Hiển thị các bài đăng có nhãn baochi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn baochi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2009

Bài trên BBC của Trang NEU về Portrait 17




Trịnh Công Sơn và những cảm nhận mới

TrangNeu

Bài viết riêng cho BBCVietnamese.com

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/05/090506_two_new_albums.shtml

Những ý kiến trái chiều về cuộc đời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trong thời gian vừa qua dường như không làm ảnh hưởng gì tới những người yêu nhạc Trịnh. “Có đâu bao giờ” của Hồng Nhung và Quang Dũng được phát hành ngay sau Tết, trong thời gian vừa qua lại có thêm hai album khác về nhạc Trịnh được phát hành và tiếp tục được khán giả đón nhận.

Showbiz Việt Nam có một điều thật đặc biệt, mỗi năm thường sẽ có một vài album nhạc Trịnh được phát hành, thời điểm nhiều có thể lên tới mười album. Những ca sĩ dù nổi tiếng hay ít nổi tiếng, ít nhiều cũng đều hát qua nhạc Trịnh. Không kể Hồng Nhung, người phụ nữ thứ hai sau Khánh Ly đã gắn liền tên tuổi của mình với nhạc Trịnh, thì Mỹ Linh, Thanh Lam, Phương Thanh, Quang Dũng, Trần Thu Hà, … đều đã thực hiện nhiều ca khúc của Trịnh Công Sơn.

Nhạc Trịnh gắn bó với đời sống âm nhạc Việt Nam ở nhiều khía cạnh. Để hát cho hay một ca khúc của Trịnh Công Sơn không phải là điều quá khó với các ca sĩ, vì nhạc Trịnh vốn giàu có cả về giai điệu và ca từ. Nhưng trình bày một tác phẩm của Trịnh Công Sơn đến công chúng thật ra rất áp lực. Hát hay chưa đủ, nó cần có điều mới mẻ để không lặp lại người đi trước, nhưng cũng không được quá mới để khán giả không còn nhận ra nhạc Trịnh.

Bài viết này muốn nhắc tới hai album mới nhất: Mẹ - Cánh chim cô đơn (của Nguyễn Hữu Thái Hòa), và Portrait 17 (của ca sĩ Hiền Thục).

Mẹ - Cánh chim cô đơn

Thái Hòa có một niềm say mê và tín ngưỡng kỳ lạ với nhạc Trịnh Công Sơn. Khán giả có thể cảm nhận được niềm say mê đó qua giọng hát, qua những lời tâm sự và qua những hoạt động âm nhạc anh đã thực hiện. “Mẹ - Cánh chim cô đơn” là album nhạc Trịnh thứ tư Thái Hòa phát hành ở Việt Nam, bao gồm cả những album phát hành chính thức, hay chỉ làm để chia sẻ với bạn bè. Không phải một nghệ sĩ nghiệp dư nào cũng có đủ say mê và tâm huyết đến thế.

Trong album “Mẹ - Cánh chim cô đơn”, Thái Hòa hát cùng những người bạn, (Tốp ca MPU, ca sĩ Bích Hồng, Nguyệt Ca và Tốp ca The Sisters).

Mười một ca khúc khá quen thuộc, xoay quanh chủ đề về Mẹ, như: Lời mẹ ru, Huyền thoại mẹ, Em là hoa hồng nhỏ, Ca dao mẹ…, Thái Hòa và ê-kíp thực hiện đã trình bày một sản phẩm khá giản dị, cả về hòa âm và các giọng ca. Nhạc cụ sử dụng trong album đều là mộc: guitar, mandolin, cello, violin, và cả đàn bầu. Cách làm “unpluged” như vậy sẽ khá an toàn với nhạc Trịnh, ở đây nhạc sẽ chỉ còn là cái cớ để người ca sĩ chia đi những lời tự sự, không có ranh giới giữa người sáng tác (Trịnh Công Sơn), và tâm sự của người hát.

Giọng hát của Thái Hòa đơn giản nhưng ấm áp, và đặc biệt rất tình cảm với những ca khúc của Trịnh Công Sơn. Tuy nhiên người viết thích những bài hát của anh trong album trước đó là “Lặng lẽ nơi này” hơn một chút. Thái Hòa của “Lặng lẽ nơi này” hồn nhiên và yêu đời hơn, Thái Hòa của “Mẹ - Cánh chim cô đơn” chậm rãi hơn, điềm tĩnh hơn nhưng cũng buồn bã hơn.

Ngược lại với Thái Hòa, sự xuất hiện của Nguyệt Ca và Tốp ca The Sisters đem lại sự trẻ trung và hồn nhiên hơn. Nguyệt Ca và The Sisters lần đầu xuất hiện trong một album chính thức nhưng khá chững chạc, đặc biệt với Lời mẹ ru, Nguyệt Ca hát tròn trịa và tình cảm.

Nếu kỳ vọng một điều gì mới và sáng tạo thì có lẽ người nghe sẽ không thỏa mãn được với “Mẹ - Cánh chim cô đơn”. Album được cộng đồng yêu nhạc Trịnh Công Sơn đón nhận bởi sự chân thành và tình cảm mà nó gửi gắm.

Portrait 17

Album được đặt tên dựa trên tên của bức chân dung mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vẽ tặng ca sĩ Hiền Thục năm cô 17 tuổi. Có kế hoạch thực hiện từ giữa năm 2008, nhưng cho đến tận cuối tháng tư này, album mới được chính thức phát hành.

Trước Portrait 17, Hiền Thục cũng đã từng hát nhạc Trịnh Công Sơn, trong album “Mộc” cách đây đã lâu, cô hát Còn tuổi nào cho em đến nay vẫn còn được nhiều người nhớ. Thục đã đưa vào nhạc Trịnh nét trong sáng, ngọt ngào bản năng trong giọng hát và phong cách của cô.

Portrait 17 gồm bảy ca khúc chính thức và hai ca khúc tặng thêm đã từng phát hành trước đó, album đi theo một mạch khá thống nhất với đề tài về quê hương đất nước. Nếu “Mẹ - Cánh chim cô đơn” thu hút bởi sự giản dị và chân thành, thì Portrait 17 thú vị bởi rất nhiều nét mới, mới mà vẫn không làm hỏng đi không khí của nhạc Trịnh.

Mới trước hết ở những bài mà Hiền Thục đã chọn. Nhiều bài trong số này là những bản ít phổ biến (Còn có bao ngày, Chiều trên quê hương tôi, Về trong suối nguồn, Rừng xanh xanh mãi…), có lẽ không nằm ngoài mục đích đem lại một cảm nhận mới về nhạc Trịnh.

Nét thú vị thứ hai là phần hòa âm của album. Piano, guitar và saxophone đã hỗ trợ hữu hiệu cho giọng ca của Hiền Thục. Nếu người nghe đã từng thích Còn tuổi nào cho em thì có lẽ sẽ hoàn toàn được thỏa mãn với Portrait 17, bởi chất ngọt ngào và trong sáng trong album này đã được nhân thêm lên, xuyên suốt từ đầu đến cuối album. Vẫn là Trịnh đấy mà nghe rõ hơi thở của đời sống mới, với yêu với buồn, với vui của những người trẻ tuổi hôm nay.

Bên cạnh đó, những người thực hiện album cũng đã nỗ lực thổi không khí mới cho nhạc Trịnh bằng những sắp xếp mới, ví dụ bài song ca của Hiền Thục và Tùng Dương, Hiền Thục hát Níu tay nghìn trùng trên nền Hoa Xuân Ca của Tùng Dương. Hoặc trong Cuối cùng cho một tình yêu, bài hát được tách thành một số đoạn nhỏ.

Đây cũng là một album khá đều tay từ đầu đến cuối, bao gồm cả hai bài tặng thêm. Khó có thể chọn được một bài hay hơn, hoặc kém hay hơn. Còn có bao ngày, Về trong suối nguồn trong sáng giản dị, Muôn trùng biển ơi có thêm một chút say mê, Chiều trên quê hương tôi mang không khí tươi vui.

Xin chúc mừng những nghệ sĩ đã thực hiện hai album trên đây, vì họ đã hoàn thành sản phẩm tâm huyết của mình và giới thiệu được tới đông đảo công chúng. Hai album với hai màu sắc khác nhau, đem đến hai cảm nhận khác nhau về nhạc Trịnh, tuy nhiên có một điểm chung là mang lại những giá trị nhất định cho đời sống âm nhạc Việt Nam.

TrangNeu

Cảm ơn T nhiều lắm!!!

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2009

"Cơn gió lạ" nè




Báo Thể thao văn hoá cuối tuần/ hôm nay 6.3

Tuy là bài đặt nhưng cũng thấy khoái bài viết này... Đây cũng là trường hợp đặc biệt để khoe bài trên blog này.

Hà Anh Tuấn

“Áp lực đã trở thành Động lực”

Năm 2005, khi tôi đang tham gia thực hiện chương trình “Con đường âm nhạc”, được giới thiệu một cậu sinh viên du học tại Đức hát hay, vừa bay ra Hà Nội để muốn xem trực tiếp chương trình này. Đó chính là Hà Anh Tuấn.

Thời điểm đó, Tuấn không nhiều tự tin trong giọng hát nhưng có thừa sự tinh tế trong cảm nhận âm nhạc. Chúng tôi có vài dự định cùng nhau, trước hết là muốn thử thu thanh một album nhạc kỷ niệm cho Tuấn. Tuy nhiên, Sao Mai điểm hẹn đã thay đổi tất cả những dự định đó. Thành công tại cuộc thi đã cuốn cậu ấy vào một con đường không dự định trước- làm một ca sĩ chuyên nghiệp.

Tuấn thần tượng Hồng Nhung, say đắm những ca khúc của các diva đàn chị. Những tình yêu ấy cho tôi biết rằng, cậu ta có mỹ cảm và niềm tin nhất định vào âm nhạc. Ở Tuấn không nhìn thấy sự hời hợt và nôn nóng được chiếm lĩnh, hoặc quá thừa sự tự tin một cách ngây thơ vào thành công tại thị trường âm nhạc trong nước. Cậu ta có một vùng âm nhạc riêng, một sở thích riêng nhưng cũng có một đam mê và hướng đi riêng. Còn nhớ ca khúc đầu tiên tại Sao Mai điểm hẹn- Dấu phố em qua, lấy ra từ chùm bài hát thu thanh cho album kỷ niệm nói trên, đã gây ra nhiều cái nhìn thiện cảm nhất về Tuấn. Dư luận gọi anh chàng là “cơn gió lạ”, giản dị và nhiều đam mê bên trong một diện mạo thư sinh. Nhưng ấn tượng của tôi khi nghe bản thu này hoàn toàn khác, Tuấn rất khôn ngoan và biết áp đặt cái tôi của mình vào một ca khúc quen thuộc, đóng mác tên người hát đi trước. Cũng vẫn bài hát này, trước đó một ca sĩ trẻ “đối thủ” của Tuấn sau này cũng đã thử đem đi thi thố, nhưng không thoát được kết quả “bản sao” của lối hát Trần Thu Hà. Cũng chính bởi sự so sánh này, tôi đặt niềm tin nhiều vào Tuấn, không chỉ từ khi cùng cậu ấy lựa chọn bài hát mà còn là cả chuỗi công việc đưa tin và viết bài về Sao Mai điểm hẹn 2006. Ngày đó, sau một loạt bài về chương trình trên SMĐH, có một số ý kiến phản ánh đến tôi rằng, tôi thiên vị những ca sĩ như Hà Anh Tuấn, Phương Linh, Phạm Anh Khoa… Tôi có trao đổi lại với mọi người, đúng- tôi đã đưa ra nhận định có thể là chủ quan nhưng đó là nhận định của tôi. Tôi tin vào cái nhìn về khả năng đi đường dài của các ca sĩ này hơn là nhận định ngắn gói gọn trong cuộc thi. Và nhận định của tôi, chỉ cần chờ một năm sau là rõ.

Tôi tin là Hà Anh Tuấn sẽ trở thành ngôi sao thành công, bất kể cậu ta có cảm thấy buồn và thất vọng sau những ồn ào về cuối của SMĐH. Sự chia sẻ của tôi chỉ đơn giản là, “giọng hát chưa phải là yếu tố quyết định”. Tôi là người nghe nhạc, điều tôi trông đợi ở những người viết và người hát âm nhạc- duy nhất là cảm xúc. Còn để thành công trong bất kỳ lĩnh vực nào, vẫn cần nhất là sự thông minh và kiên trì.

Tuấn thành công quá nhanh, ngay khi cậu ấy cùng Phương Linh ra album hát đôi. Nhạc pop hay R&B của 2 album “Café sáng”, “SaiGon Radio” sau này cũng vậy. Người nghe có thể thích sự trẻ trung và mới mẻ ở một gương mặt ca sĩ nam lịch lãm, nhưng tôi thấy ấn tượng bởi sự thông minh của Tuấn. Mỗi bước đi đều cẩn trọng và chắc chắn, biết nắm thời thế và lựa chọn một ghế ngồi cho mình một cách vững vàng và an toàn. Là người đi sau, nhưng anh ta đã tìm được một lối đi rộng và đặc biệt không dẫm chân ai. Tuấn biết xây dựng cho mình một hình ảnh, từ âm nhạc cho đến diện mạo rất sạch sẽ, không cầu kỳ nhưng cũng không hề cẩu thả. Anh ta biết mình là ai, và biết đứng ở đâu trong thị trường đang thiếu những giọng hát nam văn minh.

Nếu nói về Tuấn với chuyên môn âm nhạc, có thể nhiều người sẽ không hài lòng bởi “con gió lạ” tay ngang này. Nhưng không thể nói anh ta không có gì mà có thể cộng tác được với những nhà sản xuất uy tín của các ngôi sao như Thanh Phương, Võ Thiện Thanh. Với mỹ cảm và một nền tảng văn hoá của Tuấn, anh ta đáp ứng được yêu cầu chuyên môn của họ. Với sự khôn ngoan, anh ta cũng thừa biết cách giấu đi nhược điểm, đẩy mạnh những cá tính của mình vào trong âm nhạc cũng thừa cá tính của các nhà sản xuất trên, Nếu trông đợi vào một sự tiên phong đột phá mang tính cách mạng, Tuấn không đủ sức như những cái tên hiếm có của làng âm nhạc như Thanh Lam, Mỹ Linh, Trần Thu Hà hay Tùng Dương. Nhưng nếu kỳ vọng anh ta mang đến những sản phẩm âm nhạc hoàn chỉnh, tốt đẹp và tạo ra được những cơn sóng ngầm trong làng giải trí thì hoàn toàn có cơ sở. Ít nhất, sau 3 năm thành ngôi sao, dư luận đã đồng ý rằng, Tuấn đã tạo cho mình một thói quen làm việc âm nhạc chuyên nghiệp, xây dựng được một vùng âm nhạc riêng văn minh, sạch sẽ và hướng thiện cho người nghe nhạc của anh ta. Tuấn còn nhiều giấc mơ và tình yêu lớn hơn với nhạc nhẹ hiện đại ngày hôm nay. Theo đuổi những giấc mơ với tinh thần cấp tiến ấy, tôi tin cậu ta còn cống hiến nhiều.

Tôi hài lòng với cách nghĩ của Tuấn, được đề cử Cống hiến đã là một thành công. Bởi trong lứa ca sĩ của Tuấn, có lẽ anh ta thuộc về số ít những người hát thành công trong thị trường âm nhạc và được dư luận công nhận. Xét cho cùng, sự khắt khe đã không còn là áp lực mà trở thành động lực cho Hà Anh Tuấn được như ngày hôm nay.

Chu Minh Vũ (Báo Sài Gòn tiếp thị)

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2009

bài trên Thế giới nghệ sĩ

CHÓ>>>> TỨC QUÁ>>> YAHOO ĐIÊN>>>> KHÌN

Lần chót nha. ko post được là vứt bài này luôn nha.

Linh Nga không chỉ đẹp

Chưa đầy một năm trở về, trở thành diễn viên chính thức của Đoàn ca múa Bông sen (Tp HCM), dự án múa báo cáo của Linh Nga sắp trình làng. “Vũ” của Nga. Nếu như trước đến nay, ngoài thông tin trên báo chí về một diễn viên múa Linh Nga, người xem chỉ biết rằng đó là một Người mẫu tay ngang xinh đẹp. Nhưng có lẽ, từ nay, từ “Vũ” họ sẽ có một chân dung đúng hơn về Linh Nga- một diễn viên múa con nhà nòi

1

Áp lực lớn nhất của Nga khi trở về Việt Nam, chính bởi cô tầm sư học đạo trong thời gian quá lâu, mọi tiếng tăm chỉ đến bằng nhan sắc đang vào độ rực rỡ. Tài năng Múa hầu như chỉ được thể hiện trên giấy. Nga học múa tại Bắc Kinh- đương nhiên là học ngôn ngữ biểu cảm cơ thể của người Trung Quốc. Dấu ấn múa ấy trở thành một áp lực cho đôi lần trình diễn tại Việt Nam, bởi người xem dường như quên đi sự cố gắng biểu diễn của Nga, đòi hỏi ở cô một cái gì đó “Việt Nam” hơn.

Trở về nhà, trở về nơi cô sinh ra- nơi đó có 2 người sinh ra cô, 2 nghệ sĩ múa Việt Nam- Đặng Hùng & Vương Linh. Hai nghệ sĩ múa này dường như có một kế hoạch lớn để đào tạo con gái mình, trở thành một người nối nghiệp rạng danh. Dù rất yêu thương con gái đầu long, nhưng 2 người vẫn đẩy Nga vào cuộc tự lập rất sớm. 10 tuổi, bắt đầu cuộc sống du học- với một điều kiện khắc nghiệt và vất vả dễ làm nản lòng những cô bé đang lớn hoặc những bà mẹ thương con đa cảm. Linh Nga, bắt buộc phải trưởng thành tại một môi trường không có quá nhiều điểm nương tựa mà ngược lại, rất nhiều sự cạnh tranh về tài năng. Sinh viên Học viện Múa Bắc Kinh vốn lừng danh là những cô gái đẹp và đa tài, rất nhiều người trong số đó bén duyên điện ảnh và trở thành ngôi sao cộng đồng tiếng Hoa. Người nói tiếng Hoa cũng coi đây là một môi trường khó để được tuyển chọn nhưng là một bệ phóng mơ ước để có thể dấn thân sâu vào làng nghệ thuật. Múa là một lợi thế để giải phóng cơ thể, trui rèn những thanh niên mới lớn vào một sự tập luyện nghiêm túc và cống hiến. Linh Nga thừa nhận điều đó… Giờ đây, có thể cô đã bỏ lại phía sau những giọt nước mắt nhớ nhà tủi thân trong đêm bão tuyết Trung Hoa, có thể cô cũng đã quen với những giọt mồ hôi đuổi nhau lăn sau lưng và những vết chai sần trên mũi chân và đầu gối… NGa hiểu những gì thuộc về kỳ vọng của bố mẹ, rằng tại sao họ cũng là những nhà sư phạm của nghệ thuật múa lại đẩy cô đi ra trường đời. Nga vừa giống như ước mơ cất cánh xa hơn của ba mẹ, vừa trở thành một tấm gương của những thế hệ học trò nối đuôi nhau sau này của bố mẹ cô…

Cùng thời điểm với Linh Nga, cũng có những nghệ sĩ khác cùng khởi hành với cô nhưng đích đến của họ khác nhau. Ở một góc độ nào đó, Linh Nga cũng rất may mắn có sự hậu thuẫn từ gia đình, đủ để cô có thể đi trên những hành trình dài. Tuy nhiên, cũng hiếm người biết, ba mẹ của cô tuy không ở gần nhưng … kiểm soát khá sát … tài khoản của con gái. Cộng với kỷ luật sắt của trường múa, không dễ để thiếu nữ này có thể … tung tăng một mình nơi xứ người. Đây đó có những lời mời biểu diễn hoặc những cơ hội kiếm tiền trang trải thêm cho cuộc sống độc lập tại Bắc Kinh, nhưng chính Linh Nga nói rằng, sinh viên như cô dù muốn cũng khó mà dám nhận lời. Cô đã sống tại Trung Quốc giản dị như một sinh viên du học sinh Việt Nam nào khác, đôi khi cũng thích thú với những cửa hàng cửa hiệu sang trọng, đôi khi cũng có những giấc mơ gần được đi đây đó ở xứ Trung Hoa bao la, đôi khi cũng cùng bạn bè đi casting diễn viên như một thú vui… ”Cuộc sống tự lập đã làm tôi lớn lên rất nhanh. Lúc mới qua, cái gì tôi cũng không biết, tất cả đều có bố mẹ lo giùm. Nhưng 10 năm đã qua, tôi phải tự biết lo cho bản thân. Ăn một mình, đi học một mình, làm cái gì cũng 1 mình mà thôi. Cuộc sống của tôi đơn giản, ngoài giờ tập ra là ở nhà. Cuộc sống ấy rồi mãi cũng quen. Tôi không cho phép mình bị ốm, không cho phép mình được yếu đuối. Lúc nào cũng phải thật khoẻ mạnh để làm việc và đi học nữa. Cuộc sống xa nhà làm người ta dũng cảm và nghị lực hơn nhiều. Mỗi khi quyết dịnh làm một việc gì đều phải suy nghĩ chín chắn, không ai có thể giúp đỡ mình được. Cố gắng và nghị lực, tôi biết chẳng có cái gì là từ trên trời rơi xuống hết”. Nhưng rốt cục chỉ có học, một quãng thời gian dài ở Trung Quốc cần mẫn và hướng đến tương lai của cả gia đình tại Việt Nam.

Nhiều người nói đến kế hoạch “đầu tư và nuôi sao” của cặp Đặng Hùng – Vương Linh cho Linh Nga là một dự án dài hơi thành công. Phần nào cũng đúng, nếu như họ nhìn thấy ở con mình khả năng và hơn hết, nó có môi trường nghệ thuật từ nhỏ thì tại sao không đầu tư để phát triển. Bố mẹ Nga là người trong nghề, đồng nghiệp hiện nay của cô, hơn ai hết họ hiểu những gì thuộc về sự hy sinh vì nghề nghiệp cũng như sự vất vả của nó. Nhưng họ cũng hiểu những sự quyến rũ của nghệ thuật múa cũng như “yếu tố cần”, “điều kiện đủ” và cả những gì còn “thiếu” để hoàn thiện tất cả dữ liệu cho con gái mình bay lên. “Tôi chịu ảnh hưởng nhiều từ mẹ mình. Mẹ giống như một người bạn bên cạnh tôi vậy, chia sẻ từ cuộc sống đến kinh nghiệm biểu diễn. Tôi thích đứng cạnh mẹ trên sân khấu, giống như hai chị em vậy. Mẹ tôi cũng rất nghiêm khắc, lo sắp đặt cho tôi từ quần áo, giầy dép đến tóc tai và chẳng bao giờ dành cho tôi một lời khen hết. Tôi từng bất đồng với mẹ nhưng suy nghĩ lại đều thấy mẹ đúng. Tôi thường nhìn mẹ suốt ngày trên sàn tập với các diễn viên và tự hiỏi làm sao mà mình có được một nhiệt huyết mãnh liệt như vậy. Mẹ lúc nào cũng an ủi tôi cố gắng học hành và không phải lo bất cứ một điều gì về kinh tế hay cái gì khác, chỉ tập trung vào chuyên môn mà thôi. Tôi cảm thấy yêu tâm và hạnh phúc đã được sống trong gia đình mình, chỉ tiếc thời gian qua không được ở cạnh mẹ nhiều mà thôi”. Được đầu tư về tiền bạc để học một thứ gì đó, đã là may mắn cho người được đầu tư. Nhưng sẽ còn là may mắn hơn nhiều điều kiện tài chính đó là những bài học về nghề nghiệp và năng lượng của sự yêu nghề. Múa vốn đã là một ngành nghệ thuật đầy hy sinh, môi trường dường như quá nhỏ bé ở Việt Nam. Nếu như Nga có bay lên như Thiên nga linh thiêng, trở thành ngôi sao của nghệ thuật múa, được hâm mộ, được biểu diễn trong những chương trình nghệ thuật được đầu tư và bán vé thì không chỉ mừng cho Linh Nga, mà mừng cho nghệ thuật múa nói chung. Ở nơi này, không chỉ có Nga, mà còn nhiều những tài năng khác đang chờ một môi trường nghệ thuật thanh sạch- một Hồ nước đầy cho đàn thiên nga trở về.

2


Linh Nga trở về, nhanh chóng trở thành một diễn viên thuộc Đoàn ca múa nhạc Bông Sen, một cái nôi tương đối tốt cho nghệ thuật múa. Không lạ, bởi đây chính là sàn diễn của bố mẹ cô. Có thể coi như Nga đã trở về gia đình thật sự. Trong thời gian gần 1 năm, bố mẹ cô đầu tư và bổ sung cho con gái những gì thuộc về Việt Nam trên nền tảng kỹ thuật múa mà Nga đã hấp thụ được trong thời gian xa nhà. Gia đình cô không gọi chương trình “Vũ” của cô là liveshow, mà đơn giản đó là một chương trình báo cáo thành quả. Ở đó, cô được múa, múa với những người bạn đồng môn Trung Quốc, múa với những ngôi sao nhỏ Việt Nam đang tiếp nối bước chân cô tại Học viện Nghệ thuật Quảng Tây, múa với mẹ của cô… Cuộc đời nghệ thuật của cô bắt đầu sang trang, lập thân tại quê hương. Nơi này cô không còn đơn độc.

Cắt đoạn nì… hehe

3.

Nga cũng đã chia sẻ: “Nghề múa rất vấn vả những nói thể thì không hẳn đúng. Nghề nào cũng có cái khó của nó cả thôi. Rồi đến một lúc nào đó tôi đã không còn cảm thấy nghề của mình vất vả nữa. Ở Việt Nam, múa giờ đã trở thành một món ăn không thể thiếu trong các chương trình. Từ phim, ca nhạc, thời trang cho đến quay quảng cáo thôi cũng có múa. Bộ môn nghệ thuật nào theo tôi cũng cần phải qua trường lớp, không thể đốt cháy giai đoạn mà thành công được. Mỗi người đều chọn cho mình một con đường, và tôi chọn múa, tôi không ngại vất vả và đã hy sinh 10 năm để học múa. Đấy là đàm mê và lòng nhiệt huyết của tôi với nghề”. Ở tuổi đẹp nhất của người con gái, Linh Nga đã sẵn sàng để toả sáng. Đâu đó có thể có người còn nghi ngờ khả năng của cô. Hoặc có nhận định Nga vẫn sẽ có thể nổi tiếng, toả sáng trong các lĩnh vực khác như người mẫu ảnh, quảng cáo hoặc diễn viên điện ảnh. Nhưng cô ấy đã chọn múa, đi theo con đường mà cô và gia đình đã chọn lựa. “Tôi biết không phải lúc nào mình cũng xinh đẹp. Tôi chỉ đẹp khi ở trong không gian của mình, chỉ đẹp khi múa”. Với Linh Nga, có lẽ cô ấy không chỉ là một người phụ nữ đẹp.

Chu Minh Vũ

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2009

mong tiếp tục nhận được chỉ giáo

Chưa bao giờ nhận được comment tích cực, hay và dài thế cho bài báo trong entry trước. Bài trong entry này lấy bản full từ báo Thế giới nghệ sĩ số Tết

Xin cảm ơn các bạn. CMIV trân trọng lắng nghe và tiếp thu các ý kiến. Nghề báo bút sa gà chết, bản thân viết ra đã suy nghĩ kỹ đến tránh ảnh hưởng đến ai. Xưa nay, CMIV luôn chọn cách nhìn nhận trung dung nhất để viết. Được các bạn đọc và góp ý, MIV tôi tin rằng, mình sẽ viết bài sau chín chắn hơn bài trước

Đa tạ.

Xin post tiếp một bài nhận định riêng, mong tiếp tục nhận được chỉ giáo góp ý của các bạn. Hân hạnh

Làng nhạc Việt Nam 2008

nhân chuyện suy thoái kinh tế

Cơn suy thoái kinh tế như một vùng mây xám phủ lên bầu trời chung của làng giải trí trong nước. Đã không còn những cuộc rượt đuổi của những ông bầu lắm tiền nhiều của chỉ hòng đẹp lòng người đẹp. Không còn những cuộc trình diễn, những album mua danh… Bức tranh làng nhạc năm 2008 màu xám buồn và tưởng như không có nhiều đột biến nhưng hoá ra lại có giá trị như một năm bản lề, bước vào năm 2009 của hội nhập kinh tế. Giải trí nước nhà cũng vì thế mà hứa hẹn những thay đổi tích cực theo mô hình hiện đại hơn. Điểm qua vài hiện tưởng nổi bật, để cố tìm ra những niềm vui tích cực.

1- Nhân trường hợp Mỹ Tâm

Mỹ Tâm là một trường hợp thú vị trong cách hành xử nghề nghiệp. Thời buổi khó khăn, nhiều ca sĩ khác trông đợi vào tiền tài trợ để có cơ hội thực hiện những dự án “vĩ mô” như liveshow, tour sinh viên này nọ (nhưng thực tế cũng là để đánh bóng tên tuổi cá nhân mình). Đằng này, tuy không ồn ã như trước, thậm chí bị coi là xuống dốc, Mỹ Tâm vẫn chấp nhận việc kén chọn công việc cho mình. Từ chối một nhà tài trợ “máu mặt” để quyết định dốc tiền túi ra thực hiện dự án tour xuyên Việt theo ý mình. Không tuyên ngôn đao to búa lớn, không xuất hiện ở bất cứ một gameshow nào, không quá thường xuyên tham dự những show ca nhạc truyền hình… Mỹ Tâm rút vào những hoạt động của kế hoạch dài hơi. Liên tiếp 3 album được chuẩn bị tại Hàn Quốc, bước trên 2 dây: trung thành với cái cũ và chinh phục từng bước với cái mới. Mỹ Tâm của năm 2008 chững chạc và hoàn thiện từ giọng hát cho đến phong cách. Tất cả những cô công bố đều là những kế hoạch đã gần như hoàn thiện, từ ra mắt nước hoa mang tên mình, cho đến một quỹ từ thiện riêng hoạt động độc lập, cho đến việc tổ chức showcase quy mô giới thiệu các album mới. Các làm showcase (những chương trình giới thiệu album ở quy mô nhỏ gọn) thường thấy ở các nghệ sĩ Hàn Quốc. Nó bao gồm cả những hoạt động biểu diễn live, ra mắt báo chí, bán và ký tặng đĩa trực tiếp với người hâm mộ. Không lộ mặt ai là người đứng đằng sau điều phối các hoạt động của Mỹ Tâm (hầu như Mỹ Tâm đứng tên tất cả) nhưng rõ ràng kế hoạch của Tâm tỏ ra khá chi tiết và đồng bộ. Từ những hoạt động chuyên nghiệp này có thể thấy, những ngôi sao như Mỹ Tâm hoàn toàn có khả năng chi phối thị trường biểu diễn, tạo được những cơn sốt và giữ được thành quả cụ thể. Cách làm ấy ở Tâm báo hiệu sẽ thay thế dần đi những hoạt động đơn lẻ, cá nhân hoặc gia đình của các nghệ sĩ Việt Nam.

Sự đồng bộ và cụ thể trong kế hoạch công việc ngày càng tỏ ra là một yếu tố đắc dụng trong làng giải trí. Không thể còn những cơ hội từ trên trời rơi xuống, để một ca sĩ hạng 2 vụt sáng thành ngôi sao. Không còn những chương trình truyền hình phù phép như thủa nào… Nhân trường hợp của Mỹ Tâm, nhắc đến một đối trọng của cô trong năm 2008- Hồ Ngọc Hà. Người đẹp này ngay lập tức lấp chỗ trống truyền hình và quảng cáo mà Mỹ Tâm bỏ lại và trở thành nữ ca sĩ số 1 thị trường giải trí hiện nay. Đằng sau Hà cũng là một êkíp chuyên nghiệp của công ty Music Faces của nhạc sĩ Đức Trí. Sự thành công của Hà, cùng với nhóm ca sĩ của công ty này gồm Phạm Anh Khoa, Lê Hiếu, Phương Vy (Vừa gia nhập tháng 12.2008 là ca sĩ online Anh Khang và rất có thể là có thêm quán quân VietNam Idol 2008), M.Faces hoàn toàn đủ cơ sở để có thể thực hiện những dự án lớn đồng bộ. Việc thay thế Mỹ Tâm không dễ, nhưng để đạt được những gì Tâm có thì đối với Hồ Ngọc Hà và MFaces không khó. Vấn đề là bản thân Hồ Ngọc Hà và M.Faces không có ý thức soán ngôi đó mà mục đích tối thượng của họ là tạo ra được thị trường có thực dành cho họ. Mỹ Tâm có phần của Mỹ Tâm, M.Faces có phần của M.Faces. Mà phần của M.Faces khi họ có trong tay từ 1- 5 ngôi sao thị trường thì lợi nhuận và giá trị hợp đồng quảng cáo không nhỏ.

Cũng chung ý thức đồng bộ và kế hoạch hoá đường lối phát triển ngôi sao là công ty WePro của ông bầu Quang Huy (sinh năm 1980). Các ca sĩ của WePro gồm Ưng Hoàng Phúc, Phạm Quỳnh Anh, nhóm boyband 3 thành viên sẽ lần lượt tách riêng thành những ca sĩ độc lập. Trong năm 2008, chấp nhận sự im ắng vừa phải vì lý do khách quan (thị trường âm nhạc đi xuống) cộng lý do chủ quan (Át chủ bài Ưng Hoàng Phúc nghỉ hát chữa bệnh), bầu Quang Huy rút lui vào việc chuẩn bị nhân sự và tuyển lựa tài năng. Công ty này ngoài việc đào tạo và kinh doanh ca sĩ, năm 2008 chú trọng vào việc đào tạo nhân sự cho các khâu kỹ thuật: quay phim, dựng phim, sản xuất chương trình, nhạc sĩ sáng tác, hoà âm độc quyền… Họ tạo dựng cho mình một êkíp thiện chiến độc lập, phục vụ cho ca sĩ của họ. Và với WePro, ngôi sao của họ không cần phải là số một, nhưng phải trở thành những gương mặt hấp dẫn của thị trường. Mỗi cá nhân ngôi sao có một thị phần riêng, một công ty với nhiều ngôi sao sẽ chiếm lĩnh một thị trường rộng lớn.

Năm 2008, một bài toán kinh tế được đưa ra đối với các mô hình hộ kinh doanh nhỏ trước khi mở cửa thị trường 1.1.2009, phải cùng nhau hợp sức lại trở thành những doanh nghiệp kinh tế quy mô vừa hoặc lớn hơn. Làng văn nghệ Việt Nam ngoài các nghệ sĩ công chức của các đoàn nhà nước, hầu hết chọn lối đi freelance- hoạt động độc lập. Đó là một cách hoạt động tức thời của giai đoạn kinh tế những năm 90 của Việt Nam. Nhiều ca sĩ độc lập như Minh Quân, Nguyễn Ngọc Anh… đã bắt đầu nếm mùi đắng của sự tự do, chọn cách quay trở lại các đoàn nghệ thuật chuyên nghiệp như Đài Tiếng nói Việt Nam. Một số ca sĩ nổi tiếng đủ kinh tế để thành lập công ty riêng như Mỹ Linh có Công ty Diệu Thanh, Hồ Quỳnh Hương có công ty Diamond, công ty của Đàm Vĩnh Hưng có tên Tiếng hát Việt… Tuy nhiên, mức độ hoạt động của những đơn vị này vẫn chủ yếu ở mức độ quản lý thu chi cho ca sĩ chủ lực- kiêm ông chủ bà chủ của nó mà thôi.

2- Nhân trường hợp Đàm Vĩnh Hưng

2 năm trước, trong trường hợp tương tự của Quang Dũng và Hiền Thục, khá nhiều người khó chịu kiểu ca sĩ mà ra album rào rào. Nay thì Đàm Vĩnh Hưng phá kỷ lục luôn, với một năm 2008 ra 1 DVD liveshow, 1 album nhạc trẻ, 1 đĩa đôi nhạc vàng, 1 đĩa Giáng sinh và 1 đĩa nhạc Xuân. Đấy là chưa kể đêm Dạ tiệc trắng chơi ngông, một đêm hát trên 30 ca khúc… Đỉnh cao của Đàm Vĩnh Hưng đến khá muộn so với tuổi đời, nhưng có khác là bao thời đỉnh điểm kiếm tiền của Mỹ Linh, Phương Thanh, Quang Dũng… Ca sĩ là một nghề có thời thế, không biết nắm bắt thời thế thì vừa đánh mất vinh quang, vừa đánh mất cả tiền bạc. Đàm Vĩnh Hưng là một ca sĩ có phong cách, có giọng hát nhưng không hẳn là một ca sĩ nhiều tiên phong. Nhưng cái giỏi của anh này là luôn biết nắm bắt thị hiếu và đáp ứng nó bằng một cách của riêng mình. Vừa tham lam muốn sở hữu tất cả các đối tượng khán giả… không còn cách nào khác, Hưng phải đốt cháy cổ họng của mình trong tất cả các bài hát, các album, các chương trình. Giải Cống hiến 2007 (rất có thể sẽ là cả năm 2008 nữa) giành cho Hưng đúng luôn cả về khía cạnh Cống hiến năng lượng và thanh quản cho nghề hát.

Từ trường hợp của Hưng, nghĩ đến trường hợp của Đỗ Bảo. 4 năm trước, với album Cánh cung, Bảo lập một kỷ lục về sức tiêu thụ cho một album tác giả. 4 năm đứng trên thành công của chính mình, cắm cúi thực hiện những album riêng khá xuất sắc cho Tùng Dương, Tấn Minh, Ngọc Anh… Đỗ Bảo mới dám đưa ra sản phẩm Cánh cung 2 một cách rụt rè. Áp lực lớn từ thương hiệu cá nhân dồn lên tác phẩm mới, Bảo vừa tham vọng lập một kỷ lục mới, vừa lo lắng cho tay nghề mong muốn được nâng cấp 4 năm qua. Có thể nhiều người sẽ nói Bảo không khôn ngoan, không dám thừa thắng xông lên như những nhạc sĩ khác, dồn dập sản phẩm khi có thương hiệu… Nhưng sáng tác là một nghề không dễ ép, thường thì sản phẩm đầu tay là hấp dẫn bởi nó là tinh hoa. Nhưng càng tiếp cận những thứ dồn dập thứ cấp sau đó, càng thấy nhạt nhoà và đánh rơi cá tính. Trường hợp những album Lê Minh Sơn sau “Bên nhà ao nhà mình” là một ví dụ điển hình. Bởi thế sự lo nghĩ 4 năm cho một album riêng cho thương hiệu cá nhân của Đỗ Bảo là một điều đáng quý.

Là người làm việc chậm và ít, nhưng Đỗ Bảo lại là người góp vào năm 2008 một album đáng nghe hiếm hoi. “Cánh cung 2- Thời gian để yêu

3- Nhân trường hợp Idols

“Thần tượng”- Đích cuối cùng của những người dấn thân vào làng nhạc đã nói phía trên, âu cũng chả khác là bao của cả ngàn thí sinh ứng thí “Sao Mai điểm hẹn” và “VietNam Idol”. Nhiều người đã kỳ vọng lần đầu tiên trong năm có cả 2 cuộc thi hấp dẫn là SMĐH và VNI. sẽ đem lại một không khí sôi động, tưng bừng để chào đón một lứa những thần tượng mới. (Đấy là chưa kể thêm vài cuộc thi tiếng hát truyền hình nhạt như nước ốc ở 2 đài truyền hình cùng tên HTV). Vậy mà đến tháng củ mật, náo nhiệt chưa thấy nhiều và thần tượng thì cũng chẳng thấy đâu… Người ta đổ tại, không có tài năng để mà thi nữa rồi. Đúng, nếu như có quy định mỗi thí sinh chỉ được hát ở một cuộc thi thì đúng là chả còn ai để mà thi thố, những cuộc thi nhiều như nấm hiện giờ. Người ta cứ nghĩ SMĐH đào ra được lứa Tùng Dương (Nguyên giải nhất Giọng hát hay HN), Kasim, Ngọc Khuê (Giải nhì, giải ba Sao Mai)…Người tài, nhất là ở những cuộc thi hát, là người chịu thua cay đắng ở nhiều nơi, trui rèn giọng hát mà nên ngọc sáng. Tài năng không dễ ở trên trời rơi xuống, nhưng thần tượng thì… do công nghệ mà tạo ra cả thôi.

Điều gì đã khiến cuộc thi Pop Idols thành công trên toàn thế giới, ở bất kỳ quốc gia nào đủ tiền mua bản quyền và thực hiện đúng format của nó (kể cả Việt Nam). Điều gì đã khiến Sao Mai điểm hẹn tổ chức đến lần thứ 3 là thấy oải, không còn một chút sức sống nào hết? Xin thưa, do công nghệ sản xuất ngôi sao của 2 cuộc thi này khác nhau. Sao Mai điểm hẹn tham vọng “vớt váng” từ những nhân tố trẻ trong làng nhạc, thổi phù họ lên mây bằng độ phủ sóng độc quyền của Đài truyền hình quốc gia. Vớt váng 5 năm qua, lần sau lấy cặn lần trước, thì đúng là lấy đâu ra lắm “tài năng ca sĩ trẻ” cho đủ. Trong khi đó, VietNam Idol tuân thủ cách làm quốc tế, là đào tạo, tô vẽ thực sự cho họ và triển khai tốc độ đào tạo tăng dần trong khoảng thời gian kéo dài vừa đủ. Với cách làm của Pop Idol trên toàn thế giới, nhiều tài năng đã được khái phá thực sự, và nhất là Idols của họ đáng ứng đúng nhu cầu của từng thị trường.

Một câu chuyện thú vị không liên quan, một người nước ngoài đã hỏi người viết “Thủ đô mày có past food không?”. “Có, chúng tôi có KFC”. “Có starbuck không?”, “Không rõ, nhưng có cà phê Gloria Jeans”. “Vậy có Pop Idols chứ?”, “Ồ, có, có VietNam idol”. “OK, vậy nước mày cũng sắp công nghiệp rồi, ăn nhanh, uống nhanh và giải trí cũng nhanh”. Câu chuyện nhạt này hoá ra rất chính xác, ở các quốc gia lớn cũng vậy cả thôi. Với tốc độ sống, giải trí hiện đại như hiện nay, nhu cầu của truyền thông giải trí là giữ người xem vào màn hình, còn người xem cũng chỉ có như cầu được thư giãn thoải mái. Ngành giải trí cũng sẽ sớm cần phải có những dây chuyền công nghệ sản xuất ngôi sao nhất thời nhanh chóng. Còn việc lưu giữ giá trị của thành công với các thần tượng âm nhạc Việt Nam ư? Đó là trách nhiệm của họ. Và nếu còn thắc mắc, xin đọc lại bài viết này từ đầu.

Chu Minh Vũ

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2009

Tuần báo Tết




Tuổi tôi
Quê tôi cả thẹn, hay lo
Dòng sông vắng khách, con đò trầm ngâm
Bụi tre thích đứng cười thầm
Giàn bầu, giàn bí thích cầm tay nhau
Con chim sẻ nhớ bẹ cau
Con chào mào lại nhớ màu ổi ương
Làng tôi lắm ngách nhiều đường
Trẻ con theo phía trống trường mà đi
Mặt trời vừa giống hòn bi
lại vừa giống điểm bài thi hôm nào…
Tuổi tôi câu cá cầu ao
Chợt mong chẳng có con nào cắn câu
Tuổi tôi bám chặt lưng trâu
Vượt sông mà ngắm nhịp cầu bắc ngang
Tuổi tôi ra đứng đầu làng
Để xem màu nắng có vàng như hoa?
Tuổi tôi sục sạo khắp nhà
Tìm sao cho đủ tiếng gà ban trưa
Tuổi tôi chạy giữa cơn mưa
Thương con kiến cánh bay chưa kịp về
Tuổi tôi cắt cỏ ven đê
Những khi đầy gánh lại khe khẽ buồn
Tuổi tôi lúc ngắm hoàng hôn
Lo cho diều giấy vẫn còn trên cao…
Tuổi tôi có lối rẽ vào
Suốt đời bước thấp, bước cao- Tôi tìm…
Nguyễn Vĩnh Tiến

Đặc biệt yêu thích bài thơ này trong trang thơ Lục bát của Báo Tuổi trẻ Tết. Mạn phép anh Tiến chép ra đây.

Năm nào cũng vậy, cái nghề báo vất vả nhất đận cuối năm và hồi hộp nhất 2 tuần đầu năm dương lịch. Đây là thời điểm làm báo Tết, rồi hồi hộp chờ đợi sản phẩm không chỉ của riêng mình, mà của đồng nghiệp, của các bậc cao niên lão làng múa bút…

Nhận định chung chung, báo Tết năm nay không tưng bừng, không đẹp và không hấp dẫn bằng 3, 4 năm trước. Chắc tình hình nhiều TBT mới, nhiều định hướng mới… mà kinh tế thì eo sèo, lương lậu thưởng thọt chả đáng nên ai cũng xìu xìu.

Năm nay vài ấn tượng đầu tiên là Bìa Thanh Niên vẫn xấu. Tiền Phong bị giống Sinh Viên về layout 2 năm trước. Được cái lần đầu tiên không thấy Duyên dáng Việt Nam và Hoa hậu Việt Nam trên hai tờ này. Đọc báo thấy nhẹ… nhàng. Thanh Niên vẫn có điển hình vài bài siêu nhạt, ngược lại Tiền Phong có một bài thật sự hay của Nguyễn Mạnh Hà về Trần Tiến.

Pháp luật TP HCM và Phụ nữ có truyện Nguyễn Ngọc Tư. Hai tờ này báo ngày chả bao giờ đọc mà báo Tết năm nào cũng mua. Truyện ngắn của chị Tư được ưu tiên đọc trước, mênh mang là buồn “Đầu không ngoảnh lại” khiến một đêm trằn trọc. Không hẳn vì suy nghĩ về truyện mà tự dưng chong mắt đọc báo, mỏi tay mà mắt vẫn tỉnh như sáo…

http://sgtt.com.vn/detail78.aspx?ColumnId=78&newsid=45472&fld=HTMG/2008/1230/45472

Năm nay báo nhà không xài truyện trên tờ Tết, mà in nguyên đống kịch bản của Nguyễn Huy Thiệp. Vì thế, Tư người nhà góp mặt bằng tản văn… Đọc đỡ nghiền đi ha.

Năm nay báo Tết có vẻ bế tắc truyện ngắn. Văn nghệ trẻ chơi lại một vệt toàn truyện lão làng về nông thôn. Các báo khác không có gương mặt nào mới hoặc đủ hấp dẫn như 4 để đọc ngay. Để dành 2 truyện của Hồ Anh Thái và Lý Lan đọc khi rảnh… Hoá ra truỵên 4 trang của Phan Việt trên báo miềng hoá hay, hạng Top cũng nên.

Báo nhà thì không bàn nữa nha. Bà con đi mua mà đọc nhá. Đến tớ còn đi mua này…

http://sgtt.com.vn/detail78.aspx?ColumnId=78&newsid=45637&fld=HTMG/2009/0102/45637

Nói chuyện báo nhà, ngày xưa chỉ mơ là đi làm báo ít nhất có lần được ghi tên “Với sự góp mặt của những cây bút:…” bên cạnh các bậc trưởng thượng ở báo Tết Sài Gòn tiếp thị. Về báo cũng đã 2 mùa Tết rồi, hoá ra lại lười như quỷ, quên béng đi Giấc mơ Hồng ngày nào. Nhớ đận dăm bảy năm trước, có lúc ôm một cục tiền báo Tết to đùng mà ham… Mấy năm nay, Tết nhất chả còn khái niệm đi quơ tiền khắp các toà soạn nữa rồi. Hic…

Chắc miềng sắp đến tuổi hưu trí lên phường đọc báo Tết cả tuần rồi…

Hình minh hoạ không liên quan. Đây là nhân vật của miềng đợt Tết này. Chị Hương Thanh (việt kiều Pháp). Ai không biết thì đọc bài hoặc google há.

Nghe khói mùi thấy cay cay




3

Sắp xếp lại từng ngăn ký ức, Lật giở từng trang của cuốn album hình thời gian… tôi hít hà để ngửi từng mùi vương vẫn mãi. Nói thơ theo kiểu Trần Dần, tự dưng tôi thấy thời gian mùi. Mùi mẹ, mùi bà, mùi cha, mùi ông nội. Gia đình mùi, người thân mùi. Thân thương cả con mèo mùi…. Mùi lớn lên theo tôi, tôi biết đói với thức ăn mùi, biết náo nức với sách vở mùi ngày khai trường, biết tự hào với khăn quàng mùi. Lớn hơn biết chộn rộn giao thừa mùi, lá dong- xôi nếp- pháo tép đì đùng. Mùi tết nhất, mùi cuối năm nối đuôi mùi xuân mới… Rồi bốn vách mùi căn phòng sinh viên, ẩm dột mùi khi mùa mưa đến, ngột ngạt mùi khi dưới nắng chói chang. Bốn mùa mùi chen chúc giọt mồ hôi, vấn vương mùi mối tình đầu yêu dấu…

Bạn phương Nam lần đầu ra Hà Nội, đi giữa mùa thu hít hà mùi hoa sữa, thốt lên “Nghe mùi gì thơm vậy, mùi Hà Nội hả”. Ngộ nghĩnh thay cái cách nói “nghe mùi” của người Nam thay vì “ngửi mùi” của người Bắc. Ngẫm ra có cái hay, “mùi" nhắc cho người ta thấy cả âm thanh, gợi cả hình ảnh cơ mà. Mùi hoa sữa thì mơ về Hà Nội. Mùi cỏ cháy nhớ xứ cao nguyên. Mùi trầm nhang nhớ về gia đình nhỏ…. Ngũ quan cảm giác bình đẳng, thứ gì cũng có lợi thế định danh một nỗi niềm. Để nhớ thương, để nôn nao hay hồi cố tri tân thì nhiều lắm. Chọn dăm ba mùi đâu nói hết được đâu… Chỉ biết rằng giờ là người trưởng thành, mỗi lúc đi xa về, bước ra cửa máy bay đã muốn hít tràn căng một bầu thân quen cái mùi nóng ứa mồ hôi xứ Bắc, mở cửa taxi cho gió cánh đồng mang mùi đồng mùa vào tận chỗ ngồi. Đi xa thì nhớ thân quen, mùi đến trước đón chào người quen cũ. Khi đã thuộc một mùi, mới nghe đã như gần gụi. Khi đã nhớ một mùi, tâm tư chỉ muốn đến bên thôi.

Bạch Vân

Bản full đăng trên tạp chí Đẹp số Tết ta

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2008

Thích quá đi




Khám phá cuộc sống

Vienne Boys Choir - sứ giả của những thần đồng

Tất cả mọi người đều có âm nhạc trong mình. Đó là một phần của văn hóa. Là một thành viên của dàn hợp xướng là một cách để đóng góp xây dựng nền văn hóa của chúng tôi”- mục tiêu của dàn hợp xướng danh tiếng bậc nhất thế giới này đã nói lên được giá trị của họ. Việt Nam- rồi cũng sẽ là một điểm đến văn hoá của họ trong những cuộc hành trình cùng âm nhạc tới đây (Vienne Boys Choir sẽ trình diễn tại Nhà hát Lớn HN- tối 1/10 và Nhà hát thành phố HCM tối 4/10)

Gắn liền với lịch sử âm nhạc

Cách đây hơn 1 nửa thiên niên kỷ, năm 1498, Hoàng đế Maximilian I đã chuyển cung điện và những nhạc công hoàng gia từ Innsbruck đến thành phố Vienna. Ông ra lệnh phải có 6 cậu bé trong đội nhạc công của nhà vua và các sử gia đã chọn năm 1498 làm năm thành lập chính thức của Vienna Hofmusikkapelle và Dàn hợp xướng Những cậu bé Thành Vienna – Vienna Boys’ Choir. Năm 1918, dàn hợp xướng chủ yếu chơi nhạc phục vụ cho hoàng cung. Dàn hợp xướng đã từng là nơi làm việc và cống hiến của nhiều nhạc sĩ nổi tiếng, đặc biệt là W.A. Mozart. Các nhà soạn nhạc Jacobus Gallus, Franz Schubert và các nhạc trưởng Hans Richter, Felix Mottl và Clemens Krauss cũng từng là thành viên dàn hợp xướng. Anh em Joseph và Michael Haydn là thành viên của dàn hợp xướng Nhà thờ thánh Stephen, và thường xuyên hát cùng dàn hợp xướng hoàng gia… Năm 1918, sau khi đế chế Habsburg bị sụp đổ, chính phủ Áo tiếp quản đoàn biểu diễn Opera hoàng gia (bao gồm dàn nhạc và những ca sỹ trưởng thành) nhưng không tiếp nhận những cậu bé trong dàn hợp xướng. Dàn hợp xướng tiếp tục tồn tại là nhờ một sáng kiến của Josef Schnitt, người sau đó trở thành Linh mục Nhà thờ Hoàng gia vào năm 1921. Ông Schnitt đã biến dàn hợp xướng của những cậu bé trở thành một tổ chức tư nhân: những cậu bé từng chơi trong dàn hợp xướng cung điện hoàng gia trở thành thành viên của Wiener Sängerknaben, đồng phục hoàng gia được thay bằng áo quần thủy thủ, và sau đó là những bộ quần áo thời trang nhất dành cho nam thiếu niên. Nguồn ngân quỹ của nhà thờ không đủ để trang trải cho các cậu bé và năm 1936, dàn hợp xướng bắt đầu tổ chức hòa nhạc ở bên ngoài nhà thờ, biểu diễn những bài thánh ca ngắn, những tác phẩm cổ điển và cả những vở nhạc kịch opera dành cho trẻ em. Kết quả thật đáng kinh ngạc: chỉ trong vòng 1 năm, Wiener Sängerknaben đã biểu diễn ở Berlin (dưới sự chỉ huy của nhạc trưởng Erich Kleiber), PragueZurich. Tiếp theo đó là Athens và Riga, Tây Ban Nha, Pháp, Đan Mạch, Na Uy, Thụy Điển, Mỹ, Úc, Nam Mỹ…

Môi trường nuôi dưỡng tài năng

Dàn hợp xướng “Vienne Boys Choir” lừng danh trên thế giới không bởi những album hợp xướng cổ điển bán chạy nhất ở mọi quốc gia, mà còn bởi nó chính là một môi trường giúp các cậu bé phát huy tối đa và nhận biết được năng lực bản thân cũng như tiềm năng âm nhạc của mình. Các thành viên dàn hợp xướng học cách bộc lộ chính mình một cách chuyên nghiệp với nhiều phong cách nhạc khác nhau. Và họ được cung cấp những công cụ để, nếu muốn, có thể trở thành một nhạc sĩ chuyên nghiệp. Những kinh nghiệm mà một cậu bé thu lượm được trong thời gian là thành viên của dàn hợp xướng, đặc biệt là về các buổi hòa nhạc và đi tour, sẽ theo cậu suốt cuộc đời. “Chúng tôi muốn dạy các cậu bé trở thành một con người cởi mở, khoan dung, tự lập và phát triển tốt. Tất cả những cậu bé tài năng đều được hưởng chung một nền giáo dục, dù xuất phát điểm của họ có khác nhau thế nào chăng nữa.”

Wiener Sängerknaben có trường học riêng. Với lớp học đầu tiên tại nhà trẻ, các cô bé cậu bé đã được cung cấp những kiến thức đại cương và âm nhạc hoàn chỉnh ở bậc sơ cấp. Lên 10 tuổi, hầu hết những cậu bé tài năng nhất sẽ được lựa chọn vào đội hợp xướng và tham gia vào trường trung học phổ thông của dàn nhạc. Tất cả sẽ được chỉ định vào một trong các đội hợp xướng và các bài học sẽ được dạy cho từng nhóm nhỏ. Trường học có một ban nhạc và tổ chức các hoạt động ngoại khóa như thể thao (bóng chày, bóng rổ, judo, bong đá, bơi và đấu kiếm) hay các buổi hòa nhạc, opera, kịch và điện ảnh. Các thành viên của đội hợp xướng được khuyến khích có những tác phẩm riêng, và rất nhiều người đã viết, đóng kịch và đạo diễn những vở kịch ngắn về cuộc sống ở trường.

Các nam sinh là niềm tự hào của trường. Nhiều người trong số họ tiếp tục học để trở thành các nhạc sĩ, nhạc trưởng, ca sĩ, hay nhạc công chuyên nghiệp ở Viên và trên thế giới. Rất nhiều trong số họ vẫn tiếp tục ca hát. Có 2 đoàn bao gồm các giọng ca nam từng là thành viên của Wiener Sängerknaben trước kia, Chorus Viennensis và Imperial Chapel’s Schola Cantorum…

Hiện nay tổ chức này gồm có khoảng 100 thành viên từ 10 đến 14 tuổi, được chia thành 4 dàn hợp xướng. Các dàn hợp xướng này thực hiện khoảng 300 buổi hòa nhạc và trình diễn mỗi năm với lượng khán thính giả trên dưới nửa triệu người. Mỗi nhóm dành khoảng 9 đến 11 tuần trong năm học để đi biểu diễn. Họ đến hầu khắp các thành phố châu Âu, và cũng là những vị khách thường xuyên của châu Á, Úc và các nước châu Mỹ. Mỗi nhóm được đặt tên theo những nhà soạn nhạc nổi tiếng người Áo từng gắn bó với lịch sử phát triển của cả dàn hợp xướng là Bruckner, Haydn, Mozart và Schubert và trình diễn rất nhiều tác phẩm âm nhạc của họ.

Kể từ những năm 1920, dàn hợp xướng không ngừng thu thập các bản nhạc trong suốt cuộc hành trình của họ. Một trong những mục tiêu giáo dục là giới thiệu cho các cậu bé những phong cách âm nhạc khác nhau. Gerald Wirth cho biết, “Chúng tôi không yêu cầu phải chơi những bản nhạc gốc, chúng tôi tạo ra điều gì đó từ những nguồn gốc, nguyên văn, sổ sách ghi chép của chính chúng tôi. Chúng tôi cố gắng trung thành với bản gốc và sử dụng chúng với sự tôn trọng”. Những năm 1970, dàn hợp xướng bắt đầu trình diễn những bản acappella các bài hát của Beatle. Năm 2002, họ đã ghi album nhạc pop đầu tiên, trình diễn các bài hát của Madonna, Celine Dion, Robbie Williams và trở thành CD bán chạy nhất được đề cử cho giải The 2003 Amadeus của Áo…

Rất dễ kiếm những CD của Vienne boys Choir tại Việt Nam. Nhưng chắc chắn, cơ hội để lắng nghe trực tiếp thực sự là hiếm có, bởi đây là cơ hội để mọi người có thể tiếp xúc với một nền văn hoá thế giới.

Chu Minh Vũ- photo Lukas Beck

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2008

Entry for MyTa





Mỹ Tâm “trở lại” 5 thành phố

Chấp nhận im ắng nguyên nửa năm 2008 và chỉ tung ra một album giữ khách, Mỹ Tâm bất ngờ tuyên bố tour diễn xuyên việt trong tháng 9 của mình. “Thời gian và tôi- Live concert tour 2008” sẽ đến với 5 thành phố lớn 7/9 tại SVĐ Tao Đàn – TPHCM (7/9), Hà Nội (14/9), Đà Nẵng (21/9), Buôn Ma Thuột (28/9) và Cần Thơ (5/10). Đây thực sự là một cú nổ bất ngờ của ngôi sao này đúng lúc im ắng nhất của thị trường ca nhạc.

Tháng 4, album vol6 Trở lại của Mỹ Tâm chủ yếu tập trung vào dòng nhạc pop ballad sở trường. Album này không được đánh giá cao bằng album vol5 Vút bay, cũng sản xuất tại Hàn Quốc năm 2007 song đúng như Mỹ Tâm khẳng định, vol6 hoàn toàn thực hiện cho khán giả. Phần lớn khán giả của cô thích dòng nhạc này và sức lan toả nhanh hơn nhiều những bài dance hoặc R&B mà giới chuyên môn hài lòng trong Vol5. Song song với những bài báo đánh giá album xuống tay của ngôi sao số 1 Mỹ Tâm, thì các ca khúc Hơi ấm ngày xưa, Và em có anh, Vì em đã biết, Như em đợi anh, Cô gái đến từ hôm qua… lần lượt leo lên các bảng xếp hạng như Làn sóng xanh, Xone FM… ở những vị trí cao và trụ hạng lâu nhất. Khi báo chí ào theo hiện tượng Hồ Ngọc Hà tiếm ngôi Mỹ Tâm thì Mỹ Tâm lui vào tập luyện và hâm nóng sự chờ đợi của khán giả bằng cách từ chối các hợp đồng biểu diễn. Nhiều ý kiến đã khẳng định rằng sự im ắng của đời sống âm nhạc biểu diễn trong nước là do sự bão hoà của ca nhạc truyền hình. Riêng Mỹ Tâm, nếu xét về tần số xuất hiện, có lẽ cô biểu diễn “giá rẻ” ít nhất trong số các ngôi sao ca nhạc Việt Nam. Và đến thời điểm này thì đã rõ, mọi sự im lặng của Mỹ Tâm đều có tính toán kỹ lưỡng và rõ ràng. Tour diễn xuyên Việt của cô rõ ràng sẽ gây bất ngờ, đáng được chờ đợi.

To the beat- Album Vol7 cũng bất ngờ được công bố, phát hành ngày 7/9 cùng thời điểm tour “Thời gian và tôi”. Đây cũng là sản phẩm của nhà sản xuất nổi tiếng Hàn Quốc Cho Sung Jin. Vol7 rõ ràng là một album Mỹ Tâm làm cho mình, làm cho những kỳ vọng có thực của báo giới, giới chuyên môn sau thành công của Vol5 Vút bay. Sự xuất hiện quá nhanh chóng của album này sau album pop ballad Trở lại càng cho thấy sự tính toán quá khôn ngoan của Mỹ Tâm, vừa đáp ứng thị hiếu và giữ lửa cho người hâm mộ, vừa kịp thoả mãn những con mắt dò xét và có phần ghen tị của cánh phóng viên. To the beat đương nhiên mang màu sắc nhạc dance, sử dụng nhiều sáng tác và chủ yếu được hoà âm bởi người Hàn Quốc. Nếu album này dừng ở mức chất lượng ngang album Vol5 Vút bay, thì Mỹ Tâm cũng đã có một sản phẩm ít người làm được tại Việt Nam, nhất là ở chất lượng thu thanh và kỹ thuật tạo sound- beat cho nhạc R&B, dance thời thượng. Nhưng ở vị trí của Mỹ Tâm và nhà sản xuất Cho Sung Jin nổi tiếng, có lẽ yêu cầu về To the beat không thể dừng lại ở Vút bay.

Như vậy là bài toán về nội dung của Mỹ Tâm tour 2008 đã rõ: 2 album dance cách tân và chuyên nghiệp + 1 album Hits mới nhất. Một diện mạo hoàn toàn mới, đúng như những gì khán giả trẻ Việt Nam đang yêu thích từ showbiz Hàn Quốc sẽ có ở Mỹ Tâm 2k8 thời hậu Hát với dòng sông. Hơn 2 năm thực hiện cho một kế hoạch lớn, quả là không vừa. Bởi thi thoảng có thông tin rò rỉ về việc Mỹ Tâm đón biên đạo Hàn Quốc sang đào tạo cho nhóm múa của mình tại SG, hoặc thắc mắc tại sao cô qua Hàn 3 tuần về nước đã có ngay album Vol5…nhưng đều không được chính Mỹ Tâm bình luận gì. Có lẽ, đến bây giờ mọi người đã hiểu dự án “Thời gian và tôi” của Mỹ Tâm không đơn giản chỉ gồm những album nhạc.

Như vậy là sau 2 live show “Ngày ấy và bây giờ” (2004), “Sức mạnh của những giấc mơ” (2006), đã có thể khẳng định bản lĩnh và nội lực của cô ca sĩ Đà Nẵng này qua từng “kế hoạch 2 năm”. Concert “Thời gian và tôi” (2008) này cũng đánh dấu sự trở lại của đạo diễn Huỳnh Phúc Điền- người đồng hành cả 2 liveshow trước đó của Mỹ Tâm. Hãy chờ xem, “thời gian” đã tôi luyện Mỹ Tâm trưởng thành thế nào và cô đã bước qua đỉnh cao hay chưa? Câu trả lời gần như đã rõ.

Bản edit

http://sgtt.com.vn/Detail6.aspx?ColumnId=6&newsid=38846&fld=HTMG/2008/0812/38846

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2007

Entry for June 01, 2007- Quảng cáo




Quảng cáo cho biên tập viên Đinh Hương

Quảng cáo cho báo Ngày nay số ra ngày 5.6 tới

Quảng cáo ... cho Uyên Ly, Thuỳ Minh, Cao Tùng, Trần Nguyên, hehe, và mình nữa.

Chúc các bạn nhà báo 21.6 thật hoành tráng...

trang nhabao