Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2007

Entry for September 16, 2007- Một link bất ngờ, một vài suy nghĩ từ nó




Báo giới âm nhạc 29-08-2006

Nhạc sĩ Tuấn Khanh - nhà báo âm nhạc tinh nhuệ

Nở rộ cùng nhạc trẻ Việt thời Vàng là một đội ngũ đông đảo các ký giả âm nhạc

Họ vào cuộc đúng lúc. Thực ra chính tình trạng đầy ắp sự kiện nhạc trẻ đã sinh ra họ. Đó là vào khoảng năm 1996.

Năm ấy, cùng với sự khai sinh tờ Thế giới âm nhạc thuộc Hội Nhạc sĩ VN, và sự sống lại của tờ Sóng Nhạc ở Hội Âm nhạc TP.HCM, nhiều tên tuổi viết về nhạc trẻ đã ra đời. Cũng chẳng phải họ được đào tạo chuyên biệt để thành cây bút nhạc trẻ, mà phần nhiều được "chuyển biên chế" sang hẳn âm nhạc thay vì viết văn hoá văn nghệ chung chung.

Ở ta, đến tận giờ vẫn chưa chi li phân ngạch ca, vũ, nhạc, kịch, thi, họa... có khi một người đảm nhiệm tất, kiểu tinh thông nho y lý số thời xưa. Sẽ không có nhiều chuyện để nói về các nhà báo chuyên phê bình hội hoạ hay nhiếp ảnh, nhưng tầm ảnh hưởng của báo giới âm nhạc đến chính nền nhạc trẻ của chúng ta là có thực, rất lớn là đằng khác.

Trong số những cây bút nhạc trẻ Việt sung sức nhất, chúng tôi muốn nhắc đến Tuấn Khanh và Hải Ninh. Cả hai đều là dân nhạc, không tay mơ như phần đông còn lại. Cả hai đều xông xáo, viết nhiều, viết đều, và trở thành hai cái tên đáng nhớ.

Thời ấy, cả hai đều ở báo Tuổi Trẻ, làm hết việc thì "đánh thuê" cho báo ngoài. Họ, chính họ, đã gây được một làn sóng yêu nhạc Việt nơi giới trẻ và nhận được sự tin cậy của bạn đọc khắp nơi. Tuấn Khanh, thậm chí còn trở thành một thứ thủ lĩnh tinh thần cho phong trào nhạc trẻ sinh viên, quyết liệt giành sân chơi cho họ.

Một số cây bút trẻ nổi lên sau đó như Phạm Thị Thu Thuỷ, Trung Nghĩa, Chu Minh Vũ, Nguyễn Minh... cũng góp công cuộc chấn hưng nhạc Việt. Mỗi người mỗi vẻ, mỗi cách nghĩ cách nhìn khác nhau, họ làm việc hết lòng như những tình nguyện viên cổ động.

Khởi đầu là việc viết bài giới thiệu gương mặt, tường trình đêm diễn, rồi tiến tới phê bình, lý giải các hiện tượng, các trào lưu, chấn chỉnh những sai lệch. Họ đều đáng được ghi công một cách hoàn hảo, nếu không phải vô tình trở thành mồi lửa cho cái, gọi là "quyền lực báo chí".

Cụm từ này mới xuất hiện đây thôi. Nó vừa có tác dụng cảnh báo những người làm nghề nhạc, nghề ca là chớ xem thường báo chí, lại vừa khuyến khích báo giới thi triển sức mạnh của mình.

Tuy nhiên, trong cuộc đối đầu ngầm hay công khai giữa hai giới văn nghệ và báo chí văn nghệ, kẻ thiệt lại là người đọc. Vâng, người đọc. Họ thường xuyên phải sống trong cảnh nhiễu sóng, không phân biệt được thực ảo, và trong không hiếm trường hợp, họ mất lòng tin vào báo, xem như giới lộng giả thành chân. Mọi thiện ý bị xoá mờ.

Phân tích cho hết lẽ những ưu khuyết của một nền báo chí nhạc trẻ non dại cũng mất nhiều thì giờ. Chỉ xin kết bài bằng một nhận định có thể sẽ gây sốc: nhạc trẻ Việt chưa bao giờ có nổi một luồng bình luận viên đúng nghĩa. Và những người làm nhạc trẻ, hát nhạc trẻ vẫn chỉ dám coi báo giới như những thông tín viên không biết mệt, chứ chưa dám tin họ như những kẻ soi đường.

Theo Thể Thao Ngày Nay

http://suctrevietnam.com/Web/TinTuc/Content.aspx?distid=15755

Hôm nay được bạn gửi cho link này mới biết. Tôi chưa bao giờ tự nhận mình là một nhà báo chuyên viết về âm nhạc. Bởi khi chưa có kiến thức âm nhạc, đừng bao giờ dám gọi là người viết về nó tốt. Muốn trở thành một nhà báo âm nhạc tốt, trước hết phải có kiến thức âm nhạc tốt hơn cả một người làm âm nhạc

Tôi công nhận và thường theo dõi bài viết của các anh Tuấn Khanh, Quốc Bảo, Trần Minh Phi, Hải Ninh... suốt thời học sinh sinh viên của mình. Ngày ấy tôi không nghĩ các anh ấy là nhạc sĩ mà chỉ nghĩ họ là những nhà báo thật xuất sắc khi viết về âm nhạc. Bởi thế, sau này tôi càng không bất ngờ khi họ trở thành những nhạc sĩ nổi tiếng...

Còn nhớ trong thời kỳ học hỏi Vũ Quang Trung, Trần Thu Hà, Huy Tuấn, Tấn Minh... tất cả mọi người đều khuyên tôi nên thi tiếp Lý sáng chỉ - Nhạc viện. Lúc ấy, Tấn Minh còn tình nguyện làm giáo viên riêng môn Ký xướng âm, một môn khá khoai. Chỉ tiếc lúc đó khôgn nhiều năng lượng để thực hiện. Giờ nghĩ lại vừa tiếc, vừa coi như là một quyết định mang tính số phận.

Thêm nữa, khi thực hiện chương trình Con đường âm nhạc. Tôi có nói với Việt Tú về việc cùng nhau xây dựng nên một chương trình dành riêng cho dân chuyên môn âm nhạc và nhà báo âm nhạc. Phải thực hiện được một show gây hứng thú với 2 đối tượng này, mới có khả năng dành chiến thắng trong lòng khán giả. Bởi hơn ai hết, hai đối tượng này mới quyết định chính sự quay lưng hay không của khán giả với Nhạc việt. Đáng tiếc, chúng tôi không còn đủ khả năng và cơ hội để dài hơi với chương trình. Tuy nhiên, với 5 số đầu tiên của Con đường âm nhạc, chúng tôi không ân hận và hối tiếc một điều gì. Và tất nhiên, tôi thoả được một phần để trở thành một người làm âm nhạc thực sự.


Hiện giờ, tôi đã xin tự rút mình khỏi lãnh địa báo chí âm nhạc. Bởi chính nhìn bằng cái nhìn của người làm báo cùng với cái nhìn của người làm nhạc, tôi thực sự chán nản. Chẳng bao giờ và mãi mãi không bao giờ hai giới này tìm được điểm chung. Họ khôgn nhìn cùng một hướng vị âm nhạc. Tất cả vẫn đang vị cá nhân trong suy nghĩ của mình. Bởi thế, càng ngày chúng càng xa khỏi nhau hơn.


Tôi cũng đã thấy các đàn anh Tuấn Khanh, Hải Ninh, Quốc Bảo đã khôgn còn viết phê bình nữa. Thuỷ Phạm quay sang viết xe máy. Nguyễn Minh quay sang làm phim tài liệu. Trung Nghĩa ăn đòn dư luận nhiều rồi, lâu không thấy anh ấy xuất hiện nữa. Còn tôi, có thể đâu đó bạn sẽ còn nhìn thấy cái tên tôi trong vài sản phẩm âm nhạc. Vậy thôi, tôi muốn học từ từ trở thành một người của âm nhạc. Còn báo chí, sẽ không còn thấy tên đó nữa đâu... Chừng nào khi chưa trở thành một người khá hơn vài người về kiến thức, tôi xin chào và tránh nói với mọi người về câu chuyện âm nhạc.





9 nhận xét:

  1. Ôi,em hơi bất ngờ với những lời này đấy.Nhưng ok,ủng hộ anh.

    Trả lờiXóa
  2. anh ơi làm thế nào quay lại điều chỉnh vụ CDAN chứ để tụi mới làm chán thấy mồ các báo lớn chửi um lên yếu về kịch bản nhất là TTVH. ủa mà sao kỳ qúa nhà đài lại cho ekip mới đổi hết format ban đầu đúng là nông dân làm tv show! giờ gọi là ctrình cây cao bóng cả là hợp nhất :D em hãi nhẫt em Phan Huyền Thư - một người thích đùa! anh thấy Lê Anh thế nào cũng dễ thương chừng mực chứ nhỉ nhưng có quá tầm k? mà kịch bản MC là do MC hay biên kịch ctrình viết anh?

    Trả lờiXóa
  3. quên mất còn vụ em Thuý Hạnh nữa chớ. xem xong tối khỏi ngủ luôn vì trong bụng tức anh ách

    Trả lờiXóa
  4. oh my god em chua doc het da comment. hiz hoa ra anh suy nghi giong em qua. god! phai keo nhau di nhau thoi. truoc em k biet la dinh den am nhac van chuong noi chung la tham my van hoa nhan dinh van hoa la k co duong ra (chua noi nhac si van si chan chinh la dang thuong qua). ma do la em moi lam quoc te va chi chung kien dan anh dan chi da thay nan. hiz chi biet buon. nhung cung vui vi anh tiep tuc lam am nhac mien thay tam tri thoai mai toi ve ngu ngon la dc rui` right? du sao anh cung da thanh mot trademark lau nam trong lang bao nhac rui k mat di dau. em con chua lam thuong hieu thuong hiec ri ca khi`

    Trả lờiXóa
  5. To Pian: Cảm ơn em
    To Mẹ Bạc Xỉu: ĐÚng roài, viết vùng sâu vùng xa cho lành. Ít nhất là mình Giàu hơn người ta
    To Ca Gỗ; Cảm ơn em. E cũng làm báo à... Chúc em trở thành nhà báo giỏi.

    Trả lờiXóa
  6. hiz.. hong dam dau. em tu nghe bao di hoc nghe khac lau ru`i. hiz ma ng quen anh k nhan ra sao huhu tui than qua huhu...

    Trả lờiXóa
  7. Ơ thế giờ viết gì? Cô giáo vùng cao à?

    Trả lờiXóa
  8. Có nhièu điều muốn nói với em..nhưng không biết phải bắt đầu như thế nào, tốt nhất là im lặng.Buồn!

    Trả lờiXóa
  9. Cứ làm những gì em thích, em ạ

    Trả lờiXóa