Hiển thị các bài đăng có nhãn sad. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sad. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2009

Say Goodbye




Hai ngày nữa sẽ khai giảng khoá học mới. Sẽ trở lại với nhịp sống của ngày thường. Những bất ổn đã tạm dịu đi. Mệt mỏi sẽ không còn chỗ nữa.

360Y sắp qua đời, thiên hạ đã dọn dẹp ngôi nhà. Hên xui, nếu nó còn tồn tại thì còn níu giữ. Còn nếu không, cứ trôi qua cũng được, cũng chả còn vương vấn gì. Đã từng hơn một lần xé tan và đốt cuốn Nhật ký phai màu . Đốt thêm lần nữa cũng có là gì đâu.

Vài người bạn tâm giao lâu lâu ghé blog, thất vọng vì những entry sặc mùi thương mại, thắc mắc không có những tâm tình ngày xưa. Thì bởi, đôi khi muốn những công việc lấp đầy những hố sâu đen xám. Nếu nhiều thương mại thì mừng cho mình, vừa có tiền vừa không có thời gian mà sầu thương.

Mình cũng đã buồn. Nỗi buồn là gì? Nếu buồn đếm bằng tiếng thở dài, có lẽ dạo này mình buồn nhiều? Còn nếu niềm vui đếm bằng tiếng cười? Hoá ra mình cũng vui nhiều? Nếu buồn đếm bằng những đêm trắng, mắt mở toang nhìn trần nhà trong đêm tối? Mình cũng đã có lúc buồn. nếu niềm vui nghịch chiều với nước mắt? Hoá ra mình cũng đã rất vui, vì chẳng bao giờ còn nhìn thấy nước mắt.

Ôi những đêm trắng. Những đêm thao thức cố lắm muốn ru mình vào giấc ngủ. Đếm từ một đến một ngàn ngôi sao, cánh diều, bông hoa … trong đêm tối. Gác tay lên trán, muốn hắt ra được một giọt nước mắt và sao cứ chảy ngược vào trong. Môi khô khốc và nóng phát sốt lên. Thở dài một cái, trằn trọc. Thở dài một cái, trở mình. Thở dài một cái, trách cuộc đời sao nhiều điều bất ngờ.

Tôi sẽ không buồn nữa đâu. Người yêu dấu- Người là một vết tích ngọt ngào đã đi qua mà thôi. Một vết cứa ngọt không đau đớn của một con dao sắc lẹm. Vô tình phải không? Ừh, chắc chỉ vô tình mà thôi. Đâu có ai có lỗi . Chỉ thấy khờ khờ trong gương thôi.

Ta sẽ khác.

Ta sẽ khác ngày hôm qua.

Ta sẽ khác trong cái nhìn ngày hôm qua nữa.

Khô cằn như vách núi

Rồi sẽ nở một đoá mai rừng

Bình yên như thiên nhiên

Chỉ có Người là ác độc

Hãy nhìn ta trong gương đi

Hai hốc mắt thâm đã nhìn thấu người trong đêm tối?

Đêm qua có mưa rơi

Hay vang vang những lời ai gian dối

Bờ môi đâu biết nói lời phản bội

Chỉ biết ngọt ngào rót nụ hôn

Những chờ đợi đêm khuya

Người vô tình lôi ta vào vực thẳm

Ta đã lao đi quãng đường dài lắm

Đủ để quay trở về, dốc sạch máu trái tim

Trái tim người và trái tim ta

Trái tim nào biết quay trở về nhịp cũ?

Thương bó hoa trắng đưa tang ngày mong nhớ

Thương niềm tin giờ hoá xa xôi

THN- TGN (những thông điệp này, chắc chỉ riêng người hiểu)

Làm sao để quên được một người? (Chắc cũng chỉ mình ta đã hiểu)

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2009

Cảm ơn xxx

Cảm ơn bạn về những lời dễ chịu

MIKA- Any another world


bạn có thể nói lên những điều khác biệt
và hãy để cho những điều tồi tệ nhất
trong con tim đang tan vỡ biến mất
hãy cười như bạn đang mong muốn
và hãy sống là chính bạn
bởi vì tất cả mọi thứ đều nằm trong tay người lạc quan
hay nói tạm biệt với thế giới mà bạn nghĩ bạn thuộc về
hãy cầm lấy một trái bóng, chơi một phần trò chơi của con tim cô đơn
hay nói chia tay với thế giới bạn nghĩ bạn thuộc về
Tôi đã từng cố gắng để sống một mình
nhưng sự cô độc thật sự rất cô độc
vì tôi cũng chỉ là một con người
nên tôi đành đầu hàng sự cô đơn ấy
vậy nên tôi đã mỉm cười và cố gắng cười thật tươi
để cho chính bản thân mình sống dậy

xxx: tôi sẽ không bao giờ , không bao giờ quên được câu chuyện ấy
xxx: mặt tôi sẽ ko buồn, nhưng bên trong, tôi đã thực sự rất buồn

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2009

Lại một cây cầu đã gẫy




Lại gẫy cầu rồi

Lại một cây cầu nữa đã gẫy ngay khi chưa kịp nối những hy vọng, hạnh phúc, yêu thường. Bao nhiêu công sức và chờ đợi lao xuống lòng sông một cách lạnh lùng…

Lần này thương vong ít hơn lần trước. Nhưng lần này hy vọng có ít hơn lần trước hay không?

Mỗi cây cầu xây lên đều nhiều tâm sức và kỳ vọng như nhau. Cây cầu nối liền những chờ đợi, những trái tim, những khát khao và cả những ham muốn được tròn đầy nữa.

Có kinh nghiệm nào để nối những nhịp cầu hay không?

Có sự chuẩn bị nào cho một cây cầu bị gãy khi mới vừa cất lên hay không?

Chắc là không. Ai không muốn trái tim mình đến đích. Ai không muốn cây cầu đưa ta về với người ta yêu thương. Ai lại nghĩ khi vừa yêu đã nghĩ ngày sau tan vỡ. Ai lại nghĩ vừa khởi công lại gẫy đúng nhịp cầu nối thông nhau…

Có ai muốn nỗi đau lại dầy lấp bằng những nỗi đau khác.

Có ai muốn những đau thương lại nhắc lại.

Có ai muốn những tổn thương vừa mới lên da non nay lại bì chầy cấu lên đâu.

Nhưng mà lại đau. Đau vì gẫy một nhịp cầu hy vọng

Một nén nhang cho cây cầu.

Nếu biết trách, chỉ trách những nền móng quá yếu

Nếu biết trách, chỉ trách những toan tính không chính xác.

Nếu biết trách, chỉ trách những kẻ rút ruột công trình, gặm nhấm những niềm hy vọng của mọi người

Nếu biết trách, giờ chỉ biết trách trời.

Mà thôi.