Gớm nhưng vẫn phải nhặt về đây. Không thể chối bỏ con cái của mình
Đoản khúc cho bạn cũ
(Chu Minh Vũ)
Có một vài lần gặp nhau trên phố
Thảng thốt chào nhau mấy nụ cười
Mới ngày đó sao lại bỗng xa xôi
Bởi câu chữ bấy nhiêu là khách sáo.
Không thể gọi “mày” – “tao” như ngày xưa nữa sao?
Tao chẳng hiểu cụm đại từ “tớ” – “ấy”
Đành nhắm mắt: “ở đây ai cũng vậy!
Gọi thế cho gần bạn mới quen!”
Không thể nhận ra những đứa bạn thân.
Cười cợt với nhau dăm ba điều đã cũ
Bọn mày ơi chỉ bấy nhiêu là đủ.
Tự bao giờ phải có những “chuyện riêng”!
Túm được ở đây http://hohoangluong.wordpress.com/2007/05/02/do%E1%BA%A3n-khuc-cho-b%E1%BA%A1n-cu/
Thứ tư, ngày 03 tháng hai năm 2010
Thứ hai, ngày 25 tháng một năm 2010
Hoa gạo

Ô kìa hoa gạo tháng ba
Rơi nghiêng chẳng đặng thế là xoay xoay
Tôi buồn ai chẳng có hay
Nói ra chẳng đặng đành quay lưng về
Ô kìa sương trắng triền đê
Mưa xuân chẳng phải, tái tê tay rồi
Tay mình, xoa chặt một đôi
Mà chưa hết lạnh môi người xuýt xoa
Trời chiều rụng chiếc lá đa
Rụng trong ký ức, rụng ra nỗi buồn
Nỗi buồn sương lạnh chiều hôm
Ai như hoa gạo, cháy luôn tim mình
Ô kìa hoa gạo rung rinh
Rơi đâu không rụng, chốn tình mà vương
Xoay xoay một mớ nhớ thương
Dăm ba nỗi nhớ, một trường đam mê
Gói trong chiếc lá dong thề
Thành vuông bánh hỏi có về với nhau
Hoa gạo rụng xuống buồng cau
Rụng bên chum nước, lá trầu mướt xanh
Ô kìa người đến với anh
Người nghiêng mặt lại, giấu nhanh nụ cười
100125
Thứ tư, ngày 18 tháng mười một năm 2009
Nói đi
Muốn nói gì thì nói ra đi chứ? Ta đang chờ người, đằng sau ánh mắt nồng nàn kia.
Nếu muốn chạm đến trái tim ta... Sao còn phải đợi,ngọn lửa lòng bừng bừng cháy? Ta đã nóng lên rồi, từng hơi nước ứa ra trong khóe mắt. Bởi ta đã chờ, đã đợi, đã bóp nghẹn trái tim, đã bồi hồi rồi chết lặng. Đến phút này, chỉ muốn khóc và gục đầu thôi!
Muốn gục xuống một nơi mà ta biết rằng đầy êm ái. Muốn ngã xuống chân mà ngửi gót nồng nàn. Muốn chết đi được, trong phút giây đụng chạm. Như thể nối thông được mọi mạch hồng bằng một nụ hôn
Nói gì thì nói ra đi. Ta không thể đợi từng để hiểu từng tiếng thì thào bên tai. mà tâm tưởng thì bay quấn nhau trên đỉnh đầu hạnh phúc. Nói hãy nói ra đi. Ta không thể chờ thêm một chút.
Bởi ta chỉ muốn nhảy vào, và xoáy chặt chúng ta.
Nếu muốn chạm đến trái tim ta... Sao còn phải đợi,ngọn lửa lòng bừng bừng cháy? Ta đã nóng lên rồi, từng hơi nước ứa ra trong khóe mắt. Bởi ta đã chờ, đã đợi, đã bóp nghẹn trái tim, đã bồi hồi rồi chết lặng. Đến phút này, chỉ muốn khóc và gục đầu thôi!
Muốn gục xuống một nơi mà ta biết rằng đầy êm ái. Muốn ngã xuống chân mà ngửi gót nồng nàn. Muốn chết đi được, trong phút giây đụng chạm. Như thể nối thông được mọi mạch hồng bằng một nụ hôn
Nói gì thì nói ra đi. Ta không thể đợi từng để hiểu từng tiếng thì thào bên tai. mà tâm tưởng thì bay quấn nhau trên đỉnh đầu hạnh phúc. Nói hãy nói ra đi. Ta không thể chờ thêm một chút.
Bởi ta chỉ muốn nhảy vào, và xoáy chặt chúng ta.
Thứ tư, ngày 04 tháng mười một năm 2009
Ma Trận
"Sitting Around Drinking Coffee" Painting by Simon FairlessTôi nhìn thấy những vườn hoa đang hé nở trên trên những món ăn được sắp lần lượt ngày hôm qua
Tôi nhìn thấy màu xanh nõn nà trên da thịt trái táo thơm trên những gánh hàng rong thành phố
Tôi nghe thấy tiếng lao xao chuyện trò của lá cây giữa cơn bão đang hun hút ngoài cửa sổ
Và cả tiếng gõ cửa của những hạt mưa đầu, rất nhẹ nhàng
Đứng trên cao nhìn ra từ phía quán café không có người
Tờ báo thõng buông, gói bao nhiêu cuộc đời không quen thành những con số và chữ cái
Từng dòng xe như kiến bò chạy bão
Gánh trên lưng là âu lo
Hồ Gươm như chiếc đĩa sứ
Đàn kiến rối rít, không biết mình đang chạy vòng hay cố tình vớt vát những mẩu vụn thừa của chiếc bánh mì mùa thu rơi rớt
Đó là niềm vui, kiếp mưu sinh hay số phận của con kiến đang bò?
Nhưng tôi thấy niềm vui được ngậm bông hoa hồng của kiếp sau con gà trống.
Niềm vui vẽ trái tim yêu của hạt café rang bơ nồng nàn trong tách capuchino
Cả sự kiêu hãnh của đóa hoa hướng dương hướng từ lọ lộc bình ra ngoài cửa sổ
Cả tiếng hát linh hồn cứu rỗi nhân sinh của M.Jackson…
Trong cô độc thì cuộc đời vẫn chảy
Có tránh đi thì cơn bão vẫn cứ vần vũ trên bầu trời
Thử im lặng càng nghe âm thanh sôi sục
Ngũ cung bầu trời rõ rệt từng tiếng người
Tiếng điện thoại nhắc những ngày hối hả
Mùi khói chiều nhắc tiếng mẹ gọi cơm
Tiếng còi xe nhắc từng giờ hò hẹn
Giọt mưa tạt vào khóe mắt, ưá nghẹn từng hờn ghen.
Mở cửa ra đi
Cho con kiến bò vào quỹ đạo thân quen
Bước ra khỏi quán cà phê đi
Vươn vai và xỏ giầy chạy lên cầu trước khi cơn mưa về thành phố
Bật điện thoại lên đi
Nối sóng với tòan cầu GPRS
Đàn kiến ở đâu, con kiến ở đâu?
Nỗi buồn cũng không khiến mày biến mất
Tất cả đã được lập trình
Trong ma trận của nỗi buồn và niềm vui
Có điểm khởi đầu, có điểm đích mà thôi.
2.11.09
Thứ sáu, ngày 17 tháng bảy năm 2009
Thơ cũ nữa
Trong Mưa - Chu Minh Vũ
________________________________________
Cơn mưa cuối về ướt đầm mái phố
Bên quán quen ai dạo tiếng đàn buồn
Một điếu thuốc đốt thời gian ngừng lại
Ngồi ngắm giọt gianh tuôn...
Mưa mốc thếch phải chăng vì mái phố
Một đám rêu như nhát cọ tình cờ
Bức tranh phố trong mưa buồn ảm đạm
Nếu không đỏ một chiếc ô...
Cà phê đắng, miệng cười "Chao ôi, đắng!"
Em không quen những chuyện bên đường
Những ánh mắt vu vơ vô tình gặp
Tự bao giờ ngộ nhận lời thương.
Đông về vội làm người thêm lưu luyến
Áo len vàng hoa cúc... (tình cờ thôi)
Chuyện ngày xưa áo vàng qua nỗi nhớ
Tưởng chừng trong mơ tôi
Ai cũng bảo mưa đem tình yêu đến
Em ngồi bên và tôi lơ đãng mưa
Chỉ có thế mà không sao dám hỏi
Mình đã yêu nhau chưa...?
________________________________________
Cơn mưa cuối về ướt đầm mái phố
Bên quán quen ai dạo tiếng đàn buồn
Một điếu thuốc đốt thời gian ngừng lại
Ngồi ngắm giọt gianh tuôn...
Mưa mốc thếch phải chăng vì mái phố
Một đám rêu như nhát cọ tình cờ
Bức tranh phố trong mưa buồn ảm đạm
Nếu không đỏ một chiếc ô...
Cà phê đắng, miệng cười "Chao ôi, đắng!"
Em không quen những chuyện bên đường
Những ánh mắt vu vơ vô tình gặp
Tự bao giờ ngộ nhận lời thương.
Đông về vội làm người thêm lưu luyến
Áo len vàng hoa cúc... (tình cờ thôi)
Chuyện ngày xưa áo vàng qua nỗi nhớ
Tưởng chừng trong mơ tôi
Ai cũng bảo mưa đem tình yêu đến
Em ngồi bên và tôi lơ đãng mưa
Chỉ có thế mà không sao dám hỏi
Mình đã yêu nhau chưa...?
Thơ cũ
Tình cờ tìm lại được 2 bài thơ cũ. Thời sinh viên nhiều kỷ niệm phết. Cảm ơn bạn nào đã chép lên blog để mình cop về
Không nhớ bài này có tựa là gì
Không nhớ bài này có tựa là gì
Lời thương nào đắng như mùi hoa Sấu
Trắng hoang cả con đường
Tôi với người yêu quên thời gian
Hôn nhau kệ rối đầu hoa Sấu
Hoa rớt hoang hè phố
Phố vắng bước chân quen
Quen và Quên gần thật!
Thân rồi than - xa nhau...
Hoa Sấu nào có xấu đâu
Mùa về thì trắng tay thôi chứ
Lỗi là nồng nàn quá thể
Khi ta không còn để...
Nồng nàn...
Nồng nàn...
Thứ tư, ngày 10 tháng sáu năm 2009
Đăng ký:
Các Bài đăng (Atom)

