tuổi trẻ chứ không phải HHT. Mà hình như bị sai văn bản gốc thì phải. Mình chỉ nhớ thế thôi nhưng có lưu giữ được bài thơ nào của mình đâu ... Hic, nhưng đây là một kỷ niệm cực kỳ khó quên và đã quên)
----------------------------------------------------------------------------
Là con trai ko bao giờ biết khóc
giọt nứơc mắt này là giọt nước mắt mưa
cơn mưa dịu nỗi buồn cháy bỏng
đứng trứơc biển nghe mặn mòi vị muối
sóng vỗ bờ tung giọt mặn lên môi
là con trai dám nhìn đời thì ko đuợc khóc
nghị lực làm nước mắt hóa mồ hôi
nhưng cha ạ, con cũng đành thú tội
hơn 1 lần con đã khóc dấu cha
bội bạc với ước mơ, con đã quên lời hứa
ko dám nhìn đời vắng 1 người đi xa......
con ngã ngựa chính hố sâu vô tình con đào bới
giọt nước mắt này ân hận đã đủ chưa?
thú tội con xin cha đừng giận
giọt nước mắt này là giọt nước mắt mưa.......
Buổi sáng
Tôi dậy muộn trong ngôi nhà mình đã xa gần một năm
Nắng sáng bừng trên những ô cửa sổ
Gió đã vào tràn căn phòng bằng gỗ
mon men như kỷ niệm lần về
Buổi sáng
Xung quanh tôi thơm mùi lá trầu bà
Khói sương sớm còn vương vất lại
Mẹ tôi đồ xôi
Mùi đỗ gạo thơm gì ngon mãi
Buổi sáng
Tôi tỉnh dậy khi xung quanh mọi người đâu hết cả
Chẳng ai được lười biếng như tôi
Giận mình xa nhà lạ chiếu
Đêm đến sáng cứ như một mình thôi!
Buổi sáng
Con chó vẫn quen liếm gót chân tôi
Con mèo ngoan cố nướng trên giường hơi sót lại
Líu ríu tiếng chim ban mai
Tôi vùng dậy
Vươn vai
Dưới hiên nhà
Ngày mới.
hai bài này đúng là đăng trên HHT thật, bài trên còn nhớ là được anh Vũ Hải Sơn khen rất nhiều. Cảm động nhưng mà nhắc đến anh này hơi buồn một tẹo. Bài sau thì chẳng nhớ có ai thích cả, nhưng mà bản thân thì khoái ... Ặc ặc. Ngây thơ kinh luôn
Còn đây là lời dịch của bài hát trong phim 12A4H, một bộ phim ngày xưa thấy sao hay ơi là hay, lãng mạn ơi là lãng mạn ... Mê từ hồi đấy đến giờ mới tìm được bài hát.
MÙA HÈ ĐÃ QUA...
Những điều không bao giờ trở lại
Rồi mùa hè sẽ qua
Từ giã mái trường xưa
Nhìn xa phía trời mây
Bao la nhớ nhung
Giờ học sao khó quên
Mối tình đầu thiết tha
Ngập ngừng trong ánh mắt
Như ai thóang nhìn qua
Mãi trong ta còn nhớ
Những tháng năm bên nhau
Ngày nào ta chung lối
Tay nắm tay reo ca
Thóang xa ngàn sao trên trời
Cháy bao tình yêu hy vọng
Mãi mãi vẫn xanh trong tim chúng ta
Những ngày thơ ấu
Có bao giờ ta gặp lại
Những kỉ niệm xưa êm đềm
Mãi mãi trong ta,trong ta
Nhớ bao ngày qua
Link http://www.hoasentrang.de/uploads/downloads/Mua%20he%20da%20qua.mp3
Не повторяется такое никогда
Слова Пляцковский М.
Музыка Туликов С.
В школьное окно смотрят облака,
Бесконечным кажется урок.
Слышно, как скрипит пёрышко слегка,
И ложатся строчки на листок.
Первая любовь... Звонкие года.
В лужах голубых стекляшки льда...
Не повторяется, не повторяется,
Не повторяется такое никогда.
Незаметный взгляд изумлённых глаз
И слова туманные чуть-чуть.
После этих слов в самый первый раз
Хочется весь мир перевернуть.
Первая любовь... Снег на проводах.
В небе промелькнувшая звезда.
Не повторяется, не повторяется,
Не повторяется такое никогда.
Песенка дождя катится ручьём,
Шелестят зелёные ветра.
Ревность без причин, споры ни о чём —
Это было будто бы вчера.
Первая любовь... Звонкие года.
В лужах голубых стекляшки льда...
Не повторяется, не повторяется,
Не повторяется такое никогда!
Lời dịch:
Những đám mây ngó nghiêng ngòai cửa lớp
Giờ học kéo dài như mãi không ngưng
Tiếng bút khẽ đưa sao nghe rõ quá chừng
Những dòng chữ vẫn viết đều trên giấy.
Tình yêu đầu tiên, những năm tháng ngân vang
Những tảng băng ánh lên trong vũng nước
Những điều đó chẳng bao giờ lặp lại
Không bao giờ gặp lại lần thứ hai
Thóang ánh nhìn từ đôi mắt mộng mơ
Những lời nói bỗng trở nên lúng túng
Khi nói xong, lần đầu tiên bỗng thấy
Muốn đảo cả thế gian, về lại với ngày xưa
Tình yêu đầu tiên… Tuyềt trên những sợi dây
Và những ánh sao trên trời xa lấp lánh
Những điều đó chẳng bao giờ lặp lại
Không bao giờ gặp lại lần thứ hai
Những giọt mưa tí tách chảy thành dòng
Những cơn gió thổi qua nghe xào xạc
Những ghen tuông vô cớ và giận dỗi không đâu
Giờ tất cả đã trở thành quá khứ
(Tố Giao dịch)
Tuc qua, vua viet xong mot qua rat dai ma mat tieu roi
KHONG BIET VIET GI NUA< GIAT NUOC MAT HET CAM HUNG ROI