Thứ Tư, 1 tháng 11, 2006

Cưới ở Toilet




THÔNG CÁO BÁO CHÍ


 


(Để đăng ngay)


 


Đám cưới đầu tiên tại quán bar tổ chức tại Hà Nội


 Hà Nội, ngày 2 tháng 11 năm 2006 – Hôm nay, nhằm ngày 12 tháng 9 năm Bính Tuất, lần đầu tiên tại Hà Nội, một đám cưới đã diễn ra tại một quán bar. Địa điểm được chọn là Toilet Pub, khét tiếng trong giới ăn chơi Hà thành do nhạc hip hop hấp dẫn và không khí vui nhộn, trẻ trung của quán. Được biết, chú rể đã tròm trèm ngoài 30, có tên Hà Tân Cương (tên thường gọi: Gia Cường), còn cô dâu cũng tí nữa thì sang tuổi băm, tên khai sinh Đỗ (không có Thị) Kim Chung, tục gọi cK. Cả hai, tuy đều đã ở tuổi không nên tiếp tục nhí nhảnh nhưng đều được coi là ham ăn, ham chơi trên mức cần thiết nên đã không quản ngại tuổi tác, vẫn bò ra tổ chức sự kiện kỳ lạ này.


 


Theo đương sự, lễ cưới đặc biệt này được tổ chức 4 ngày sau hôn lễ chính thức dành cho họ hàng và bạn bè nói chung. Buổi lễ nhằm tạo điều kiện ăn chơi hết mình, kiệt sức dành cho các bạn bè thân thiết – điều mà họ đã cắn răng không dám làm do khuôn phép của hôn lễ chính thức với sự tham dự sát sao và quản lý nghiêm ngặt của các bậc phụ huynh cùng họ hàng tôn kính.


 


Anh CMIV, tổng đạo diễn chương trình cho biết, một không gian tràn ngập hoa, bóng bay, hình trang trí và đủ các giấy màu phát quang, nhấp nháy, đã được thiết kế. Chương trình quy tụ 3 DJ nức tiếng Hà Nội - DJ Nam, DJ Việt EKS và DJ Tuấn Kruise là bạn của cô dâu và chú rể đến góp vui. Anh CMIV quả quyết với sự góp mặt của họ, các vị khách sẽ không kiệt sức không về. Anh cũng khẳng định, các vị khách không thưởng thức hết các món ăn quốc tế đặc sắc gia chủ đã chuẩn bị cũng sẽ không về nổi. Một loạt các trò chơi không đâu thèm có cũng sẽ được vận dụng trong đêm nay với giải thưởng hấp dẫn của chú rể là một tờ 2 USD, được coi là hiếm có khó tìm. Theo ước tính, đội ngũ thực hiện chương trình lên tới hàng chục người với số kinh phí lên đến hàng trăm ngàn đồng.


 


Chú rể Gia Cường cho biết: “Do đây là lần đầu tiên làm đám cưới, buổi lễ không thể tránh khỏi sơ suất. Chúng tôi hy vọng sẽ ngày càng chuyên nghiệp hơn trong thời gian tới.”


 


Phát biểu tại buổi lễ, chị Vũ Thanh Thuỷ - Biên tập viên Tạp chí Đẹp, đại diện cho đàng trai, xúc động: “Chúng tôi chờ đợi ngày này đã lâu, không chỉ vì lo anh Gia Cường mỗi tuổi mỗi ế, mà còn vì chúng tôi mong có người sẽ sớm thay chúng tôi gánh chịu tính khí hung dữ và thói cửa quyền, độc đoán của Gia Cường.” Chị Dương Quỳnh Hoa, Chủ nhiệm Câu lạc bộ Big Heart, đại diện cho đàng gái, cũng cho biết: “Ngày qua ngày, hơn ai hết, chúng tôi lo cho cK thì ít mà lo cho mình thì nhiều. Tính tình vui buồn bất thường, ham ăn ham chơi hơn ham lấy chồng của cô này đã gây không ít phiền toái cho chúng tôi. Tuy nhiên, do sự thanh nhã và tinh tế hiếm có, chúng tôi không dám thổ lộ, khuyên can đương sự. Chúng tôi đánh giá cao sự chất phác và lòng quả cảm của anh Gia Cường. Chúng tôi nguyện đền đáp công lớn này.” Được biết, chị Hoa đã vận động Câu lạc bộ Big Heart tài trợ hơn một thùng nước uống Smirnov Ice nhằm tạo thêm không khí rộn rã cho buổi lễ.


 


Theo nguồn tin riêng đáng tin cậy, thứ Bảy ngày 4 tháng 11 năm 2006, cặp tân lang – tân nương sẽ bay vào Sài Gòn nhằm kịp thời ổn định công việc và cuộc sống. Kỳ trăng mật sẽ diễn ra thân mật và ấm cúng tại khu chung cư nằm sau lưng Thảo Cầm Viên và hướng về sông Sài Gòn, cách trung tâm Sài Gòn 3 phút chạy xe máy. Họ hứa hẹn sẽ chia sẻ kinh nghiệm tổ chức đám cưới cùng những cay đắng đáng có và không đáng có trong thời gian tới trên blog www.360.yahoo.com/cKc2910. Mọi thông tin chi tiết sẽ được cập nhật trong thời gian sớm nhất.


 


 


 


Đôi nét về chú rể:


 


Tên thật: Hà Tân Cương


Tên thường gọi: Gia Cường


Sinh nhật: 3/7


Nghề nghiệp: Xếp chữ nhà in báo Sài Gòn Tiếp Thị


Trình độ văn hoá: Cử nhân Báo chí Đại học KHXH&NV Hà Nội


 


Đôi nét về cô dâu:


 


Tên thật: Đỗ Kim Chung


Tên thường gọi: cK


Sinh nhật: 30/12


Nghề nghiệp: Nhân viên bán nước ngọt xe đẩy (loại có dù – ưu tiên cho những người có nhan sắc) thuộc Công ty TNHH Nước Giải khát Coca-Cola


Trình độ văn hoá: Cử nhân Báo chí Đại học KHXH&NV Hà Nội


 


Để biết thêm chi tiết, xin vui lòng liên hệ:


 


Cô Đỗ Kim Chung


Quản lý Truyền thông


Email: cKc2910@yahoo.com


Blog: www.360.yahoo.com/ckc2910


 Chú thích ảnh: Hình ảnh cô dâu lấp ló phía sau đạo diễn (đang vuốt gel)--- TÓC ĐẸP QUÁ. hhee. Hình ảnh thực hiện tại phòng riêng của Mít trước sự chứng kiến của 5 nhân vật khác.

Thứ Sáu, 27 tháng 10, 2006

Pink day




Đây là nguyên văn của Ngày thứ bảy tươi hồng


Áo sơmi hồng, cà vạt hồng. Nhưng không được hâm cho lắm vì phải mặc quần tây và giầy tây màu đen. Hic. Đó là chân dung của ngày đi đám cưới mrs cK


Status YM hôm nay là Không muốn chat. Ai hỏi xin tự trả lời


Tâm trạng là màu hồng. Muốn tô hồng cuộc sống bằng những chiếc áo.


New style cụ thể hơn một chút. Nguyên văn là đã muốn đi cắt một quả tóc khác. Thế nhưng gội xong xuôi, ngồi lên ghế, đồng chí Andre' cắt tóc quen thuộc lại phán câu xanh rờn. "Em ơi tóc em vẫn đẹp, đừng cắt. Anh không đồng ý đâu, anh không cắt đâu". Thảo mai như thế là cùng. Mình muốn mất tiền cũng không cho. Vì thế quyết định là cắt ngắn bớt một tẹo và chăm chỉ dùng gel hơn để gọn gàng không còn lù xù như con Sake nhà mình nữa.


Tại sao lại có một ý chí thay đổi thế này nhỉ>


Nguyên văn> một cuộc nói chuyện thẳng thắn với người bạn thân nhất


Nguyên văn> một buổi chia tay màu... chả biết màu gì nữa. Chỉ biết là buồn suốt con đường về


Nguyên văn> cần một sự thay đổi. Tự refresh cuộc sống xem thế nào.


Nguyên văn> nếu như cần có những niềm vui thường xuyên hơn, đành phải chọn cách luôn thay đổi...


Hôm qua đi xem lại Dạ Yến, rướn mắt lên từ hàng ghế B. Đây là lần thứ hai phải chịu cảnh đau cổ và đau khổ thế này roài. Hơi mất hứng một chút. nhưng rút ra được kinh nghiệm của Uyển hậu- kẻ yêu chuyên nghiệp nhất film> Đeo mặt nạ để sống thì quá hèn. Làm sao sống mà như đeo mặt nạ mới cao tay. Ặc


Vậy mình cần đeo mặt nạ hay tháo mặt nạ ra đây.<<<<<<>>>>>>>

Thứ Ba, 24 tháng 10, 2006

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui




Làm sao để mỗi ngày có một niềm vui nhỉ?



- Chọn một bộ trang phục thoải mái nhất, phóng xe ra đường trong một ngày đầy gió... Vui --- Không, thoải mái thôi.



- Ghé qua tiệm báo, chọn một số tờ báo quen thuộc. Tìm thấy một bài báo của mình ... Vui --- Ồ không, đó là niềm vui của vài năm trước. Giờ là công việc rồi ... Không làm lấy gì mà ăn, bị đuổi việc không chừng.



- Mua được một bộ phim hay, tâm đắc hoặc có gì đó trùng hợp với bản thân. Sướng âm ỉ cả đêm không ngủ được hoặc mơ một giấc mơ mình đóng vai chính. Sáng hôm sau, niềm vui là được giới thiệu hoặc cho ai đó mượn phim. Ừ, sẽ vui nếu người được chia sẻ vui.



- Một nụ hôn chớp nhoáng, hôn vội như gió thoảng... Vậy mà man mác đến mấy hôm sau... Nơi góc đường ấy, nơi con đường đẹp đẽ nhất Hà Nội, yêu kiều nhất thủ đô, tôi nhớ nhất trong trí nhớ. Vậy mà đã có một nụ hôn vội trong cơn say khắc dấu. Chả định nghĩa nụ hôn ấy mang ý nghĩa gì cả. Chỉ coi đó là một vết son phai ... Cơn gió thoảng ... niềm vui bay bổng và mơ màng...



- Niềm vui nếu được ngồi quán cafe quen thuộc không bị máy phá bê tông làm phiền. Vui thật. nếu trót lọt một buổi sáng như vậy không bị điện thoại làm phiền, không bị mời mua vé số, không bị chị bán báo gào lên bên cạnh, không bị máy phá bê tông, không bị mùi toilet, không bị shit chim rơi trúng đầu, không bị công an đuổi, không bị....  Ui hoá ra thế thành xã hội cộng sản lý tưởng à. Thực ra lúc nào chúng ta chẳng bị những tác động ngoại lai như thế mà.... Thôi, cứ được một khắc lý tưởng là cũng vui rồi



Entry này chưa viết xong đã có nhiều người comment không hài lòng về thái độ bi quan trong cuộc sống của tôi. Thực ra không phải vậy. Tôi đang tập sống bằng những niềm vui nhỏ bé nhất. Mỗi ngày chọn một niềm vui nhỏ thôi cũng đủ làm mình hứng khởi cả ngày. Vậy tốt hơn, có động lực để làm việc



Mà xét cho cùng, buồn hoặc suy nghĩ nhiều làm quái gì. Tôi chán cảnh sống mà phải thắc mắc ta đã làm gì cho ngày mai... Mệt óc. nếu còn có ngày mai ư? tôi đã sống hết hôm nay đâu nào



Hôm nay, vừa hoàn thành một CD nhạc, cầm trên tay và là người đầu tiên nghe đĩa Master. VUi và nghe đi nghe lại từ sáng tới giờ. Đó có phải là niềm vui không? tôi đang vui và sẽ vui đến hết ngày chăng

Thứ Năm, 19 tháng 10, 2006

Fall night or full night?




                                            đề tặng riêng cho BB- những ngày nhiều gió và tơ lòng rối tung



Hà Nội vào thu thực sự, những con đường tràn ngập gió heo may, nức lòng mùi hoa sữa và nồng nàn những chạm va. Nhớ Đỗ Bảo viết, vì sao người vẫn vô tình với nhau?



Ban chiều, trong những cuộc chuyện trò thân thiết nhất với BB, lời hứa (hay lời giao đãi nhỉ) về những tâm nguyện đan cài. Anh nói về những giấc mơ, những ước vọng, và những bước chân. Còn nhớ, bước chân anh hay bước chân cô dù dài ngắn khác nhau, vẫn có thể có những bước đi trùng nhau. Cả anh và cô đều như những kẻ bước đi trên dây. Chả lúc nào mà thăng bằng mãi được.



Đêm thu, làm sao mà chối từ được những khắc thời gian vèo qua thành phố. lãng mạn đến tê lòng. Những con đường trôi tuột vào đêm . Ánh sáng yếu ớt nhưng ấm cúng. Những bóng người chở nhau chầm chậm lướt qua mặt thân thiết ... Sáng nay, một đồng nghiệp thốt lên. Sao thời tiết cứ đồng loã với những việc gian díu thế này . lạ thật, thời tiết gì mà cứ lôi người ta ra ngoài đường, đẩy người ta đến với nhau....



Trở lại cuộc chuyện trò của anh. Anh đã nói anh sẽ về . Anh đã nói cất bước chân về sau cánh cửa nhà. Anh đã hứa sẽ tìm đến cửa nhà cô bằng những bông hoa hướng dương , hy vọng và luôn nhìn về phía mặt trời. Anh đã nghĩ anh sẽ sống kiêu hãnh và cô sẽ không định kiến .



Sóc chuyền cành, tìm những hạt dẻ của em.



Sóc đặt vào tay anh một nỗi buồn suốt buổi tối mùa thu đẹp như tranh Evitan. Sóc cào những gốc cây sồi già lặng im trong khu rừng tĩnh lặng. Sóc cào lối cỏ tranh tìm dấu chân đã tạo lối mòn. Quá đáng. Hạt dẻ của Sóc rơi vào mặt hồ lấp loáng ánh trăng, làm vỡ vụn mặt gương của mùa thu...



Chuyếnh choáng buồn suốt cả mùa



Chuyếnh choáng đi về con đường quen thuộc ở khắc thời gian 3h sáng. Chuyếnh choáng thấm vệt máu ứa ra từ vệt da non . Chuyếnh choáng nuốt một giọt sương bay lên mằn mặt .... Chuyếnh choáng đặt một giọt mưa vào đêm mùa thu...



Những hơi ấm, những chạm va và những ân cần ... Khi đêm mùa thu qua đi, đêm có tròn đầy như giấc mộng?



Fall Night Or Full Night????



Thứ Ba, 17 tháng 10, 2006

NOKIA- Nó kìa




Hôm nọ về quê chụp cái ảnh này trong lúc say xỉn rượu chân gà nướng. Trông đáng ghét phết. Chụp bằng điện thoại nên xấu mù

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2006

Tình yêu dưới lòng đất




Ngày mai là ngày giỗ thứ 15 của ông nội, một người mà có lẽ ra đi mang theo quá nhiều tình yêu thương và nỗi buồn của tôi. Chưa có ai mà tôi nhìn thấy mình được yêu thương và giành nhiều tình yêu thương như ông nội cả. Có lẽ ngày ông mất, tôi cũng chỉ đủ biết là mình đã bị mất đi một thứ quý giá, chứ chưa đủ lớn để biết rằng tôi đã lớn lên bằng sự dạy dỗ của ông nhiều đến thế nào.


Ông nội vốn là học sinh trường Bưởi, mọi tính cách và sự chỉn chu trong cuộc sống đều từ ngôi trường này mà ra. Sạch sẽ, khuôn phép, nề nếp là những điều nổi bật trong cuộc sống của ông, cuộc sống mà chỉ có duy nhất tôi- thằng cháu đích tôn của ông được chạm vào. Hai ông cháu ở riêng một căn nhà khác, bên cạnh căn nhà của bà nội và bố mẹ tôi. giờ ăn giấc ngủ của tôi đều phụ thuộc vào ông và chỉ ông có thể bảo được tôi. Tôi sợ ông bằng phép nhưng chẳng sợ ai cả vì trong gia đình, tôi có ông nội bảo bọc. Từ chuyện rèn chữ nghĩa cho đến học lễ nghi phép tắc trong gia đình họ mạc cũng đều do ông trực tiếp chỉ cho tôi. Ông viết chữ rất đẹp, viết nắn nót bằng cây bút chấm mực có ngòi “bụng chửa”. Hàng năm ngoài công việc viết lách sổ sách gì đó cho làng xã, ông cũng thường nhận viết thuê giấy khen cho trường trung học của bố mẹ tôi. Tôi thích ngồi nhìn ông ngay ngắn trên bàn giấy, uốn nét bút theo cách viết hoa bay bướm mà lâu lắm, tôi không thấy người nào viết được như vậy. Viết bằng bút chấm mực, người viết giỏi là người điều chỉnh được nét thanh nét đậm cho hàng chữ, ngay ngắn thẳng hàng mà vẫn bay lượn mềm mại…


Tôi luôn nhớ dáng ông nội ngồi nghiêm túc lắng nghe ai đó. Cái dáng ngồi thẳng mà đầu hơi nghiêng sang trái hướng tai lên, mà sau này để ý mới biết từ bố tôi, chú tôi và tôi cũng đều y chang thế. Tôi nhớ những buổi trưa hè, ông ép tôi ngủ trưa bằng cách nằm nghiêng bên ngoài tấm phản, một tay phe phẩy chiếc quạt lá cọ. Giấc ngủ đến với ông chập chờn vì cái tay luôn cử động này. Tôi háo hức đi theo tiếng ve kêu ngoài ngõ, cứ đợi nhịp quạt đưa chậm chậm lại và dừng xuống hẳn là rón rén trốn ra ngoài. Nhưng ít khi lắm, tôi thường bị túm lại ngay khi manh động. Có lần, tôi lẩn được đi chơi với bạn, leo lên bụi tre rất ngon lành nhưng khi tìm đường xuống thì không thể nào tránh được những cành gai đan nhau san sát. Lũ bạn sang gọi, ông cầm dao sang phạt gốc cho tôi xuống và lôi về quất cho mấy roi xoắn đít. Ngày bé, cái tên ông gọi tôi là thằng Ma cà bông. Chả biết tên này là gì nhưng theo ý ông, tôi là cái thăng chui rúc toàn những chỗ xó xỉnh tối tăm lọ mọ và chỉ thích nghịch bẩn. Hi` hi`


Ngày ấy bữa ăn nghèo và thanh đạm lắm. Có khi bữa trưa hai ông cháu ăn thì chỉ có rau và đậu rán. Đến chiều thì có thêm miếng thịt miếng chả mà bà nội đi chợ mua về mang sang. Nhưng ăn cơm bên ông bao giờ cũng ngon vì ông nấu ăn rất ngon. Đậu bao giờ cũng được rán kỹ, phồng to bốn mặt. Có khi lại được tẩm nước mắm hành nữa. Bữa ăn thì ít đồ ăn thôi, nhưng ăn cái gì cũng phải có nguyên tắc: thịt gà phải có lá chanh, đậu rán phải có lá kinh giới, ww. Sau này những kinh nghiệm đường ăn uống cũng của mình cũng tự nhiên mà có, đỡ phải gân cổ mà cãi nhau với những kẻ sành ăn đất Bắc, vẫn luôn tự hào về những nguyên tắc phi thường, hợp lý và thanh tao trong nghệ thuật ẩm thực Bắc kỳ…


Chuyện ăn uống đã vậy mà ngồi vào chiếu cũng đến nhiều. Từ bé, vì ông lúc nào tôi cũng phải ngồi ngay ngắn, chân xếp vòng tròn. Ngồi vào mâm phải so đũa, đứng khỏi mâm phải lấy tăm tre. Dù thèm và đói rỏ dãi ra cũng phải đợi người lớn cầm bát lên mới được làm theo. Gắp miếng đầu phải là miếng rau, miếng thịt phải đợi người lớn gắp. Thậm chí phải biết gắp bao nhiêu lần trong một đĩa. Tôi sợ lắm, sợ bị mắng vì ăn tham ngay trong nhà của mình. Cứ cun cút và chầu chực đợi ông gắp cho cái gì mới được ăn cái đó. Ấy vậy mà ngày bé, đám cỗ đám giỗ nhà họ hàng nào, tôi cũng là người duy nhất trong gia đình được cắp tráp theo ông. Ngồi ăn không bao giờ ngồi mâm trẻ con cả. Bao giờ cũng bám chặt ông nội như cái đuôi. Và ông cũng chẳng muốn tôi phải rời vị trí đó bao giờ. Cháu đích tôn của ông mà, ông tự hào về nó.


Rồi càng lớn, càng thấy thấm thía những bài học lễ nghĩa từ nhỏ. Chính tôi từ hồi cấp 3 đã phát xấu hổ khi đứa bạn ăn cơm cùng gia đình mình chống chân ngang mặt, tay cầm đũa vung vẩy rồi cầm luôn muôi chan canh. Thậm chí cái muôi ấy lật ngửa chỏng chơ giữa mâm mà bố mẹ tôi phải tế nhị đặt lại xoay ra phía ngoài. Lúc đó mới nghĩ, nếu sau này may mắn mình đến dùng bữa nhà ai, chắc những bài học thủa bé cũng chẳng mình đến nỗi phải nhận những cái trau mày tế nhị như thế này. Mẹ tôi sau này cũng bảo, con nhà có giáo dục là may mắn. Vâng, đúng là may mắn thật sự luôn. Tôi tự hào lắm.


Còn nhiều đức tính tốt đẹp của ông lắm mà tôi chưa làm được. ông ở sạch sẽ, làm xong cái gì cũng đặt vào đúng vị trí cũ của nó. Quần áo trong tủ luôn được gấp phẳng phiu xếp ngay ngắn từ dưới lên cao. Mở cánh tủ ra cứ như một quầy hàng ngay ngắn vậy… Thỉnh thoảng mỗi lần phải gấp quần áo tôi lại nhớ đến ông khủng khiếp. Bất cứ sự vụng về nào trong công việc gia đình hoặc tác phong sống tôi đều cảm thấy mất mát. Mất mát bởi chính mình chưa tiếp thu được hết hoặc mình không còn cơ hội để được ông nội sống bên, dạy bảo theo từng bước chân nhỏ của đời mình.


15 năm sau. Tôi đã là một người trưởng thành. Xã hội có lẽ cũng chẳng còn quá cân nhắc những phép tắc lễ nghi. Mà thậm chí khi bước qua một vùng miền nào khác, những lễ nghi nhỏ của mình được nhìn như một thứ phi vật thể quý hiếm vậy. Ngay ở cơ quan tôi bây giờ, có lần bữa ăn, mọi người trố mắt lên nhìn thấy thằng bé “Em mời các anh chị xơi cơm”. Ặc. Nhưng chả xấu hổ mấy, không lẽ mọi người thấy diện mạo và tính cách bất cần hơi lố lăng của mình không thể tồn tại những nguyên tắc kiểu cổ điển như vậy.


Nhiều người bạn tiếp xúc với tôi, thường đùa. Mày là đứa may mắn còn có tí quá khứ nghiêm túc và được rèn dũa. nếu không, chả còn tí giá trị nào (6PM nhớ vụ này không?). Đành chấp nhận thôi và vì thế chưa bao giờ tôi có ý định bỏ đi những thói quen gia đình và những nguyên tắc hơi khó tính trong việc giao tế và nhìn nhận xung quanh theo kiểu Bắc kỳ của mình cả.


Bà nội tôi sắp về theo ông. Gia đình chuẩn bị một đám giỗ nhỏ cho ông nội và cũng mong muốn bà nội được hưởng cái không khí gia đình lần cuối cùng vui vẻ. Nhưng mọi người đều buồn thì phải. Ông mất khi ở tuổi 64. Còn Bà nội năm nay cũng đã 85. Bà hơn ông tận 6 tuổi và vì thế cũng có nhiều điều không hạnh phúc trong cuộc hôn nhân đặt duyên của họ. Chuyện này mãi sau này tôi mới được bố tôi nói lại và đó cũng chính là nguyên nhân tại sao, tôi lại được chuyển sang sống với ông từ bé riêng một nhà. Bà cũng sắp về với đất, liệu sang thế giới đó gặp lại ông không và có làm lại được một mối duyên nợ hay không? Có lần bà đi gọi hồn ông không được, bác ruột tôi gọi thì ông lên và cũng nói, tao không muốn mẹ mày đi gọi tao về… Chuyện của người lớn mới thấy cũng nhiều khúc mắc khó hiểu.


Tôi đứng trước mộ người tôi kinh trọng và yêu thương. Đứng trước ban thờ với đầy đủ trách nhiệm của thằng cháu lớn nhất trong gia đình. Nhìn hình ảnh ông đã được vẽ vào đá hơn chục năm nay, có tìm ra những nét thân quen và còn hiện hữu trên gương mặt của mình. Tính cách hay hình hài nào đã được truyền qua tôi? Trong khói nhang trầm, làm sao tôi nói được với ông tôi đã hiểu mình lớn thế nào, đã vượt qua những khó khăn và bế tắc ra sao. Nếu ông là người quý nhân phù trợ cho tôi, hẳn ông cũng thương và thông cảm cho thằng cháu. Với ông, lần cuối ôm tôi trong lòng, tôi vẫn là thằng Ma cà bông bé bỏng. Tôi không yếu đuối, nhưng tôi mềm yếu trước những trái tim yêu thương. Tôi không rũ bỏ trách nhiệm với cuộc sống, nhưng tôi thiếu trách nhiệm với chính bản thân mình… Ông ơi, nếu ông là quý nhân phù trợ của con. Ông hãy về chỉ lối cho con. Để con đúng là thằng đích tôn đáng tự hào của ông, ông nội ạ.


 


 


 

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2006

ăn cắp tập 3




Bài thơ này ăn cắp từ blog của bạn Hanlan. Tuấn Anh viết thơ và truyện nhiều trong blog của bạn. Hôm nay đọc bài thơ này thấy chạm nhiều tâm tư, vì thế xin phép được mượn về đây thi thoảng đem ra đọc. Sorry Hanlan vì không thấy bạn online để xin phép. Cảm ơn bạn vì một bài thơ hay

 

Ngu Ngơ




Anh phải nói cho em về chuyện tương tư

Của bước chân trai nhuốm nặng màu gió bụi

Anh phải nói cho em biết chuyện của trái tim

Hát ngu ngơ tìm trong những màu chiều

Dáng dấp của thương yêu.


Thôi ngẩng lên! Nhìn anh

Đừng liếc nhìn hay tự tình cùng cỏ

Bờ sông hoang nỗi nhớ

Có jì trong ấy để làm duyên?

Thôi ngẩng lên! Anh nói chuyện chúng mình.

Đừng cứa rách cuộc sống này rồi hỏi mảnh nào của ta một nửa

Thôi ngẩng lên em!


Anh phải nói cho em về chuyện vì sao dòng sông có những khúc quanh

Phải nói về chuyện cuộc sống này có những góc mà mình khác hẳn

Nói về tương lai chẳng có ước mong jì nhiều nhặn

Phải nói...

Thôi chuyện của những thi nhân liếc tình vào thơ rồi say ngất

Quên hẳn chuyện thói đời, cuộc sống này chật vật

Quên mất cả nụ cười lảnh lảnh trong.


Ngu ngơ bước chân anh

Tìm em trong mùa người giăng tơ lụa ngoài sông

Phơi khô những mát, mềm.

Em e ấp với cỏ hoang

Cái nhìn say hơn cả với người tình

Anh thổn thức trái tim mình

Có phải nói thêm chuyện về tương tư nữa hay không?