Thứ Năm, 30 tháng 8, 2007
Thứ Ba, 28 tháng 8, 2007
Entry for August 28, 2007 Mít đã đi đâu
Đi hành xác
Mệt
Hành trình từ 3 giờ sáng chủ nhâtj đến 11h đêm thứ 2: Hà Nội- Bắc Kạn- Ngân Sơn (Bắc Kạn)- Cao Bằng- Bắc Kạn- Thái Nguyên- Tuyên Quang- Yên Bái- Mù Căng chải- Yên Bái- Việt Trì- Hà Nội
Ko thể kể ngay bây giờ
Thứ Hai, 27 tháng 8, 2007
Entry for August 28, 2007- Đi trong mây
Lúc này đây. Ngồi một mình mới thấy nhớ. Nhớ khủng khiếp. Tại sao thế? Trong khi suốt giấc mơ đêm qua đã nhìn thấy điều ấy. Hành trình diễn ra như một cuốn phim điện ảnh. Trước lúc bình minh.
Khi mặt trời chưa lên. Khi ánh bình minh còn đang ngủ say … Tôi lặng lẽ khoác ba lô ra khỏi nhà. Bàn tay ấm. Gọi đêm như dài mãi
Hành trình đi trên thảo nguyên và núi đồi. Chào tia nắng đầu tiên tại thị xã Bắc Kạn. Vắng vẻ và se lạnh. Cảm giác cô đơn và lưu luyến một đêm dài
Hàng ngàn cây số, hàng trăm con đèo cùi chỏ. Người như bị xóc cocktail. Tôi luân chuyển qua những vùng sâu và cao các tỉnh bằng những khoảng sóng điện thoại.
14 tiếng quá ngắn cho một niềm vui. 30 tiếng lại quá dài cho những khát khao chờ đợi.
Tôi như người bay, từ những đỉnh núi cao. Tai tôi ù đi, tim đập nhanh hơn. Người và xe lướt đi trong mây.
Đỉnh cao Mù Căng Chải phía trước- đến và rời xa
Hành trình trở về trong đêm nàng Ngâu . Mưa xối xả…
Mưa rền rĩ và day dứt vì 2 người xa nhau và chờ nhau.
Mưa dầm để thấm lâu vào đất.
Mưa xối nước để đá cũng phải mòn
Anh đi để anh trở về
Trước mắt anh luôn là đích. Dù đi trong mây hay trong ánh trăng, phía trước anh vẫn là đích. Đích đến phải chèo thuyền ra biển cũng đi…
Thứ Năm, 23 tháng 8, 2007
Entry for August 23, 2007- Nếu lòng em muốn khóc
Cry on my shoulder – Super Stars
If the hero never comes to you
If You need someone You're feeling blue
If You wait for loving when You're alone
If You call Your friends nobody's home
You can runaway but You can't hide
Through storm and through the lonely night
Then I show You there's a destiny
The best thing in life
They are free
(Chorus)
But if You wanna cry, cry on my shoulder
If You need someone who cares for You
If You're feeling sad Your heart get's colder
Yes I show You what will love can do
If the sky is grey or latch Me know
There's a place in heaven where We'll go
If heaven is a million years away
Oh, just call Me and I make Your day
When the nights are getting cold and blue
When the days are getting hot for you
I will always stay here by Your side
I promise You, I'll never hide
(chorus 2 times)
_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_
Nếu người hùng trong mơ đã chẳng đến bên em
Nếu em cảm thấy buồn…
Em thấy cần một ai kia bên cạnh
Nếu em đang phải xa người mình yêu…
Em thấy mình đơn lạnh
Nếu em gọi điện mà…
Bạn bè em chẳng ai có ở nhà
Em có thể trốn chạy, nhưng nào thể vượt qua
Những cơn bão lòng, những đêm dài đơn độc
Nhưng anh sẽ chỉ cho em nhận ra số phận
Rằng những gì tốt đẹp nhất trên đời…
Nào phải mất tiền mua
Chorus:
Nhưng nếu lòng em muốn khóc
Hãy ngả đầu lên vai anh mà khóc nghe em
Nếu em cần một người thực quan tâm đến em
Nếu lòng em buồn… con tim em giá lạnh
Khi ấy một tình yêu chân thành có thể làm được gì
...Anh sẽ chỉ em xem
Nếu bầu trời với em chỉ một màu tăm tối
Hãy cho anh hay…
Bởi nơi nào đó trên thiên đường là chỗ của chúng mình
Dù với em thiên đường có ngàn xa, xa lắm
Hãy gọi tên anh, anh sẽ giúp em đến nơi ấy… cùng anh
Nếu màn đêm phủ lên em bao giá lạnh, u buồn
Nếu mỗi ngày qua, bao khó khăn vẫn ngăn em cất bước
Anh sẽ vẫn mãi luôn bên em, cùng hướng về phía trước
Anh hứa đấy, anh sẽ chẳng khi nào lẩn trốn đâu em
Thứ Hai, 20 tháng 8, 2007
Entry for August 21, 2007- Bựa vs Ngoan
Bị bạn cũ than phiền, Bựa quá. Lạ nhỉ, chưa từng bao giờ không Bựa, chứ có phải đến chừ mới bựa đâu?
Ngày cấp 2, mặc quần áo thừa hoặc chung với thằng anh “made in HaNoi”. Thỉnh thoảng lại được update hoặc đưa đi sắm quần sắm áo, thằng bé tôi tương đối chim cò. Có đận, theo model Hà Nội đi giày vải bao tải đế kếp, đội mũ lưỡi chai màu xanh chuối và áo sơ mi hoa văn… Chả giống ai trong lớp, (nhưng giống bọn trên báo Mực Tím). Hồi đó thằng bé sưu tầm ảnh mấy ông diễn viên Hồng Kông, để tóc 6-4 Quách Phú Thành, Lâm Chí Dĩnh. Nhìn ảnh chụp lúc chia tay trường Chuyên cấp 2, thấy cũng ngây thơ, nhưng không giống các bạn. Nó đã biết cái kiểu mặt vênh lên, hoặc nhìn thẳng vào ống kính … Tóm lại, bọn nó bảo trông lấc cấc. Ừ, ngoan là phải lành lành, đứng nép vào nhau trong cái hình tập thể lớp í (Đã có lần mắng con em, chụp tập thể mà cứ rúm ró, nhìn hình mà thấy chán đời. Có ai cắn đâu mà sợ. Chụp hình thì phải chui vào giữa mà đứng, đứng rìa vừa căn nét khó, vừa dễ bị rơi tõm ra ngoài).
Cấp 3. Mặc quần túi hộp, áo thun có mặt trời to đùng trước ngực, khoác áo sơmi caro kiểu phim Hàn. À, lại còn đeo túi vải hoặc khoác balô cho giống báo HHT. Nhớ nhất hình chụp hồi đi Đồ Sơn với lớp, mặc quần sọc áo cộc tay mà đi giầy. Lũ bạn bảo chẳng giống ai. Ừ, giờ thì nhìn lại thấy … chả giống hình ngày xưa thì có.
Đại học. Thôi thì thoát khỏi luỹ tre làng, cái thị trấn nhỏ như cái kẹo buồn tênh lúc lên đèn ấy. Ngay từ ngày thi môn đầu tiên vào trường Dược, cái thằng ôn con ấy đi bộ từ Đặng Thái Thân sang trường Trần Phú. Mặc áo đỏ rực giữa sân trường. Mẹ bảo, chỉ tổ giám thị nó soi. Ơ kìa, mặc kệ chứ, “áo đỏ cho hên”, ai soi mặc xác. Đằng nào thì thi vèo một cái đỗ luôn, chỉ quay cóp mới sợ giám thị thôi…
Sau này vào ĐH rồi thì tưng bừng. Cái khoá K52 có 2 lớp, nổi bật 3 đứa là thằng Mít, cô Nha Trang và cô Tú. Ba đứa này ít nhất cũng khởi sắc cái sự tưng bừng cho cả khoá… Sau này có lần dở chứng mặc quần tây áo sơ mi lên lớp, thầy cô và bạn bè cứ trợn tròn mắt. Trông không quen. Cứ quần bò, quần hộp áo thùng thình mới đúng là thằng Mít.
Đi làm báo thì sướng hơn. Thích mặc gì thì mặc, thoải con gà mái. Chuyện quần quần áo áo thì kể nhiều nhưng túm lại, tuỳ vào hoàn cảnh có thể diễn được ngay. Ngoan có ngoan, Hiền có hiền, Bố láo có bố láo, hay ăn mặc xì tin 8X hoặc đồ hiệu kiểu cách thượng lưu cũng chơi.
Nhưng thì đó, vẫn là mình, Mặc kiểu gì thì cũng vẫn là mình. Đâu thay đổi được gì đâu.
Bữa nay bạn chê bựa, thì đúng điều mong muốn là muốn nổi loạn một tí, muốn điên khùng một tí, muốn bố láo một tí… Rồi đây, Muốn ngoan muốn Hiền thì có ngay đây. Hiền chưa?
Nhưng rốt cuộc vẫn chả để làm gì? Diễn xướng đủ trò đằng sau những bộ quần áo… Có trở thành thầy tu được đâu.
Không biết có đứa bạn cũ nào đọc blog này không, toàn đứa ù ù cạc cạc, có khi lại cảnh vẻ coi cái trò blogging này của con nít, đầu óc toàn trò ma quỷ đen xạm ấy chứ. Nếu chúng nó đọc được nhỉ, cứ lật giở lại album lớp cũ mà xem. Xem thằng Mít bạn nó có bao giờ không bựa, có bao giờ không khác chúng nó không?
Mà ừ nhỉ. Nếu như mình cứ phải nép mình trong mỗi tấm hình tập thể. nếu như mình cứ đồng phục với mọi người. Rồi phải sống đúng như những mô típ giáo điều chung chung hoặc nghĩ như mọi người. Có lẽ, mình đã là chúng bạn rồi… Và như thế, giờ mình lưu lạc phương nào?
Đấy, xem theme mới, ai bảo hôm qua nó vừa bựa. Style ngoan hiền theo gout mọi người đó.
Entry for August 20, 2007- Bạn phổ thông đây ạ
Viet Sang: sao trông mày càng ngày càng bựa thế
Minh Vu: uh
Minh Vu: thích thế
Viet Sang: đời kể cũng hay
Viet Sang: thế mới là xã hội
Riêng cái vụ này, để đó, tối nay viết tiếp